- Ba... bốn mươi thước, đây chẳng phải là muốn lớn hơn cả cá voi xanh sao?
Tiểu Dĩnh có chút khiếp sợ nhìn Sở Tiên.
- Đúng vậy.
Sở Tiên gật gật đầu đáp:
- Cá voi xanh cũng không phải là sinh vật lớn nhất thế giới.
- Hiện tại trên thế giới còn có sinh vật lớn hơn cá voi xanh sao?
Tiểu Dĩnh trợn mắt há hốc mồm hỏi.
- Tất nhiên là có.
Sở Tiên gật gật đầu trả lời:
- Biển cả lớn như vậy, bên trong tất nhiên là có sinh vật to lớn khổng lồ hơn cá voi xanh nhiều.
Sở Tiên nói xong, lại nghĩ đến loài sứa hôm trước, nếu nói về chiều dài xúc tua của loài sứa thì loài sứa hắn gặp là sinh vật khổng lồ nhất. Thân hình phát triển hơn một trăm thước, đoán chừng là tồn tại số một, số hai trong toàn bộ biển cả.
- Một đám thi thể trôi nổi trong này nguyên nhân là vì xương của sinh vật này sao?
Tiểu Dĩnh ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy.
Sở Tiên gật gật đầu trả lời:
- Em có thể thử một chút.
Nói xong, Sở Tiên buông cánh tay của nàng ra, trong nháy mắt thân thể của Tiểu Dĩnh rơi về phía dưới.
Bởi vì có Xích Thủy Châu, nên chỉ cần Tiểu Dĩnh không di động Xích Thủy Châu, thì đảm bảo nàng không thể di chuyển.
- Thực sự đúng a, một bộ xương của loại sinh vậy sao có thể phát ra lực hấp dẫn được, thực đúng là chuyện kì quái.
Tiểu Dĩnh kinh ngạc cảm thán.
- Anh cũng không biết.
Sở Tiên lắc đầu đáp, hắn ngồi xổm xuống lấy tay đụng đụng bộ xương, phát hiện dù mình có dùng toàn lực thì cũng không di chuyển được bộ xương này chút nào.
- Thực cứng rắn.
Sở Tiên kinh ngạc trong lòng, năng lượng trước mắt của hắn hơn hai vạn, nhưng lại không thể di chuyển nổi bộ xương này, có thể nghĩ tới bộ xương cốt này cường đại như thế nào.
- Thi cốt này không biết đã chìm trong biển bao lâu, không biết đã mục rữa trong mấy vạn năm, thế mà vẫn còn có độ cứng như thế, vậy thì khi còn sống loài sinh vật này phải chăng là có năng lượng trên mười vạn hay sao?
Trong lòng Sở Tiên kinh ngạc đoán, công kích trên mười vạn, tuyệt đối là một cự thú hủy thiên diệt địa, nếu đến thời hiện đại này chắc chỉ có thể dùng bom hạt nhân họa may mới có thể đánh chết.
- Mau đào ra toàn bộ chỗ này.
Trong lòng Sở Tiên ra mệnh lệnh với cá quỷ đen biến hình.
Cá quỷ đen biến hình giống như động cơ đào móc, nhanh chóng khuếch trương cái hố sâu này, không đến mười phút, một bộ xương khổng lồ đã xuất hiện trước mặt Sở Tiên.
- Đây là?
Khi nhìn đến bộ xương, trên mặt Sở Tiên lộ ra vẻ khiếp sợ.
Thi cốt trước mắt này giống như bộ xương khủng long hắn nhìn thấy trong Thủy Nguyệt Động Thiên dưới lòng đất, có điều nhìn xương cốt biểu hiện bên ngoài thì chưa thể đoán được là loài khủng long gì.
- Sinh sống dưới đáy biển, hoặc khủng long đã từng sống trong cái hồ này?
Sở Tiên suy đoán. Ở thời viễn cổ, khủng long và các loài quái vật lớn chiếm cứ địa cầu, một ít khủng long sống trên mặt đất, hình thể có thể đạt tới hơn mười, hai mươi thước. Khủng long trên mặt đất có thể đạt đến kích thước hơn mười thước, như vậy có thể tưởng tượng, sinh vật trong biển cả, đạt tới ba, bốn mươi thước cũng không phải là chuyện không thể. Dù sao biển cả lớn hơn lục địa rất nhiều, trước mắt tuy rằng các nhà khoa học đã tìm ra nhiều hóa thạch khủng long, nhưng cự thú chân chính sinh tồn dưới đáy biển, chỉ sợ đến hóa thạch cũng rất khó phát hiện.
- Ở... vị trí này, đào thi cốt ra.
Sở Tiên tiếp tục ra lệnh với cá quỷ đen biến hình.
Cá quỷ đen biến hình đi vào vị trí Sở Tiên chỉ, bắt đầu công việc đào móc. Nửa giờ sau, một hố sâu tám thước xuất hiện, bên trong giống như trước là một bộ xương khổng lồ.
Bộ xương này tuy không lớn bằng bộ xương kia, nhưng nhìn từ vẻ ngoài thì là cùng một chủng tộc.
- Như vậy xem ra sinh vật toàn bộ đáy hồ này là cùng một loại.
Sở Tiên nghĩ thầm trong lòng:
- Bởi vì nơi này chôn cất loài sinh vật này, cho nên đã tạo ra khu vực có xác chết trôi nổi, rốt cuộc ở thời viễn cổ đã xảy ra chuyện gì mà lại tạo ra một khu vực thần kì như vậy.
Sở Tiên có chút xuất thần, sau đó cười cười, bơi lên mặt hồ.
- Đi thôi, chúng ta trở về.
Sở Tiên nắm tay Tiểu Dĩnh nói.
- Vâng.
Tiểu Dĩnh gật đầu đáp:
- Ở trong này anh phát hiện ra chuyện gì sao?
- Không có lợi ích gì cả.
Sở Tiên lắc đầu cười trả lời.
- Vậy chúng ta nhanh trở về đi, ở đây làm cho ta cảm giác âm u quá.
- Ừ.
Khu vực này có rất nhiều thi thể người và cự thú, tất nhiên có chút cảm giác âm trầm khủng bố rồi.
Sở Tiên mang Tiểu Dĩnh rời đi, hắn không muốn tiếp tục điều tra nữa, hiện giờ đã hơn một giờ sáng, hắn cũng không muốn Tiểu Dĩnh phải thức trắng đêm với hắn.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người Thanh Tùng và Tiểu Vân lại chạy đến đây.
- Ba mẹ, bác, dượng, hôm nay bọn con tiếp tục mang mọi người đi chơi ở hồ Tiên Phủ.
Hai người Tiểu Vân, Thanh Tùng đi tới, nhìn bọn họ đang ăn sáng thì đi qua cười nói.
- Được, đi chỗ nào chơi, các con tự mình chọn đi.
Cha Tiểu Vân đáp.
- Vâng, vậy hôm nay chúng ta đến Ngọc Lâm nằm cạnh hồ Tiên Phủ nhé, nơi đó chơi rất được.
Thanh Tùng ở một bên đề nghị với mọi người.
- Tùy tiện tùy tiện.
Cha mẹ Tiểu Vân và cha mẹ Tiểu Dĩnh không có ý kiến gì, liền cười đáp.
- Đúng rồi, hồ Tiên Phủ có một Giới Ngư Thạch , nghe nói là một kì quan hạng nhất, chúng ta đến đó nhìn xem thử.
Sở Tiên đề nghị.
Giới Ngư Thạch , là một kì quan lớn của hồ Tiên Phủ, cùng tồn tại với Cổ Thành và nơi có xác chết trôi, Sở Tiên cho rằng hẳn nơi này cũng tồn tại điều gì đặc biệt. Vốn hôm qua chuẩn bị đến xem thử, nhưng bởi vì có Tiểu Dĩnh đi theo nên không đi được.
- Giới Ngư Thạch , được, đây chính là kỳ quan nghìn năm nha, lúc chúng ta đi đến Ngọc Lâm vừa vặn đi ngang qua Giới Ngư Thạch , trước hết chúng ta sẽ đến Giới Ngư Thạch .
- Tốt, đi đến đó nhìn xem, chúng ta sao cũng được.
- Được rồi, vậy chúng ta đi đến đó đi.
Sau đó mọi người ra khỏi khách sạn, ngồi xe chạy về phía Giới Ngư Thạch.
Giới Ngư Thạch ở hồ Tiên Phủ là một địa điểm du lịch, đây là một kì quan đặc biệt kì quái.
Kì quan này rất nổi danh, thông giữa hồ Tiên Phủ và hồ Tinh Vân, nhưng làm cho người ta ngạc nhiên là, cá trong hồ của hồ Tiên Phủ và hồ Tinh Vân cả đời không bao giờ bơi qua hồ còn lại.
Điều này đặc biệt kì quái, loài cá cũng không có trí tuệ cao, bình thường sẽ không làm ra những chuyện quái lạ như vậy, nhưng ở nơi này điều này đã xảy ra rất nhiều năm.
Sở Tiên rất hiếu kì với Giới Ngư Thạch, hắn muốn biết vì nguyên nhân gì tạo nên tình huống này, hay bởi vì ảnh hưởng đặc thù nào đó mà loài cá cả đời không bơi qua hồ đối phương.
Vị trí của Giới Ngư Thạch có xây dựng một công viên, sau khi mọi người đi vào công viên thì liền đi đến tới vị trí Giới Ngư Thạch.
Hồ Tiên Phủ và hồ Tinh Vân tiếp nối chiều rộng 37 thước, độ sâu của nước 25 thước, dài chừng 2.000 thước, hai bên bờ sông lộ cảnh đẹp danh sơn thắng thủy, hang động có đá hiếm thấy.
Cửa công viên được xây dựng ở bên bờ sông, sát với bờ nước, vách tường được nạm đá lục xanh biếc, là một khu du lịch cảnh quan thiên nhiên của hai hồ.
Ở giữa sông có dựng một tấm bia đá khắc đoạn thơ: "Hồ Tinh Vân, hồ Tiên Phủ, ích kỉ cấm tôm cá không cũng bơi. Há sao có rãnh trời cực dài. Lại cắt một khoảng cách rộng bên cạnh." (thơ chỗ này không biết dịch sao cho hay).
- Ở đây thiệt nhiều người nha.
Tiểu Dĩnh nhìn đám người chung quanh cười nói.
- Kì quan nghìn năm mà, đến dạo chơi tại hồ Tiên Phủ sau đó mọi người đều tới nơi này để tham qua.
Thanh Tùng cười nói.
- Đi thôi, chúng ta đi lên đường núi hiểm trở kia đi.
Để tiện cho du khách xem xét Giới Ngư Thạch, trung tâm hai ngọn núi có làm một con đường núi hiểm trở, đứng trên đường núi, có thể nhìn rõ ràng sinh vật đang bơi trên mặt hồ.
Bọn Sở Tiên đi lên đường núi, sau đó nhìn xuống phía dưới, hồ nước trong suốt đến mức có thể nhìn rõ cá bên trong.
- Xem kìa, là một đám cá trắm đen.
Đột nhiên, bên cạnh truyền đến thanh âm của một du khách, một thanh niên chỉ vào một nơi rồi hô lên.
- Ở nơi này, mọi người nhìn xem.
Thanh Tùng nhắc nhở mọi người.
Bọn Sở Tiên nhìn lại, chỉ thấy dưới mặt nước, có năm con cá trắm đen nặng khoảng năm sáu mươi cân từ trong hồ Tinh Vân bơi tới hồ Tiên Phủ.
Nhưng, một màn xuất hiện sau nữa lại làm cho mọi người càng kinh ngạc, lúc ba con cá trắm đen bơi đến vị trí Giới Ngư Thạch, chúng nó tại nơi đó lắc lắc đuôi, bơi dạo xung quanh, cuối cùng xoay đuôi bơi trở lại.
- Xem, mấy con cá kia.
Lúc này, lại có mấy con cá khác trong hồ Tiên Phủ bơi về phía hồ Tinh Vân, mấy con cá này tốc độ cực kì nhanh.
Một màn xuất hiện làm cho người ta kinh ngạc nữa là, mấy con cá Đại Đầu ngừng lại chỗ Giới Ngư Thạch, sau đó cũng cong đuôi bơi ngược lại.
- Thực sự là kì lạ nha, chúng nó sao lại không bơi tới đối diện?
Vẻ mặt Tiểu Dĩnh kinh ngạc thắc mắc.
- Có một lời giải thích đối với tình huống này, có một người nghiên cứu nói hoàn cảnh tự nhiên của hai hồ khác nhau quá lớn, hồ Tiên Phủ độ sâu của nước chia đều là 90 thước, sâu nhất là hơn 160 thước, xung quanh có núi vây quanh, đáy hồ nhấp nhô không bình thường, nơi nơi đều là đá ngầm nham thạch, khu vực hồ thường có gió thổi to, dưới độ sâu của nước có sóng to, cho nên trong hồ có các loại bèo, động vật phù du, còn mấy sinh vật như ốc nước ngọt, ngọc trai, tôm thì rất ít, hồ nước cực sạch, là một hồ nước có tính dinh dưỡng "Thiếu ăn thiếu mặc". Ở dưới điều kiện sống khắc nghiệt như thế, sinh ra những loài cá thích ứng với cuộc sống trong hồ Tiên Phủ này.
- Ngược lại hồ Tinh Vân lại khác biệt hoàn toàn, hồ này là một hồ nước cạn, độ sâu của nước đều 29 thước, sâu nhất chỉ hơn 50 thước, xung quanh có nhiều đồng ruộng, đáy hồ bằng phẳng nhiều bùn, chất hữu cơ lắng đọng rất dày, bèo trong hồ xum xuê, sinh vật phù du và sinh vật khác rất phong phú, thuộc hồ nước rất dinh dưỡng. Vậy nên trong hoàn cảnh ưu việt, loại cá nơi hồ này sống an nhàn sung sướng, hai vị trí với hai hoàn cảnh kém xa, tạo thành những loài cá không thích ứng với cuộc sống của hồ đối phương, cho nên mới tạo thành trường hợp này.
Ở một bên Thanh Tùng cười cười, sau đó tiếp tục nói:
- Nhưng cách nói đó thì người ở nơi này lại không tin, bởi vì không có loại cá nào có thể bơi qua Giới Ngư Thạch được, chuyện này cực kì quái dị.
- Thật đúng là quái dị.
Sở Tiên nhìn chằm chằm cá trắm đen phía dưới, trong lòng vừa động, liền tiến hành khống chế.
Ở dưới sự khống chế của hắn, một con cá trắm đen bơi tới hồ Tiên Phủ.
Nhưng làm cho Sở Tiên kinh ngạc là, hình như là nó bơi không qua, cá trắm đen vẫn như trước lắc lắc cái đuôi, nhưng lại không thể bơi qua vị trí Giới Ngư Thạch này.
- Sao lại thế này? Lực ngăn cản vô hình sao?
Vẻ mặt Sở Tiên ngạc nhiên, dùng thị giác Thượng Đế đánh giá cẩn thận, cho con cá trắm đen lui về phía sau một chút, sau đó rất nhanh tiến lên.
Đột nhiên, Sở Tiên phát hiện sự khống chế của mình với cá trắm đen xảy ra một chút thay đổi, thay đổi này làm hắn cảm thấy không thể tin được.