- Đáy hồ trong xanh thật đấy. Hình ảnh đáy hồ sạch sẽ từ sóng âm hiện lên trong đầu hắn.
Sở Tiên hơi ngạc nhiên, đáy hồ này giống như có người thường xuyên quét dọn, sạch sẽ không tý bẩn nào. Bên dưới có rất nhiều loại cá nữa.
Đúng như trong truyền thuyết, các loại cá ở đây vô cùng to lớn. Thậm chí Sở Tiên có thể cảm nhận được bảy, tám con cá dài khoảng ba, bốn mét. Chuyện này với hắn mà nói là chuyện vô cùng kinh ngạc.
- Ở đây đẹp thật đó.
Tiểu Dĩnh thích thú nhìn xung quanh. Nước hồ trong xanh, gió thổi nhè nhẹ khiến cho người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.
- Chúng ta dừng ở phía trước đi, trên du thuyền có mấy đồ nướng với một ít nguyên liệu nấu ăn, cũng có đồ nấu lẩu nữa, mọi người có thể vừa câu cá vừa ăn lẩu luôn ạ.
- Phía sau còn có dụng cụ lặn, đồ bơi, xuồng với mấy đồ chơi nữa.
Thanh Tùng tiếp lời.
- Được, vậy chúng ta dừng ở phía trước đi.
Cha Tiểu Dĩnh vui mừng nói.
- Anh Sở Tiên này, anh có muốn xuống hồ chơi không? Hồ Tiên Phủ là chỗ tắm tự nhiên, nếu không xuống hồ Tiên Phủ thì sao có thể nói đã đến hồ Tiên Phủ được chứ.
Thanh Tùng đi đến bên cạnh Sở Tiên nói.
- Được đó.
Sở Tiên gật đầu:
- Tôi cũng muốn xuống đáy hồ xem thử một chút.
Du thuyền dừng lại, cha Tiểu Dĩnh với cha Tiểu Vân liền lấy hai cái cần câu ra câu cá. Còn đám người Tiểu Vân thì lấy cái xuồng với phao bơi các loại thả xuống nước.
- Đi, chúng ta đi bơi thôi.
Thanh Tùng thay đồ bơi ra cười nói.
- Được.
Sở Tiên nhìn Tiểu Dĩnh bên cạnh ngay sau đó liền lấy ra một hạt trân châu màu xanh đưa cho cô:
- Thử đi, hiệu quả của Xích Thủy châu vô cùng thần kỳ đó.
- Cẩn thận một chút, con bé này mang phao bơi đi chứ.
Mẹ Tiểu Dĩnh ở trên du thuyền nói với theo Tiểu Dĩnh.
- Mẹ, con cho mẹ xem thứ này kỳ diệu lắm.
Tiểu Dĩnh nở nụ cười rồi cầm hạt châu màu xanh lên sau đó bỏ xuống nước.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mẹ Tiểu Dĩnh với đám người Thanh Tùng, hạt châu kia vừa xuống nước liền từ từ biến thành một khoảng không không có nước.
Trong không gian đó bao trọn tiểu Dĩnh lại, lúc này dường như cô đang ở trong một thế giới khác vậy.
Mẹ Tiểu Dĩnh với đám người Thanh Tùng đầy vẻ ngạc nhiên.
- Cái này là gì vậy?
Mặt Tiểu Vân lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng được hỏi:
- Chẳng lẽ cái này là đồ công nghệ cao à?
- Đây là Xích Thủy châu, có thể tạo thành một không gian riêng trong nước, trong không gian có ô xi. Hơn nữa cầm Xích Thủy châu trong tay có thể tự do di chuyển ạ.
Sở Tiên đứng bên cạnh cười giải thích.
- Xích Thủy châu?
Mẹ Tiểu Dĩnh ngạc nhiên:
- Khoa học kỹ thuật bây giờ đã giỏi như vậy sao?
Tiểu Dĩnh cười nói:
- Đây là đồ tự nhiên ạ. Một người quen của Tiểu Tiên cho anh ấy, đợi lát nữa mẹ có thể dùng thử xem. Có Xích Thủy châu chúng ta có thể đi xuống đáy hồ xem phong cảnh dưới đáy hồ ạ.
- Đồ tự nhiên à?! Trên đời này lại có đồ thần kỳ thế này, nếu như đồ này mà để người đời biết được chắc chắn sẽ tạo ra một dư chấn lớn đó.
Thanh Tùng vẫn chưa hết kinh ngạc nói.
Món đồ đó giống như món đồ từ trong thần thoại đột nhiên trở thành hiện thực làm bọn họ bất ngờ không thể tin được.
- Thế giới của chúng ta vô cùng kỳ diệu, nhất là ở trong đại dương có rất nhiều những loài sinh vật kỳ diệu khó mà tin nổi.
Sở Tiên mỉm cười cũng không giấu giếm gì rồi nhảy thẳng xuống hồ.
- Tiểu Dĩnh, anh đi vòng vòng xem thử. Em chơi ở đây trước đi.
Sở Tiên nhìn cô cười rồi sau đó quần áo trên người dần biến đổi, rất nhanh sau đó biến thành cái bọc cực lớn, bọc hắn lại rồi tiến thẳng vào trong hồ.
- Ơ đậu!
Thanh Tùng đứng trên thuyền nhìn theo hoảng sợ thốt ra.
Cha mẹ Tiểu Dĩnh cũng trợn tròn mắt nhìn.
- Đây là một loài sinh vật đáy biển Tiểu Tiên có được, loài sinh vật này có thể biến hình được có thể làm cho anh ấy lặn xuống đáy biển vô tận. Hơn nữa tốc độ lại vô cùng nhanh chóng.
Tiểu Dĩnh cười giải thích.
- Chuyện này thật sự làm thay đổi thế giới quan của chúng ta.
Cả đám ngẩn người, trợn mắt há mồm nhìn.
Tiểu Dĩnh mỉm cười, bọn họ vẫn chưa nhìn thấy qua mấy chuyện thần kỳ hơn đâu.
Sở Tiên lặn xuống biển, trên mặt hắn khẽ mỉm cười, để một ra từng đồ vật thần kỳ chính là để cho cho mẹ Tiểu Dĩnh từ từ tiếp nhận mấy chuyện này. Bởi vì sau này có có thể còn xảy ra những chuyện khó tin hơn nữa.
Tiến vào đáy hồ, Sở Tiên lập tức mở sóng âm thăm dò rồi bơi vòng vòng xung quanh. Hắn càng ngày càng cảm thấy hiếu kỳ về cái hồ Tiên Phủ này, bởi vì trong nước quá trong suốt, đáy hồ quá sạch sẽ.
Sở Tiên bơi một mạch xuống đáy hồ, sờ đáy hồ một chút liền phát hiện ra lớp cát bên dưới giống như đất sét màu vàng vậy. Đáy hồ vô cùng sạch sẽ, cũng không có phù sa.
Quá sạch sẽ, sạch sẽ đến kỳ dị.
- Thành cổ dưới lòng đất cách chỗ này mười mấy cây số, anh đi qua đó xem thử.
Sở Tiên ngoi lên mặt nước nói với đám người Tiểu Dĩnh một tiếng để bọn họ khỏi lo lắng rồi bơi ra xa.
- Tiểu Dĩnh, bạn trai em làm gì vậy? Sao giống hệt như siêu nhân ấy, thật sự quá sức tưởng tượng luôn.
Tiểu Vân nhìn thấy bóng lưng Sở Tiên biến mất, ngạc nhiên nghi ngờ hỏi.
- Anh ấy cũng chỉ là gặp may trong biển có thể biến hành loài cá khổng lồ thôi ạ. Còn lại thì không khác gì người thường đâu chị. Tiểu Dĩnh cười, không nói gì nhiều.
Thanh Tùng ở bên cạnh mặt mày hoảng hốt, hắn đang nghĩ có phải thế giới này tồn tại cái thế giới như trong tiểu thuyết hay không.
Sở Tiên tiến vào đáy hồ liền bắt đầu tăng hết tốc lực tiến về phía trước. Khoảng cách mười mấy cây số với hắn mà nói chỉ tốn khoảng mười mấy phút ngắn ngủi mà thôi.
Rất nhanh sau đó một cái thành cổ dưới đáy hồ xuất hiện trong tầm mắt hắn.
- Í! Nhiều loài cá ghê.
Sở Tiên ngạc nhiên, hắn phát hiện trong thành cổ có rất nhiều loài cá, mấy loài cá này bơi lội tung tăng xung quanh thành cổ, đem lại sức sống cho thành cổ dưới đáy biển.
Thành cổ lớn tương đương một cái làng nhỏ vậy, bên trong có tám kiến trúc to lớn, có một tòa kiến trúc cao đến hai mươi mét giống như một cái kim tự tháp hiện ra.
Ngoài cái tòa kiến trúc giống kim tự tháp ra, còn có một tòa có chiều rộng khoảng sáu mươi ba mét, cao hai mươi mốt mét, kiến trúc rộng lớn tương tự như đấu trường Colosseum ở La Mã. Ở giữa quần thể kiến trúc còn có một con đường bằng đá dài ba trăm mét, rộng bảy mét, bên trên khắc những bức tranh cực kỳ tinh xảo.
Sở Tiên bơi qua sờ những kiến trúc này, hắn phát hiện bề mặt còn có một lớp rêu bám lên trên.
- Quả nhiên giống như những gì trên mạng nói, xem ra trên mạng không có nói xạo.
Trong lòng Sở Tiên thầm nghĩ, rồi bơi lên bên trên nhìn xuống thành cổ này.
- Hoàn toàn không giống chỗ con người từng sinh sống.
Sở Tiên nhìn những kiến trúc này đều khá là cổ quái, không hề có dấu vết khói lửa nào cả. Kiến trúc này không thích hợp để con người sinh sống.
- Tế đàn sao?
Sở Tiên nhớ trên mạng có nói qua, hắn bơi thằng đến cái tòa kiến trúc cao nhất giống kim tự tháp kia. Thị giác thượng đế đánh giá cái kiến trúc này.
- Vậy mà lại không có cửa vào.
Lông mày Sở Tiên cau lại ngay sau đó liền bơi đến một số kiến trúc khác, hắn phát hiện mấy chỗ đó cũng không hề có cửa vào.
"- úng là kỳ lạ, kiến trúc mà lại không có cửa vào.
Sở Tiên đứng ở đáy hồ, trong lòng khẽ động, cá đen khổng lồ biến thành một con dao phay sắc bén.
Cầm con dao phay trong tay, Sở Tiên bơi đến chém vào toà kiến trúc lớn nhất.
Bây giờ hợp thể thành một, có năng lượng hai mươi ngàn của cá đen biến hình, độ sắc bén của con dao đã sớm phá vỡ cực hạn của con người. Sở Tiên dùng sức chém một cái liền xuất hiện một cái cửa vào hoàn chỉnh.
- Vách tường dày thật.
Sở Tiên hơi ngạc nhiên, tòa kiến trúc cao hơn hai mươi mét nà lại dày đến một mét. Sở Tiên hơi dùng sức trực tiếp mở ra một cái cửa vào.
- Xem thử bên trong có đồ gì không. Nếu có kho báu thì càng tốt.
Sở Tiên nở nụ cười rạng rỡ rồi đi thẳng vào trong.
- Ơ
Sau đó Sở Tiên di vào trong thành cổ, mặt hắt lộ ra vẻ không thể tưởng tượng được.
Trong tòa kiến trúc này không có đồ gì nhiều, bên trong cực kỳ trống trải, ở chính giữa có một thứ trông giống như quan tài, phải nói đây chính là một cái quan tài.
Bên trên quan tài là một vật hình tròn giống như một cái tế đàn, không biết đã trải qua bao nhiêu năm lịch sử nhưng trên bề mặt lại cực kỳ sạch sẽ.
Bên trên quan tài phủ đầy đủ thứ hoa văn các loại, nhìn vô cùng kỳ dị.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra vẻ kinh ngạc:
- Con mẹ nó sao lại giống Kim Tự Tháp thế này? Bên trong có xác ướp không nhỉ? Ở đây chắc chắn không phải nơi con người cư trú, chắc là một cái tế đàn cực lớn, tất cả kiến trúc đều là tế đàn hết.
Hắn đi thẳng đến bên quan tài, quan sát quan tài rồi trực tiếp đẩy ra.
Ục ục ục.
Quan tài vừa mở ra, trong nháy mắt nước tràn vào bên trong.
- Lại là môi trường chân không nữa?
Sở Tiên ngạc nhiên nhìn vào bên trong.
- Đây là cái gì?
Sở Tiên nhìn thi thể bên trong sửng sốt.
Đây là một cái xác cực kỳ kỳ lạ, cái xác này không phải con người nhưng lại tương tự như người.
Nếu như dùng một từ để hình dung cái thi thế này thì chỉ có thể dùng từ nhân ngư để hình dung thôi.
Cái xác này với mấy nhân ngư hắn nhìn thấy lại có nhiều điểm khác biệt. Phần đầu nhân ngư này là độc nhất vô nhị nhưng cơ thể lại là của con người.
Hai cái đùi giống như cái vây cá dính liền với nhau, còn chân thì bên trên có cái thứ gì đó sắc bén giống móng chân vậy.
Cái xác không biết do chết đã lâu hay bản thân nó như vậy mà cả người nhân ngư đen nhánh.
Sở Tiên đã từng thấy qua không biết bao nhiêu sinh vật kỳ lạ dưới đáy biển, đối với nhân ngư cũng không ngạc nhiên lắm.
Nhưng mà điều làm hắn ngạc nhiên chính là đỉnh đầu của nhân ngư lại mang một cái mão vua màu vàng, trên nhân ngưi xác mặc đồ của con người, trên người cũng có đủ loại trang sức, nhìn chắc là do con người mặc vào hoặc nhân ngư mặc đồ con người.
Sở Tiên xem xét cái xác phát hiện không có hiển thị năng lượng, hắn cầm phần xương của cái xác lên dùng sức bóp thử.
- Độ cứng này chắc hẳn là người có lực tấn công ít nhất mười ngàn. Mấy sinh vật này chắc tồn tại dưới đáy biển hoặc là dưới lòng đáy biển, không biết bọn họ còn có thiên phú nào khác không.
Trong lòng Sở Tiên suy đoán, lực tấn công mạnh yếu có liên quan đến môi trường sinh tồn của sinh vật. Môi trường sinh tồn càng khắc nghiệt thì cơ thể bọn chúng ngược lại càng mạnh mẽ.
Nhân ngư dài khoảng hai mét này chắc hẳn không thuộc về nơi này.
Ngay lúc đó, ánh mắt Sở Tiên nhìn chằm chằm phía dưới quan tài.
Ở dưới quan tài nối liền với một cái bệ đá nhưng cái bệ đá này hình như được tạo ra bởi con người.
Trong lòng Sở Tiên khẽ động, hắn dùng sức đẩy bệ đá dưới quan tài.