Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 440: Gây Sự

Chương 440: Gây Sự




Dịch: Mật

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

- Haha.

Sở Tiên rút một điếu thuốc rồi nhìn bọn họ nói.

- Hôm nay là ngày kết hôn của Tiểu Vân, mọi người đừng giỡn quá đà. Mọi người cứ chơi đi, chúng tôi ngồi một bên xem là được rồi.

Những lời Sở Tiên vừa nói, ý tứ đã biểu đạt vô cùng rõ ràng. Vui thôi chứ đừng vui quá không thì ai cũng sẽ phải khó xử.

Hôm nay là ngày vui, đừng giỡn đến mức phải giải tán trong không vui.

Sở Tiên nhượng bộ đến mức này là đã thoải mái lắm rồi, nếu như hôm nay không phải ngày vui của chị họ Tiểu Dĩnh thì dựa theo tính khí của hắn, không “xử” bọn họ đến nơi đến chốn, tuyệt đối không phải là phong cách của hắn.

Có điều những lời này của hắn khiến mọi người xung quanh có chút không vui.

Thân phận của cô dâu mọi người đều biết, cô dâu đến từ một vùng nông thôn, mặc dù không ai có cảm giác coi thường, thế nhưng đối mặt với bạn bè của cô dâu, bọn họ vẫn có “bản năng” cao hơn người khác một bậc.

Chỉ là một người bạn đến từ nông thôn thôi mà, ở chỗ bọn họ ra vẻ cái gì chứ?

Khuôn mặt của Tiểu Dĩnh từng trải qua “chỉnh sửa, cải tạo” đôi chút, càng ngày càng trở nên xinh đẹp, trên người còn mang một loại khí chất “thuần khiết”, bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy đều có chút động lòng.

Năm người phù rể mặc dù ai cũng có bối cảnh rất “khủng”, tố chất cũng không đến nỗi. Thế nhưng đàn ông mà, đều là giống đực như nhau cả thôi, gặp người đẹp mà nói không động lòng, không muốn tán thì chỉ có là thái giám.

Mấy người bọn họ đã sớm chào hỏi với Tiểu Dĩnh cả rồi, thế nhưng lại bị đối phương đáp lại lạnh lùng, khiến cho bọn họ có chút không cam tâm.

Ngay sau đó, mấy người đã ngầm ra ý với nhau, lúc chuẩn bị “quậy” phù dâu đã cùng với người đẹp trước mắt trao đổi một chút. Ít nhất cũng phải sờ được vào làn da mềm mại của cô.

Thế nhưng vẫn còn chưa bắt đầu thì bỗng nhiên một chàng trai xuất hiện. Về quan hệ của bọn họ thì rõ ràng là tình nhân, thế nên càng khiến cho năm phù rể thấy không vui.

Bây giờ đối phương lại nói ra những lời như thế, càng khiến cho bọn họ thấy bất mãn. Một người tới từ nông thôn mà lại dám không nể mặt mũi như vậy.

Bộ trang phục Sở Tiên mặc trên người là từ cá quỷ đen biến thành. Trên bộ trang phục không chỉ không có bất kì kí hiệu nào mà ngay cả chất liệu cũng nhìn không ra. Thế nhưng lại có thể nhìn thấy được rằng, bộ y phục này được chế tạo không tinh xảo thế nên bọn họ cho rằng, người đàn ông trước mặt này cũng đến từ nông thôn.

Một nhân vật nhỏ bé mà cũng dám hung hăng như vậy.

- Không nể mặt như vậy sao?

Một phù rể đứng lên, ánh mặt lạnh lùng nhìn Sở Tiên chằm chằm.

- Nhập gia tùy tục, mấy người có hiểu quy tắc hay không vậy, có biết quy tắc của thành phố Côn Sơn bọn này không? Hôm nay nếu như mấy người từ chối thì chính là không nể mặt bọn này.

- Đúng vậy, thân là bạn bè thân thích của cô dâu, mấy người làm như vậy chính là không nể mặt, lẽ nào mấy người coi thường bọn tôi sao?

Mấy phù rể khác cũng đứng lên, trừng mắt nhìn Sở Tiên.

- Đúng thế, sao có thể như thế, lại còn là người nhà nữa chứ? Không hiểu phép tắc chút nào.

- Lễ nghĩa cơ bản cũng biết, chẳng nhẽ lại coi thường Lưu gia bọn tôi thế sao?!

Đám bạn bè thân thích Lưu gia cực kì bất mãn nhìn mấy người Sở Tiên.

Tiểu Dĩnh nhíu mày, ánh mắt hướng về một căn phòng, trên mặt hiện lên chút lo lắng.

- Haha.

Sở Tiên không ngờ là bọn họ thế mà lại trở mặt thật như vậy. Có lẽ là cho rằng nhà Tiểu Vân xuất thân từ nông thôn nên dễ bắt nạt.

Ánh mắt Sở Tiên hướng về mấy người phù rể, lạnh lùng nói:

- Mặt mũi không phải là cho hay không mà là mấy người có cần hay không thôi. Nhập gia tùy tục cũng xem như là tập tục gì đó, nhưng hành động giống như mấy người, thật sự là tôi khinh!

- Còn nữa, mấy người nói người nhà bọn tôi không hiểu lễ nghĩa, mấy người có thể thay mặt Lưu gia?

Sở Tiên vẻ mặt khinh khỉnh nhìn mấy người bọn họ.

Qua giao tiếp hai ngày nay hắn thấy Lưu gia cũng không đến nỗi, hắn tất nhiên sẽ không nói là không nể mặt mũi Lưu gia.

Tất nhiên Lưu gia cũng tuyệt đối không nói không nể mặt hắn. Cái loại tập tục này, nếu như hắn không đồng ý, Lưu Thanh Tùng và ba mẹ anh chắc chắn cũng không nói gì.

- Ngươi..

Đám bạn bè thân thích nghe thấy Sở Tiên nói như vậy sắc mặt đều trở nên khó coi.

Gương mặt của mấy phù rể cũng lộ ra tia tức giận, căm phẫn nhìn Sở Tiên.

- Cậu nói thêm một câu nữa coi?!

Người phù rể đứng giữa ánh mắt lạnh lùng trừng Sở Tiên.

- Nói cái gì?

Sở Tiên cười cười.

- Đừng khiến tôi không nể mặt anh.

Pặc!

Người phù rể đó đập mạnh cái biển hiệu trong tay xuống mặt bàn rồi đi thẳng tới chỗ Sở Tiên.

Mấy phù rể khác bên cạnh cũng thấy khó chịu mà đi theo phía sau.

- Ấy ấy, đừng làm loạn... Đừng làm loạn mà, hôm nay là ngày vui.

Lúc này hai người phụ nữ đang đứng gần đó nhìn thấy dáng vẻ của bọn họ liền vội vàng nói.

Cơ thể người phù rể đang đi qua đó có ngưng lại đôi chút nhưng tuyệt đối không hề dừng lại, vẫn đi tiếp tới trước mặt Sở Tiên, vươn tay nắm lấy cổ áo hắn.

Pặc!

Sở Tiên nhẹ nhàng đẩy tay cánh tay người kia sang một bên.

Người phù rể đó siết chặt hai nắm tay, sau đó giơ tay chỉ thẳng Sở Tiên.

- Hôm nay là ngày vui của bạn tôi, tôi không thèm tính toán với cậu! Thế nhưng sau này đừng để tôi bắt gặp cậu ở thành phố Côn Sơn này... Nếu không, đừng trách tôi không nể mặt Thanh Tùng.

- Haha.

Sở Tiên mặt tràn ý cười nhìn người đối diện

- Mấy ngay tới bọn tôi vẫn chưa đi đâu, nếu như anh muốn gặp tôi thì ở khu vực quanh hồ Tiên Phủ chắc là sẽ gặp được đấy.

- Được, được lắm.

Người phù rể kia chỉ tay về phía Sở Tiên. Ở thành phố Côn Sơn này mà cậu vẫn còn dám nói với tôi những lời như vậy một lần nữa thì các người cứ chờ đấy mà xem.

- Haha, lúc nào cũng hoan nghênh.

Sở Tiên bình thản nói.

- Có chuyện gì thế?

Lúc này, cánh cửa của căn phòng bên cạnh mở ra. Thanh Tùng đi tới, nhíu mày hỏi mọi người.

- Không sao, không có chuyện gì hết, chỉ là giỡn vui thôi mà.

Đám thanh niên nam nữ xung quanh cười hihi haha nói, sau đó xua xua tay với năm phù rể kia.

Ánh mắt Thanh Tùng hướng về phía Sở Tiên và mấy người anh em của mình, liền vội vàng đi tới.

- Nếu đã không có chuyện gì thì mọi người đều ngồi xuống cả đi, sắp sửa bắt đầu rồi. Mấy cậu đi chuẩn bị chút đi.

- Được, chúng tôi đi chuẩn bị một chút. Một phù rể vỗ vỗ tay, ôm lấy bả vai của phù rể đang đứng trước mặt Sở Tiên, nhỏ tiếng nói:

- Hôm nay là ngày vui của Thanh Tùng, chuyện này chúng ta nói sau đi.

- Được.

Người thanh niên kia gật đầu, ánh mắt căm phẫn trừng Sở Tiên một cái, rồi quay người đi.

- Em cũng chuẩn bị một chút đi, anh ở bên ngoài đợi em.

Sở Tiên nói với Tiểu Dĩnh một câu rồi cũng đi ra bên ngoài.

- Dạ được.

Tiểu Dĩnh cười với hắn.

Thanh Tùng khẽ nhíu mày, sau đó đi tới chỗ mấy người phù rể, cười hỏi:

- Sao thế mấy người anh em của tôi? Hôm nay là ngày vui của tôi mà, mấy người đừng có trưng ra cái bộ mặt như vậy chứ.

- Yên tâm đi Thanh Tùng, chúng tôi tất nhiên là phải để mặt mũi cho cậu rồi.

Một người vỗ vỗ vai anh, để anh yên tâm.

- Thế nhưng người nhà chị đâu có một người không biết tốt xấu, đúng sai gì cả. Bọn tôi ở đây giỡn với nhau mà anh ta cũng tới xía vào.

Gương mặt Thanh Tùng lộ ra nụ cười đau khổ.

- Mấy cậu đang nói tới cái người vừa nãy sao? Thôi nể mặt tôi đi, chuyện này bỏ đi... Hơn nữa thân phận của anh ta cũng không đơn giản đâu.

- Không đơn giản?

Một phù rể hoài nghi nhìn anh.

- Ừ. Thanh Tùng khẽ gật đầu. Người đó là bạn trai của em họ Tiểu Vân, gia đình cực kì lắm tiền... Lúc tới đây còn lái cả máy bay riêng, giấy phép của quân đội, có quyền có thế. Nếu như mấy người muốn “quậy” phù dâu, anh ta tất nhiên là không đồng ý rồi.

- Máy bay riêng? Giấy phép của quân đội?

Mấy người phù rể sững sờ, sắc mặt dần trở nên khó coi.

- Hèn chi lại hống hách như vậy.

Một phù rể nhíu mày nói.

Thanh Tùng nở nụ cười đau khổ, vỗ vai mấy người anh em của mình. Có thể mua được cả máy bay riêng, lại còn là loại máy bay cao cấp, là người có thể lấy được giấy phép của quân đội, bối cảnh tuyệt đối không tầm thường.

- Hừ, có tiền có quyền thì làm sao?! Đã đến Côn Sơn này, đến địa bàn của chúng ta thì phải biết an phận, biết ngoan ngoãn nghe lời.

Người phù rể lúc nãy đi tới chỗ Sở Tiên lạnh lùng nói.

Mấy người Thanh Tùng chỉ cười bất lực chứ không nói gì.

Người bạn này của bọn họ, với thân phận bối cảnh ở thành phố Côn Sơn thì quả thật có thể nói ra những lời như vậy.

- Được rồi, hôn lễ sắp sửa bắt đầu rồi, chúng ta mau đi chuẩn bị thôi.

Một phù rể lên tiếng.

- Được, được.

Sở Tiên trở về một bàn tiệc trong hôn lễ. Ngồi cạnh ba mẹ Tiểu Dĩnh, lặng lẽ quan sát.

11h40, hôn lễ chuẩn bị bắt đầu. Tiếng chuông, tiếng pháo, tiếng chúc mừng hạnh phúc vang lên không ngớt.

Quá trình diễn ra hôn lễ vô cùng hoàn hảo, khi mà tuyên thệ kết thúc thì bạn bè người thân bắt đầu dùng tiệc trong tiếng vỗ tay vang dội.

Khi bọn họ ăn xong, Sở Tiên và ba mẹ Tiểu Dĩnh đi tới căn phòng bên cạnh ngồi nghỉ một lát.

- Tiểu Tiên, con đi xem Tiểu Dĩnh đã ăn xong chưa, đừng để cho nó uống rượu.

Mẹ Tiểu Dĩnh nói với Sở Tiên.

- Vâng.

Sở Tiên gật đầu. Bàn của phù dâu ăn khá muộn, bọn sẽ ăn sau cùng cùng với cô dâu và chú rể.

Có Thanh Tùng và Tiểu Vân ngồi cùng. Sở Tiên cũng không lo đám phù rể sẽ làm ra chuyện gì quá trớn, huống chi bọn họ còn ngồi ngay bên cạnh lễ đường.

Thế nhưng mẹ Tiểu Dĩnh đã nói như vậy rồi, hắn tất nhiên là phải qua xem sao.

Sở Tiên đứng lên, đi về phía bàn tiệc của bọn họ.

Lúc Sở Tiên đi tới thì nhìn thấy Tiểu Vân mặt đỏ bừng đang xua xua tay. Tiểu Dĩnh ngồi bên cạnh liền bị ép giúp Tiểu Vân uống tiếp.

Sở Tiên nhìn một lúc phát hiện ra Thanh Tùng đang nói gì đó với bố mẹ anh, khẽ lắc đầu rồi đi tới chỗ bàn tiệc.

- Tiểu Dĩnh, uống ít thôi, em ăn xong chưa? Ba mẹ em bảo anh tới gọi em.

Sở Tiên đi tới nói thẳng không vòng vo.

Sắc mặt Tiểu Dĩnh có chút ửng hồng, gật gật đầu với hắn rồi lại nhìn qua phía Tiểu Vân, nói với cô một câu rồi đứng lên. Đi tới bên cạnh Sở Tiên.

- Tiểu Tiên, đợi em.

Tiểu Dĩnh đi tới, nói với hắn.

- Sao thế? Tại sao lại uống nhiều rượu thế này?

Sở Tiên nhíu mày hỏi.

Năng lượng cơ thể của Tiểu Dĩnh hiện nay đã đạt tới hơn 200, hoàn toàn đã vượt qua người bình thường. Tố chất cơ thể được nâng cao thì tửu lượng tất nhiên cũng sẽ được nâng lên rất nhiều, thế nhưng bây giờ mặt đỏ như vậy, xem ra cô ấy đã uống rất nhiều.

- Mấy người bọn họ muốn ép Tiểu Vân uống, chị ấy lại không tiện từ chối thế nên em đành giúp chị ấy uống. Vậy nên uống hơi nhiều một chút.

Tiểu Dĩnh tỏ vẻ cũng không biết phải làm sao.

- Bọn họ ép Tiểu Vân, Thanh Tùng không cản sao?

Sở Tiên hỏi.

- Thanh Tùng đã sớm bị ba mẹ anh ấy gọi đi mất rồi, hình như chuyện làm ăn xảy ra vấn đề gì đó.

Tiểu Dĩnh đáp, có chút lưỡng lữ.

- Có điều bọn họ không phải thật sự muốn ép chị họ, mấy phù dâu khác có nói em là em họ của chị, có thể thay mặt chị uống, vì vậy...

- Anh hiểu rồi.

Trên mặt Sở Tiên lộ ra một tia cười lạnh lẽo. Bọn họ đã muốn kiếm chuyện, vậy thì nên để cho bọn họ nếm thử một chút hậu quả.

- Tiểu Tiên, anh muốn làm gì? Hôm nay là ngày vui của chị họ em, đừng gây thêm rắc rối cho bọn họ.

- Yên tâm đi, nếu như bọn họ đã quá đáng như vậy thì phải để cho bọn họ biết hậu quả là như thế nào.

Sở Tiên vỗ nhẹ vai Tiểu Dĩnh.

- Em là người mà bất cứ ai cũng không thể ép rượu.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch