Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 479: Diệt quốc (2)

Chương 479: Diệt quốc (2)




Người dịch: Nguyễn Hồng Nhung

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

- Muốn dùng súng sao?

Một trong hai thanh niên song bào thai cười nói với thanh niên bên cạnh.

- Không cần, chúng ta đợi bọn họ đi ra.

Thanh niên kia lắc đầu.

- Cũng tốt, dù sao cũng là ở trong quốc gia chúng ta, không nên tạo thành khủng hoảng, đợi lát nữa giao thanh niên kia cho em.

- Được.

Hai người giả bộ như không thèm để ý mà tán gẫu, khuôn mặt phổ thông của bọn họ cũng không có chỗ nào đặc biệt, chung quanh còn có vài người giống bọn họ vậy.

Cho nên, hai người vô cùng bình thường tuyệt đối sẽ không khiến người khác chú ý.

- Trở về đi, để những người cá khác chuẩn bị một chút, buổi tối hôm nay chuẩn bị tiến công.

Sở Tiên đứng lên nói với Hổ Nhất.

- Vâng ông chủ.

Hổ Nhất gật đầu, theo Sở Tiên đi ra bên ngoài.

Ra khỏi quán ăn nhỏ, bọn Sở Tiên liền định bắt một chiếc xe trở lại vị trí thuyền cập bến.

Đang đi về phía trước, lúc này, một đôi thanh niên song sinh đi tới chỗ bọn họ.

Sở Tiên cũng không để ý, cùng Hổ Nhất đứng ở ven đường chờ xe.

Hai thanh niên chậm rãi đi qua bên cạnh bọn họ, không có bất kỳ dị dạng gì, nhưng ngay lúc lướt qua vai bọn người Sở Tiên, trong tay hai thanh niên đồng thời xuất ra một cây dao găm mãnh liệt đâm phía cổ bọn Sở Tiên.

Ở thời khắc hai thanh niên công kích, Sở Tiên liền cảm ứng được có gì đó không thích hợp, trong lòng hơi động. Trên mặt lộ ra một tia cười lạnh, xoay người trực tiếp bắt lất cánh tay của một thanh niên.

Lúc này Hổ Nhất cũng kịp phản ứng, đưa tay muốn tóm lấy thanh niên còn lại

Có điều tốc độ của Sở Tiên nhanh hơn Hổ Nhất, hắn túm lấy cánh tay nắm dao găm của hai thanh niên. Dùng lực đâm về phía ngực đối phương.

Lấy lực lượng hoàn toàn không phải của nhân loại của Sở Tiên hiện giờ, hai cánh tay thanh niên trong tay hắn giống như chiếc đũa mục vậy, dễ dàng bị Sở Tiên nắm lấy đâm vào ngực.

Trên mặt hai thanh niên lộ ra vẻ không thể tin nỗi, trừng to mắt nhìn Sở Tiên.

Gương mặt Sở Tiên lộ ra một tia khinh thường, nhìn chung quanh một chút sau đó đỡ hai người dựa vào vách tường.

- Người của tổ chức Địa Ngục?

Hổ Nhất nhìn nhìn hai người, trên mặt lộ ra nghi hoặc.

- Nhất định là người của tổ chức Địa Ngục, xem ra chúng ta tới nơi này đã bị bọn chúng phát hiện! Vậy mà lại phái sát thủ tới ám sát chúng ta, thật thú vị!

Trên mặt Sở Tiên lộ ra nụ cười lạnh, trong lòng hơi động quét nhìn chung quanh.

Mà lúc này, bên trong một cao ốc cách đó không xa, lão già cùng một số người thuộc tổ chức Địa Ngục đứng phía trên cầm ống nhòm quan sát từ xa.

Mặt lão già không biểu tình, nhìn hai thành viên trong tổ chức bị giết chết cũng không có chấn động quá lớn, chỉ đứng đó mà lắc đầu.

- Nhìn thấy chưa, hai người bọn họ bị giết là vì sao?!

Lão già xoay người, lạnh lùng nói với mọi người xung quanh.

- Anh em bọn họ quá tự tin! Bọn họ cho rằng người của băng hải tặc Nhân Ngư không chú ý tới bọn họ, kỳ thực đã sớm phát hiện hai người bọn họ. Khi bọn họ ám sát, thật ra là người của băng hải tặc Nhân Ngư đang đợi bọn họ ra tay... trong nháy mắt bọn họ ra tay liền tiến hành phản kích, có thể nói anh em bọn họ bị đánh đến trở tay không kịp.

Một thanh niên nói.

- Không sai.

Lão già nhẹ gật đầu.

- Bọn họ quá tự tin! Chúng cho băng hải tặc Nhân Ngư quá đơn giản, băng hải tặc Nhân Ngư có thể được xưng là vua hải tặc. Bọn họ và hải tặc bình thường có khác biệt vô cùng lớn, đừng cho rằng bọn họ là người thường, đây chính là cái giá lớn phải trả khi khinh thường.

