Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Một Quyển Quỷ Thần Đồ Lục

Chương 42: Lại gặp huyết thi

Chương 42: Lại gặp huyết thi



Kim Cửu đang vểnh tai nghe ngóng, Giang Chu lại biến sắc, đổi giọng: "Ngươi nghĩ gì thế? Ta nếu có chỗ dựa thì cần gì phải đi làm người chấp đao?"

Cái cớ này xưa nay vẫn luôn hữu hiệu.

"Được, ngươi không muốn nói thì ta cũng không truy vấn. Dù sao ta và ngươi cũng có một phen tình đồng liêu, sau này hãy chiếu cố nhau nhiều hơn. Ta còn có nhiệm vụ tại người, cáo từ trước."

Kim Cửu tỏ vẻ đã hiểu, hắn ôm quyền rồi dứt khoát cáo từ rời đi.

Giang Chu lắc đầu. Xem ra danh tiếng của hắn trong Túc Tĩnh Ti đã truyền xa, tuy chẳng phải danh tiếng tốt lành gì, nhưng chưa hẳn là chuyện xấu. Việc có một "chỗ dựa" hư ảo ít nhất cũng khiến người khác phải có đôi phần kiêng dè.

Chợt ánh mắt hắn lại rơi lên sợi dây mây xanh kia. Sở Vân Lâu, Tiết Lệ? Yêu nữ kia lại có thân phận như vậy ở Ngô Quận sao?

Về Sở Vân Lâu, lúc còn ở Đao Ngục hắn đã nghe đám người chấp đao bàn tán qua. Đó là thanh lâu nổi danh nhất Ngô Quận.

"Đừng quên một thuở hoan tình"... Có lẽ trong mắt Kim Cửu, đây là một câu tỏ tình đầy kiều diễm khiến người ta phải suy tư. Nhưng Giang Chu hiểu rõ, đây là nàng đang nhắc nhở hắn, thậm chí là đang cảnh cáo hắn. Nàng muốn hắn không được quên thân phận của chính mình sao?

Giang Chu hít sâu một hơi, khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh. Hiện tại hắn đối với yêu nữ kia thực ra đã không còn sợ hãi như trước. Chưa bàn tới Thái Ất Ngũ Yên La, chỉ với thân phận Tuần Yêu Vệ hiện giờ, nếu hắn muốn bày kế để yêu nữ kia bại lộ trước mắt Túc Tĩnh Ti thì cũng chẳng phải việc gì khó khăn.

Yêu nữ dù lợi hại đến đâu, Giang Chu cũng không tin nàng có thể đối đầu trực diện với Túc Tĩnh Ti. Nhưng nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn làm vậy, bởi vì điều đó sẽ làm bại lộ "quan hệ" giữa hắn và yêu nữ. Bất kể cuối cùng hắn có thể rửa sạch hiềm nghi hay không thì đó vẫn là một phiền phức lớn.

Không thể cứ tiếp tục "nhàn nhã" như thế, hắn phải chủ động xuất kích để chém giết thêm nhiều yêu ma. Giang Chu nhìn sợi dây mây xanh trong tay, lấy hỏa chiết tử đốt nó thành một nắm tro tàn, sau đó dùng giấy gói lại. Hắn còn đặc biệt đi ra ngoài một chuyến để rắc nắm tro ấy xuống sông Hoài.

Hoài Thủy là con sông lớn nhất Nam Châu, chảy xuyên qua thành Ngô Quận. Giang Chu không tin mình đã làm đến mức triệt để như vậy mà yêu nữ kia vẫn còn có thể để lại thủ đoạn quỷ dị nào khác.

Lần thứ hai trở lại Túc Tĩnh Ti, hắn đi thẳng tới kho hồ sơ. Nói về việc nắm giữ thông tin yêu ma, trên đời này tuyệt đối không có nơi nào sánh được với Túc Tĩnh Ti của Đại Tắc. Với tư cách là Tuần Yêu Vệ, Giang Chu đã có quyền tra cứu một phần hồ sơ tư liệu của Túc Tĩnh Ti. Những hồ sơ này cơ bản được phân chia theo phẩm cấp của yêu ma, lần lượt đưa vào bốn kho Giáp, Ất, Bính, Đinh.

Kho chữ Đinh tương ứng với yêu ma vừa mới nhập phẩm, cũng là giới hạn tra cứu của Tuần Yêu Vệ. Trên thực tế, với năng lực hiện tại của Giang Chu, muốn đối phó với yêu ma vừa nhập phẩm cũng có phần quá sức.

May nhờ ở Túc Tĩnh Ti có đủ loại khí cụ chuyên dụng để đối phó yêu ma, lại thêm việc hắn có Thái Ất Ngũ Yên La hộ thân, nếu không thì hắn căn bản chẳng có khả năng chém giết yêu ma.

"Cẩu Yêu? Mình đồng da sắt, có thể hóa thân thành khói đen lọt qua mọi khe hở, ngoài ra không có năng lực quỷ dị nào khác, xem ra rất thích hợp..."

Giang Chu lật xem rất nhiều hồ sơ, cuối cùng mới tìm được một "quả hồng mềm" để bóp. Bàn về da dày thịt béo hay sức lực lớn, Giang Chu sau một thời gian được Long Sô tẩy luyện cộng thêm Ngũ Yên La trợ giúp nên không hề sợ hãi. Chỉ có năng lực hóa thành khói đen kia là hơi phiền phức, hắn cần phải đi xin một sợi Khổn Yêu Tỏa mới được.

Khổn Yêu Tỏa là một lợi khí lớn khác của Túc Tĩnh Ti ngoài Trảm Yêu Đao, có thể trói buộc yêu ma và tà ma vô hình. Người chấp đao không có tư cách dùng nhưng Tuần Yêu Vệ lại có thể xin sử dụng. Để bảo đảm an toàn, Giang Chu dự định điều động thêm một người chấp đao đi cùng mình, đây cũng nằm trong phạm vi chức quyền của Tuần Yêu Vệ.

Vừa đến bên ngoài Đao Ngục, Giang Chu vốn định tìm Tuần Yêu Vệ đang trực hôm nay để sắp xếp nhiệm vụ chấp đao ngày mai của người quen là Ất 36 cho mình. Nào ngờ hắn lại đúng lúc nhìn thấy mấy chiếc cáng cứu thương đang được khiêng vào Đao Ngục.

Giang Chu nhìn rõ người nằm trên một chiếc cáng trong đó, con ngươi khẽ co rụt lại. Ất 36? Giang Chu bước nhanh tới: "Đây là có chuyện gì?"

Vị Tuần Yêu Vệ phụ trách xử lý thi thể ban đầu vốn không định để ý tới, nhưng khi ngẩng đầu nhìn rõ mặt Giang Chu, hắn do dự một chút rồi vẫn nói: "Hiện tại vẫn chưa rõ, thực ra nhiệm vụ hôm nay của mấy người chấp đao này đều khác nhau, hơn nữa cũng không hung hiểm. Với tư cách của bọn hắn, lẽ ra việc chém giết mục tiêu đều không hề khó khăn."

"Chỉ là vừa rồi người của Đề Hình Ti tới báo rằng phát hiện thi thể người của chúng ta ở ngoài thành, lúc chúng ta chạy tới thì đã thấy thế này rồi." Hắn chỉ vào mấy cái xác trên cáng. Những người chấp đao này thực hiện nhiệm vụ khác nhau, nhưng tử trạng lại hoàn toàn giống nhau. Hơn nữa Giang Chu còn thấy vô cùng quen thuộc. Nó giống hệt như Trần thư sinh mà hắn nhìn thấy trên đường lúc ban ngày!

Lớp da hoàn toàn bị lột sạch, khoang bụng trống rỗng, nội tạng thảy đều không cánh mà bay. Tuần Yêu Vệ kia biết rõ trước ngày hôm nay Giang Chu vẫn còn là một người chấp đao, thấy vẻ mặt hắn khó coi, đoán chừng hắn có chút giao tình với những người này nên dứt khoát nói ra hết những gì mình biết: "Vụ án này e rằng phải báo lên Giáo úy. Kiểu chết này hẳn là có liên quan đến một con yêu ma mà trong ti vẫn luôn điều tra bấy lâu nay, chắc ngươi cũng biết."

Tuần Yêu Vệ kia nói tiếp: "Chính là vụ án ở Thông Tế Phường, vị Trần gia tiểu thư kia liên tiếp gả cho sáu đời chồng, cả sáu người chồng đều đã chết, hơn nữa tử trạng y hệt như thế này."

Giang Chu sững sờ: "Vụ án này vẫn chưa phá được sao?"

Hắn nhớ rõ lúc mình mới làm người chấp đao lần đầu tiên đã nghe nhắc tới vụ án này. Tuần Yêu Vệ lắc đầu: "Vụ án này có chút tà môn, đã tổn thất mất hai đội nhân thủ, nhưng đến nay ngay cả bóng dáng yêu ma cũng chưa từng thấy."

"Thật sự là do yêu ma làm sao?" Giang Chu không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Trần gia tiểu thư này rốt cuộc là hạng người gì?"

Tuần Yêu Vệ nhìn quanh hai phía rồi mới nói: "Nàng là tiểu thư của một gia đình giàu có ở Thông Tế Phường, nghe nói có chút quan hệ với phủ Thái thú. Ta biết ý ngươi, trước đó chúng ta cũng từng hoài nghi nàng, nhưng không tìm được bất cứ bằng chứng nào. Những người chết trước đó ít nhiều đều nhiễm phải yêu tà sát khí, mà vị Trần gia tiểu thư kia đích thực là con người, điểm này không cần phải nghi ngờ."

Giang Chu nghe vậy, thầm nghĩ e rằng gia thế của Trần gia tiểu thư kia không hề tầm thường. Nếu vụ án này nằm trong tay Đề Hình Ti thì có lẽ họ còn tuân thủ quy tắc đôi chút. Nhưng một khi đã rơi vào tay Túc Tĩnh Ti, nếu là người bình thường thì quản ngươi có bằng chứng hay không, cứ xích lại mang về rồi tính sau. Đã gả cho sáu đời chồng mà ai cũng bị khắc chết, vậy mà vẫn có người nguyện ý cưới, dám cưới, nếu không phải vì gia thế kinh người thì bọn hắn mưu cầu điều gì?

"Được rồi, ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi." Tuần Yêu Vệ nói xong liền sai người khiêng thi thể đi.

Giang Chu thoát khỏi dòng trầm mặc, hỏi: "Bọn hắn sẽ bị đưa đi đâu?"

Tuần Yêu Vệ ngoái đầu lại đáp: "Đưa vào Đao Ngục xử lý. Những thi thể này đều đã nhiễm phải yêu tà sát khí, nếu để lưu lạc ra ngoài thì di họa khôn lường."

Nhìn thi thể kinh khủng của Ất 36 bị khiêng đi, Giang Chu thở dài trong lòng. Lại tiễn đưa thêm một người quen biết. Hắn nhớ rõ trước khi chia tay hôm nay, hán tử kia còn nói đùa rằng mình sẽ không về được, không ngờ một câu nói ấy lại vận vào thân.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch