Đúng lúc này, tất cả mọi người trừng to mắt nhìn từ trên xuống dưới bảy chiếc motor nước. Trên mỗi chiếc motor nước đều có bốn người đang đứng.
Trong tay bọn họ cầm súng tiểu liên cùng ống phóng rocket, nhanh chóng hướng về phía một chiếc thuyền đang đi trên biển.
Đây là một chiếc du thuyền vô cùng hào hoa sang trọng dài hơn bốn mươi mét, bên trên treo một cái quốc kì Nhật Bản, bên trên du thuyền có mười mấy người đứng, cả nam cả nữ.
Đám người bọn họ đứng ở trên boong tàu nghi hoặc nhìn về thuyền của bọn Hổ Nhất đứng cách đó không xa.
Khi bọn hắn nhìn thấy một đám côn đồ cầm trong tay vũ khí, sử dụng motor nước lao về phía bọn họ, trên mặt bọn họ mới lộ ra thần sắc hoảng sợ.
- Con mẹ nó, đây là tình huống gì? Trả thù công khai sao?
- Hình như đó là chiếc thuyền của Hàn Quốc mà có hai cao thủ đánh bạc đó. Nghe nói bọn họ đang ở trên du thuyền đánh bạc mỗi ngày kiếm lời không ít, cũng coi như là đi phá quán người khác đó!
- Chẳng lẽ là ông chủ của du thuyền đánh bạc xuất thủ sao?
Mọi người nghĩ tới những chuyện xảy ra mấy ngày này ở trên du thuyền đánh bạc, có hai người đánh cược trên thuyền thắng không ít tiền. Đây cũng chưa hết, bọn họ còn tuyên bố muốn du thuyền đánh bạc kia cút ra khỏi khu vực này để bọn họ ở chỗ này mở một du thuyền đánh bạc mới.
Chuyện này đám người của Hàn Quốc cũng không có ý giấu diếm, càng phải nói là bọn họ cố ý làm như thế để tăng cao sĩ khí của du thuyền đánh bạc sau này.
Nhưng xem ra bây giờ ông chủ của du thuyền đánh bạc này đã ra tay trả thù rồi.
Đây là một trận đen ăn đen, không có quan hệ gì với du khách vãng lai như bọn họ.
Rất nhiều người nghĩ thông suốt điểm này liền thả lỏng một hơi, nhìn về phía chiếc du thuyền sang trọng kia.
- Mẹ nó, trốn! Mau trốn đi!
Bên trên du thuyền sang trọng đó mọi ngươi kêu lớn một tiếng, ghé sát vào boong tàu.
Hổ Nhất đứng bên trên du thuyền nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, cả đám lái motor nước di qua nhưng không tấn công mà đem cả du thuyền bao vây lại.
Phanh!
Một tiếng sung vang lên, tiếng vang đến từ chiếc du thuyền sang trọng, bên trên du thuyền có một người không nhịn được đã bắt đầu tấn công.
- Tấn công!
Hổ Nhất ra lệnh cho các ngươi cá trên motor nước.
Năm sáu người lập tức đi đến bên cạnh. Từng chiếc M51 bắt đầu lên nòng, nhắm ngay chiếc du thuyền sang trọng kia.
- Mẹ nó, nhìn đi!
Khi mấy cái vũ khí hạng nặng lộ ra, các du thuyền xung quanh đều trợn mắt há mồm.
Oanh!
Một tiếng lại một tiếng sung vang lên không ngớt.
Theo đó là chiếc du thuyền sang trọng kia bị lửa cháy khắp nơi, nháy mắt đã bùng lên như cây đuốc giữa biển.
Cộc cộc cộc cộc cộc cộc!
Lúc này từng đợt âm thanh súng M51 hạng nặng truyền đến, mỗi giây có hơn một ngàn phát sung rơi vào bên trên du thuyền sang trọng.
- Tấn công!!!
Những người vây xung quanh motor nước khiêng ống phóng rocket trên vai hét một tiếng, bắt đầu bắn.
Rầm rầm rầm!
Âm thanh hỏa pháo vang lên không dứt bên tai, những du thuyền xung quanh càng trợn mắt há mồm. Kinh ngạc đến cực điểm.
Nửa phút…
Không đến ba mươi giây người xung quanh đều phát hiện chiếc du thuyền sang trọng này đang chậm rãi chìm xuống dưới đáy biển.
Một thanh niên khắp người đầy máu me có chút hoảng sợ nhảy thẳng xuống biển, nhưng bên cạnh có một loạt âm thanh dày đặc truyền đến, trên không trung thân thể kia bị đục thêm vài lỗ, máu tươi văng vung vãi khắp nơi.
- Con mẹ nó!
Mấy người gan lớn ở xung quanh mở trừng mắt nhìn chằm chằm.
Loại cảnh tượng nay chỉ có trong phim ảnh, vậy mà hôm nay bọn họ lại được tận mắt thấy.
Du thuyền sang trọng rất nhanh chìm xuống đáy biển, người trên motor nước bắt đầu quan sát mặt biển, thấy không còn dấu hiệu của sự sống nữa liền phóng trở về thuyền.
- Mau rời đi thôi, có chiến hạm tuần tra đang tới!
Hổ Nhất nói với Hổ Nhị.
- Được, yên tâm đi! Dù sao bọn họ cũng không bắt được chúng ta!
Trên mặt Hổ Nhị lộ ra thần sắc tự tin, chờ tất cả người cá lên thuyền, nhanh chóng chạy về phía xa.
- Nếu có bạn tốt chúng tôi sẽ dùng rượu tốt thịt ngon chiêu đãi nhưng nếu là kẻ địch của chúng tôi các bạn chỉ có một con đường chết. Chúng tôi là đoàn hải tặc nhân ngư, cờ của đoàn hải tặc nhân ngư sẽ mãi mãi bay trên bầu trời vùng biển này.
Lúc này trên thuyên truyền đến một âm thanh phách lối.
- Thật đáng sợ!
Lý Vạn Long nhìn du thuyền chạy từ xa tới, đồng tử lộ ra một tia hoảng sợ, đông thời cũng có chút kích động.
- Mẹ kiếp, thật sự quá lợi hại!
- Đoàn hải tặc này thật tiêu sái, đối mặt kẻ địch lập tức dùng hỏa pháo tấn công. Con mẹ nó, có cả đại pháo, súng máy hạng nặng, từng cái vũ khí đều là hàng cấm hạng nặng, trực tiếp đem tàu kẻ địch đánh chìm.
- Lúc nào ở khu vực này đã xuất hiện đoàn hải tặc đáng sợ như vậy?
- Tất nhiên là do ông chủ của du thuyền đánh bạc kia phái tới rồi! Bọn họ nói một câu cuối cùng cậu không nghe rõ sao? Bạn bè đến sẽ đãi rượu tốt thịt ngon, kẻ địch đến thì chết, cũng là đang muốn cảnh cáo những người dám nhúng chàm du thuyền đánh bạc đó!
- Ông chủ của du thuyền đánh bạc này thật sự quá bá đạo. Mẹ nó, đoán chừng cảnh sát quốc tế cũng không dám làm gì bọn họ đi.
- Cũng chưa chắc nha! Chiếc du thuyền sang trọng này bên trên có mười mấy người, nhưng toàn bộ đều bị giết chết, đây đại sự đó.
Sau khi bọn người Hổ Nhất rời đi, người trên các du thuyền xung quanh đều nháo nhào nghị luận. Mẹ nó, cái chuyện này thật sự quá kích thích!
- Có năng lực ở vùng biển này mở một du thuyền đánh bạc sao lại có thể là người bình thường được?! Đây là tranh đấu giữa các tập đoàn lớn nha!
Tập đoàn quốc tế lớn, tổ chức cũng không phải là chỉ có tiền tài, bọn họ cũng có thế lực nhất định. Nếu không thì người khác muốn cướp tiền bọn họ như thế nào phản kháng?
Đúng lúc này trên du thuyền sang trọng có một bóng người bất ngờ chui ra từ trong nước. Trên người hắn mang theo một bình dưỡng khí, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nhìn xung quanh, cầu cứu.
Lý Vạn Long đang đứng trên du thuyền hơi sững sờ, tuy nhiên cũng chỉ cươi cho qua, không để ý.
- Sự việc được giải quyết rồi sao?
Nhìn thấy bọn Hổ Nhất quay về đảo Nhân Ngư, Sở tiên đã ngồi chờ hơn nửa giờ thì nhìn thấy thuyền bọn họ đi tới mỉm cươi hỏi.
- Ông chủ, đã giải quyết xong rồi!
Hổ Nhất gật đầu nói ra.
- Được, chúng ta nghỉ ngơi mấy hôm, mấy ngày nữa chúng ta bắt đầu thu phí qua đường!
Sở tiên cười nói.
- Ông chủ, bên phía vườn và nông trường đều xây dựng rất nhanh!
Lão Tầm và Sở Tiên đi đến bên trên đảo Nhân Ngư ngắm nhìn kiến trúc của hòn đảo, lão Tầm giới thiệu.
- Ừ, đúng là rất nhanh, sau này mua thêm chút động vật tới.
Sở tiên nói.
- Ông chủ yên tâm, sư tử, hổ báo thuần chủng đều có thể mang tới!
Lão Tầm đáp.
Sở tiên gật gật đầu, đi dạo một vòng.
Ban đêm hắn nhàm chán chuẩn bị một nồi lẩu, ngồi trên một bãi đất trống. Đuôi Nhỏ ngồi bên cạnh hắn không ngừng nghịch ngợm,
Sở tiên nhìn ánh mắt cái đuôi nhỏ lấp lánh, do dự một chút đưa cho nó một trái cây màu đỏ.
- Chít chít!
Khi hắn vừa đem trái cây lấy ra, cái đuôi nhỏ liền hưng phấn nhảy đến, hít hít ngửi ngửi. Há mồm định cắn trái cây, tuy nhiên vỏ nó quá cứng rắn, đúng là trái cây năng lượng, không dễ phá hỏng.
Sở Tiên nhìn bộ dáng của nó, sờ đầu:
- Một quả thiên phú, nếu như cho sinh vật bình thường ăn thì có chút lãng phí... Nhưng nếu cho người ăn thì sợ có chút nguy hiểm, tuy nhiên nhìn thấy bộ dáng này của ngươi thì chắc hẳn không có vấn đề gì rồi.
Trái cây thiên phú bị nó ăn một miếng, đuôi nhỏ gãi gãi mặt, càng không ngừng nghịch ngợm.
Sở Tiên nhìn thử thuộc tính của nó.
Khỉ đuôi dài:
Năng lượng: 95
Thiên phú: Không
Lực công kích: 112
- Gia tăng?!
Đúng lúc này hắn bất ngờ phát hiện năng lượng của của đuôi nhỏ đang nhanh chóng gia tăng.
Bây giờ hình thể của nó cũng chậm rãi lớn lên. Dưới ánh mắt của hắn, thân thể ba bốn mươi centimet đã dần biến thành một mét.
Khỉ đuôi dài:
Năng lượng: 2100
Thiên phú: ám sát
Lực công kích: 2315
- Năng lượng gia tăng hẳn hai ngàn, so với tính toán của mình thì không khác biệt lắm. Thiên phú cũng có thể sở hữu, nhưng đối với đuôi nhỏ cũng không hữu dụng lắm, lực tấn công hơn hai ngàn có thể sánh ngang với sư tử, hổ báo.
Trái cây thiên phú có được hơn bảy ngàn năng lương, Cái đuôi nhỏ năng lượng vốn ít, sau khi ăn gia tăng hai ngàn cũng là khá được rồi.
- Hình thể hơi lớn một chút, nếu như người cá nuốt xong có phải cũng sẽ tăng kích thước hay không? Nếu như lớn lên thì có chút không tốt.
Sở Tiên nghĩ xong, vẫy tay với lão Tầm cách đó không xa.
- Ông chủ!
Lão Tầm cung kính đi tới hô một tiếng.
- Lão Tầm, ông ăn thử trái cây này đi!
Sở Tiên đưa quả thiên phú cho lão Tầm, xem như khen thưởng cho hắn.
Cho dù có thể tăng kên kích cỡ thân thể, lão Tầm biến thành to một chút cũng không quan trọng, dù sau về sau hắn cũng ở lại sinh sống tại đảo Nhân Ngư. Tuy nhiên có thể sẽ làm cho người trên đảo có chút hoài nghi, dù sao đây cũng không phải vấn đề lớn, mình cải tạo lại một chút là được.
- Vâng, ông chủ!
Lão Tầm tiếp nhận trái cây, trực tiếp nuốt vào.
Sở Tiên nhìn lão Tầm, thấy năng lượng của hắn nhanh chóng gia tăng nhưng lại phát hiện hình thể cũng không có tăng lên, ngược lại xương cốt và bắp thịt lại được cường hóa.
- Tốt! Xem ra ăn trái cây thiên phú cũng không nhất định sẽ tăng kích thước.
Sở tiên vui vẻ nói.
- Cảm ơn ông chủ!
Lão Tầm cảm nhận được trên thân thể mình truyền đến một lực lượng mạnh mẽ, hưng phấn thi lễ với Sở Tiên.
- Không cần, trong khoảng thời gian này ông cũng vất vả nhiều rồi!
Sở Tiên khoát tay.
Sở tiên cười lên, sau đó đi ra bờ biển hạ lệnh cho chín con Dunkleosteus mang theo hắn cùng Megalodon đi đến Nam Hải, để chúng nó ở khu vực này tìm kiếm bảo tàng thuyền đắm. Lấy tốc độ Dunkleosteus cùng trí tuệ của nó xác suất tìm được bảo tàng thuyền đắm là vô cùng lớn.
Giao phó xong một ít chuyện, Sở Tiên liền lập tức ngồi lên máy bay.
Hiện giờ người lái máy bay cũng không phải là quân nhân trước kia Thạch lão sắp xếp cho hắn mà chính là một người cá.
- Một tháng rồi không về, tiểu Dĩnh có lẽ sẽ tức giận đến mức muốn đánh chết mình!
Sở Tiên lộ ra nụ cười ấm áp, nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Nếu có một ngày mình có thể đạt được tốc độ bằng với máy bay, vậy thì quá lợi hại rồi.