- Làm một sát thủ, mãi mãi không được coi thường bất kỳ một đối thủ nào. Một sơ suất nho nhỏ của các cô cậu cũng sẽ mang đến cho các người tai họa ngập đầu, tỷ lệ tử vong của tổ chức Địa Ngục chúng ta là 1%, vì sao tỷ lệ tử vong của chúng ta thấp như vậy, bởi vì cảnh giác, thận trọng cùng cẩn thận.

- Vừa rồi lúc bọn họ ám sát hai người của băng hải tặc Nhân Ngư đồng thời cũng giao phần lưng của mình cho đối thủ, nếu đối thủ phát hiện cô cậu... Vậy thời cơ cô cậu động thủ cũng là thời cơ cho đối thủ giết các cô cậu! Làm một sát thủ, vĩnh viễn đừng cho rằng mục tiêu không phát hiện các người, đây là quy luật cơ bản nhất của thành viên chính thức tổ chức Địa Ngục chúng ta.

- Hai anh em bọn họ bị giết ngược không khiến tôi cảm thấy kỳ quái, các cô cậu nên vui mừng, giáo huấn này không phải dùng trên người các cô cậu, mà các cô cậu lại có thể có được giáo huấn này.

Lão già nói với mọi người chung quanh.

- Hiểu được.

Cả đám gật gật đầu, trên mặt lộ ra trầm tư.

- Tốt, kế đến tiếp tục ám sát, hiện tại chúng ta có thể phân tích được đối phương tìm xe hẳn là muốn trở lại bờ biển. Tôi không cần các cô cậu tìm kiếm vị trí neo thuyền của đối phương, tôi muốn các người tiến lên giết chết họ lúc họ trở lại thuyền. Ở đây ai muốn động thủ?

Lão già quét mắt nhìn cả đám.

- Chúng tôi có thể sử dụng súng sao?

Một thanh niên đột nhiên hỏi.

- Đương nhiên có thể.

Lão già nhẹ gật đầu.

- Là một sát thủ, chỉ cần cậu cho rằng có phương pháp gì có thể giết chết đối phương thì cậu liền dùng phương pháp đó. Nhưng cậu cần phải biết, vận dụng súng và vận dụng dao găm là hai khái niệm.

- Động súng, đối với cơ hội chạy trốn kế tiếp sẽ tăng thêm trắc trở, một khi tiếng súng vang lên tất nhiên sẽ có rất nhiều cảnh sát đuổi bắt, nhưng nếu như không dùng súng, lực lượng đuổi bắt sẽ nhỏ đi rất nhiều, chuyện này phải do chính các cô cậu lựa chọn.

- Có điều, tổ chức Địa Ngục chúng ta đặt việc đánh chết mục tiêu ở vị trí thứ nhất! Dù cho phải đồng quy ư tận.

- Hiểu được!

Cả đám nặng nề gật đầu.

- Ai muốn nhận nhiệm vụ?

Lão già lạnh lùng hỏi.

- Tôi đi.

- Giao cho tôi đi!

Đại bộ phận thanh niên đều giơ tay, bọn họ cho rằng hai anh em kia làm nhiệm vụ thất bại là vì bọn họ quá bất cẩn, lần này bọn họ trực tiếp dùng súng lục, xa xa bắn một phát là nổ đầu, nhiệm vụ chẳng phải hoàn thành rồi sao?

Hơn nữa ở chính địa bàn của bọn họ, sau khi bọn họ giết người xong thì ngay cả chạy trốn cũng không cần.

- Tốt, hai người các cậu ra tay đi, giết chúng trước khi chúng trở lại thuyền, đây là kỳ hạn nhiệm vụ.

Lão già chỉ định hai người, nói thẳng.

- Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.

Hai thanh niên nhẹ gật đầu.

Lúc này Sở Tiên đã dùng sóng âm dò xét trên người cả đám bọn họ, tuy không nghe được bọn họ nói nhảm cái gì nhưng lại đoán được bọn họ chính là người của tổ chức Địa Ngục. Chẳng qua khiến hắn nghi ngờ là vì sao chỉ có hai người tới ám sát, vì sao bọn họ không động thủ cùng lúc, vì sao không dùng tới súng ống.

Hắn vĩnh viễn cũng không nghĩ ra giờ phút này lão già kia lại bắt hắn tới huấn luyện những thành viên dự bị của tổ chức Địa Ngục.

Sau khi bọn Sở Tiên bắt xe rời đi, hai thi thể được người của tổ chức Địa Ngục thu dọn, sau đó liền bám theo chiếc xe kia.

Thuyền của bọn Sở Tiên cập bến ở một vị trí vắng vẻ, nơi đó không có đường cho nên phải dừng lại bên cạnh một bãi cát.

Sau khi bọn Sở Tiên xuống xe liền đi tới hướng bờ biển.

Nhân khẩu của nước Kajaa ước chừng mấy triệu, trong những quốc gia phụ cận thì có thể nói là một quốc gia tương đối giàu có, trị an cũng tốt hơn những nơi khác rất nhiều.

Dưới mùa hè nóng bức này trên bờ biển có rất nhiều người, từng người đều mặc áo tắm tương đối bảo thủ nằm trên bờ cát.

Sở Tiên đi vào bãi cát, hướng về phía bên phải đi tới.

- Tránh ra.

Đúng lúc này, Sở Tiên đột nhiên nói với Hổ Nhất.

Hổ Nhất không chút nào do dự bay thẳng sang một bên tránh đi, Sở Tiên thì nhẹ nhàng dời một bước, một viên đạn lướt sát qua vai hắn.

Hổ Nhất lộn một cái trên mặt đất, trực tiếp xuất ra một cây súng lục từ bên hông, đôi mắt sắc bén quét nhìn chung quanh, cuối cùng khóa chặt trên người hai thanh niên.

Pằng pằng.

Mặc dù Hổ Nhất là người trí tuệ nhưng đã vượt Long Môn nên chiến đấu không kém như ngày trước nữa, thuật bắn súng vượt xa khỏi nhân loại.

Bịch bịch.

Trước đó là hai tiếng súng vang, lần này là tiếng hai người ngã xuống đất.

Hai thành viên dự bị của tổ chức Địa Ngục không chút năng lực phản kháng đã bị hắn bắn chết.

- Ở phía xa còn có hơn ba mươi người. Cẩn thận một chút, chúng ta đi.

Mắt Sở Tiên nhìn nhìn hai người bị giết chết, sóng âm điều tra phát hiện phía xa còn có hơn ba mươi người đang vọt về phía bọn họ bên này.

- Được ông chủ.

Hổ Nhất nhẹ gật đầu, lần nữa lấy ra một cây súng lục từ bên hông, xoay người nhìn về phía trước lui bước lại.

Vèo!

Toàn bộ súng trong tay đối phương đều bổ sung ống hãm thanh, một thanh niên giơ súng lục lên xạ kích về phía bọn Sở Tiên.

Pằng.

Hổ Nhất lập tức giơ súng lục nhắm ngay thanh niên nổ súng trả lại một phát.

Bịch.

Kỹ thuật bắn tinh chuẩn trực tiếp một phát giết chết thanh niên kia.

Sở Tiên lại lần nữa dễ dàng né tránh một phát đạn.

- A!

Mấy tiếng súng vang lên làm bãi cát hỗn loạn cả lên, một người hốt hoảng chạy lên phía trên.

- Không cần truy kích, dừng tay.

Lúc này lão già theo phía sau đi tới, vẻ mặt khó chịu ra lệnh.

- Mọi người đừng sợ, chúng tôi là bộ đội chiến đấu đặc biệt của Kajaa, hai người kia là phần tử phạm tội.

Một thanh niên bên cạnh lớn tiếng xoa dịu quần chúng.

- Nhiệm vụ thất bại, trở về.

Sắc mặt lão già có chút khó chịu, mới vừa rồi, một khắc khi lão nhìn thấy kỹ thuật bắn của Hổ Nhất kia, lão liền biết việc thí luyện thành viên dự bị của mình quả thật là đưa dê vào miệng cọp.

Tên trung niên kia trong nháy mắt né tránh viên đạn công kích đồng thời nhanh chóng bắn ra hai phát đạn trúng ngay mi tâm hai thành viên dự bị của tổ chức Địa Ngục, loại thực lực tác chiến kinh khủng này dù ở trong tổ chức Địa Ngục cũng không có bao nhiêu.

“Băng hải tặc Nhân Ngư lại còn có cao thủ như vậy, ba phát súng giết ba người, hơn nữa còn có thể bắn ngay mi tâm, trách không được bọn chúng tự tin như vậy bằng vào hai người liền dám vào địa bàn của chúng ta.”

Sắc mặt lão già có chút không chịu nỗi, lão vốn muốn bắt bọn chúng dùng để thí luyện, bây giờ lại thành dùng mạng thuộc hạ mình đến dò xét thực lực đối phương.

“Thật sự là ngoài ý muốn.” Mặt lão già dần dần khôi phục lại.

“Tên trung niên kia hẳn là cao thủ lợi hại nhất băng hải tặc Nhân Ngư đi, không tệ không tệ, vẫn còn có chút thực lực.” Ánh mắt lão già lóe lên. “Còn người thanh niên kia thực lực hẳn sẽ không thấp hơn tên trung niên quá nhiều, e rằng cao thủ mạnh như vậy băng hải tặc Nhân Ngư sẽ có năm sáu tên, thật sự không tệ, xem ra là tăng lên chút độ khó cho phe ta.”

“Ha ha, có điều vậy mới thú vị.”

Trên mặt lão già có chút âm u, cười khặc khặc hai tiếng, sau đó liền xoay người rời đi.

Hổ Nhất là một trong những người mạnh nhất trong bọn họ?

Nếu Hổ Nhất biết đánh giá của lão già với hắn, không biết là nên cao hứng hay là nên đau lòng.

Tôi rõ ràng là người yếu nhất mà.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch