Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 495: Về Nhà

Chương 495: Về Nhà




Người dịch: Mật

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

Trong một phòng nghiên cứu ở Tokyo, lão già tổ trưởng của Sơn Khẩu Tổ ngồi trong một gian phòng, chợt có một người trung niên mặc áo trắng đi tới.

- Thế nào rồi? Lão già lập tức hỏi.

- Boss, thật là vi diệu, không thể nào mà tin được mà. Trên mặt người trung niên vẫn còn lưu lại vẻ kinh ngạc. Boss, qua sự kiểm tra của chúng tôi thì phát hiện ra đây không phải là nước bình thường, trong này bao gồm rất nhiều chất mà cơ thể con người cần tới, còn có rất nhiều yếu tố mà chúng tôi vẫn chưa lý giải được.

- Như vậy là sao? Lão già tổ trưởng nhíu mày hỏi.

- Đây là một loại nước đặc biệt, không gây hại gì đối với con người, ngược lại còn có tác dụng rất lớn đối với tế bào sinh vật. Theo những gì chúng tôi phân tích được thì loại nước này nếu như dùng trong thời gian dài thì có thể cải thiện được thể chất con người, giảm được không ít bệnh, thậm chí có thể kéo dài tuổi thọ, là một loại nước vô cùng thần kì. Người trung niên mặc áo trắng đáp.

- Thật sao? Ông lão của Sơn Khẩu Tổ vẻ mặt đầy kinh ngạc hỏi lại.

- Không sai đâu. Người trung niên áo trắng gật đầu khẳng định.

Nét mặt ông lão có chút trầm tư, ông nhớ thành viên trong băng hải tặc Nhân Ngư có nói với ông một câu đơn giản mà đầy thâm ý “Nếu như cơ thể có vấn đề gì thì hãy gọi điện thoại ông chủ của bọn họ”.

- Câu nói này của cậu ta là có ý gì? Ông lão vẫn mang nét mặt trầm tư. Nếu như cơ thể tôi có bệnh thì có thể gọi điện thoại cho ông chủ của bọn họ, lẽ nào ông chủ của bọn họ còn có thể chữa bệnh sao?

Ông lão nhìn bình nước trong tay:

- Lẽ nào, ông chủ của bọn họ thật sự có thể chữa được bệnh sao, thần y? Hoặc là có một thứ gì vô cùng siêu việt.

- Vốn dĩ tưởng rằng cá Dunkleosteus là vũ khí bí mật của bọn họ, bây giờ xem ra băng hải tặc Nhân Ngư quả thật là càng ngày càng thần bí rồi. – Ông lão nhìn bình nước càng lâu, càng cảm nhận được sự đáng sợ của băng hải tặc Nhân Ngư, khẽ lắc lắc đầu.

Mà lúc này, Sở Tiên vừa bước xuống tàu đã nhìn thấy đám người Giang Lưu Vũ ở phía xa xa.

- Sở ca, Sở ca. Một đám công tử của thành phố Bắc Kinh, lúc này mặt mày hớn hở, nhanh chóng chạy tới ngênh đón, hét lên.

Sở Tiên nhìn thấy bọn họ liền bật cười.

- Để mọi người đợi lâu rồi.

- Không lâu, không lâu. Đám người Giang Lưu Vũ vội vàng lắc đầu. Sở ca, anh thế này là chiến thắng trở về rồi nha, việc anh đã làm quả thật là quá cmn ngầu.

- Đúng thế, Sở ca, thôi anh làm thần tượng của bọn em luôn đi, thật là hot muốn bùng cháy luôn.

- Sở ca, bọn em đã đặt quán bar xong xuôi rồi, mau qua đó uống một trận tới bến đi. Cả đám hào hứng nói.

- Ngại quá, tối nay có lẽ anh phải về nhà một chuyến, đã lâu lắm rồi anh không về. Sở Tiên nhìn đám anh em, đầy áy náy nói. Hắn đã nói với Tiểu Dĩnh là hôm nay sẽ về nhà.

- Mấy ngày nữa đi. Mấy ngày nữa anh sẽ tới Bắc Kinh một chuyến, đến lúc đó mọi người tụ tập một bữa.

- Không sao, không sao. Sở ca về nhà mới là việc quan trọng, mấy ngày nữa chúng ta tụ tập ở Bắc Kinh cũng được, đến lúc đó bọn em sẽ tiếp đãi Sở ca thật hoành tráng. Mấy người Giang Lưu Vũ lập tức đáp.

- Vậy thì anh cảm ơn mọi người trước nhé. Sở Tiên gật đầu với mấy người họ, sau đó nhìn thấy một chiếc xe tải đang đi tới, gương mặt hắn lập tức lộ ra nụ cười.

- Mọi người ở đây đợi anh một chút. Sở Tiên nói một tiếng rồi đi tới chỗ chiếc xe đó đang đỗ. Cổ Lực ở bên trong chui ra.

- Người anh em Sở Tiên. Cổ Lực nhìn trên nhìn dưới đánh giá Sở Tiên một lượt, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, cười cười lên tiếng chào hỏi.

- Haha, lần này lại làm phiền đến Cổ Lực đại ca rồi. Sở Tiên cười nói.

- Haha, người anh em Sở Tiên, nếu như không có câu này của cậu, Cổ Lực đại ca anh đây vẫn không dám tin, quá ngầu, quá lợi hại. Cổ Lực bật ngón tay cái về phía hắn.

Mặc dù nói là sự việc liên quan đến băng hải tặc Nhân Ngư tin tức trong nước đều bị phong tỏa cả rồi, thế nhưng Cổ gia với gia tài bạc tỉ, kinh doanh làm ăn trên toàn thế giới vẫn có thể tìm hiểu được chút ít.

Thông qua phân tích một số thông tin, anh biết được người đứng đầu băng hải tặc Nhân Ngư là Sở Tiên.

Anh thế nào cũng không ngờ được trước mắt là người anh em mà năm ngoái mình đã quen, hiện giờ lại có thể đi đến bước này.

- Haha, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Sở Tiên lắc lắc đầu. Trên tàu còn rất nhiều vàng thỏi và báu vật. Anh xem, vàng thỏi nên gửi vào ngân hàng hay là như thế nào, còn báu vật thì ở để nhà anh, nếu bán đấu giá được thì bán thôi.

- Không vấn đề gì, việc này cứ giao cho anh. Cổ Lực gật đầu.

- Để em bảo mấy thuộc hạ tới giúp anh. Sở Tiên dặn dò đám người cá trên tàu sau đó bắt đầu dỡ vàng và mấy cái rương khác ra.

- Lại đây xem đi. Sở Tiên gọi Cổ Lực và mấy người Giang Lưu Vũ.

Một đám người hưng phấn, hiếu kì đi lên tàu.

- Sở ca, đây chính là chiến hạm của băng hải tặc Nhân Ngư các anh sao? Giang Lưu Vũ đánh giá xung quanh, tò mò hỏi.

- Ừ, lần này là lần đầu thu hoạch ở Kajaa, trong rương đều là báu vật, mọi người cứ xem tự nhiên, nếu thích cái gì thì cứ lấy đi, không cần phải khách khí. Sở Tiên cười, mở mấy cái rương ra, nhìn đống châu báu, trang sức, thư họa và đồ cổ nói.

- Sở ca hào phòng như vậy sao. Giang Lưu Vũ ở bên bật cười.

- Haha, không cần khách khí, không cần khách khí. Khoảng thời gian này cảm ơn mọi người rất nhiều, đã giúp anh chăm lo mọi chuyện trong nhà. Mấy thứ đồ này tặng mọi người một chút cũng là điều nên làm. Sở Tiên hào phóng nói.

Khoảng thời gian này, một số việc công ty và trong nhà đều là mấy người bọn họ giúp đỡ xử lý, tặng bọn họ chút quà cũng là điều phải phép.

Huống chi, vật phẩm trên tàu trị giá hơn vài tỉ nhân dân tệ, hắn cũng không để ý chút đồ cỏn con này lắm.

- Sở ca, anh đã nói như vậy thì em sẽ không khách khí đâu. Lần trước bán đấu giá được 20, 30 tỉ. Lần này ước chừng cũng phải hơn chục tỉ, anh bây giờ trở thành đại gia bạc tỉ đích thực rồi, làm gì có người nào nhiều tiền hơn anh. Vạn Giang nói đùa.

- Haha, thế nhưng bây giờ anh vẫn là người nghèo đấy, giờ cải tạo lại hòn đảo cũng tốn mấy chục tỉ chứ ít gì. Sở Tiên cười nói.

- Bây giờ cảm thấy thật sự không thể cùng người anh em Sở Tiên nói chuyện được nữa rồi. Bọn em chỉ mua một cái xe cao cấp còn anh trực tiếp bỏ mấy chục tỉ để cải tạo một hòn đảo, thật sự là không bì được với anh.

- Đúng vậy, bọn em cảm thấy mình lăn lộn ở trong nước cũng là khá lắm rồi, nhưng so với Sở ca thì thật sự chỉ là một đứa trẻ chưa từng trải sự đời.

Một đám công tử của thành phố Bắc Kinh bắt đầu nịnh hót.

Sở Tiên cười:

- Được rồi, đừng tâng bốc anh nữa, mấy cậu thích món gì thì mau chọn đi. À đúng rồi, Giang Lưu Vũ, Vạn Giang, hai đứa hỏi hai vị lão gia ở nhà xem có tiện hay không, nếu tiện thì cho anh thời gian cụ thể, anh mang chút quà đến thăm hỏi một chuyến.

- Dạ được Sở ca, bọn em sẽ chuyển lời đến mấy vị lão gia, hiện giờ với những chuyện của bọn anh ngày hôm qua thì không cần phải căng thẳng như thế, chắc là không có vấn đề gì đâu. Mấy người Giang Lưu Vũ khẽ gật đầu.

- Ừ, được, mấy đứa chọn đồ đi, coi như là quà anh tặng mấy đứa, không cần phải khách khí. Sở Tiên cười nói sau đó đến bên Cổ Lực Cổ đại ca thích món gì thì cứ tùy ý chọn nhé, chọn luôn cả cho chị dâu và rùa nhỏ mấy món. Sau này nếu như gặp phải vấn đề gì khó khăn thì cứ nói với em một tiếng hoặc là anh tìm mấy người họ cũng được.

- Được, được. Cổ Lực vui vẻ gật đầu. Anh đương nhiên biết, những lời mà Sở Tiên nói lúc này quả thật là vô giá, sẽ mang lại lợi ích rất lớn cho anh và gia tộc của anh.

Sau khi tất cả vàng và báu vật được sắp xếp xong, Sở Tiền liền tạm biệt bọn họ.

Lệnh cho đám người cá trở về đảo Nhân Ngư nghỉ ngơi, còn hắn lên chuyên cơ bay về thành phố Hải Thanh.

Hành trình hơn một tiếng đồng hồ, máy bay hạ cánh tại sân bay. Sau đó hắn tiếp tục lái xe về nhà.

- Tiểu Dĩnh. Lúc này đã là hơn 7 giờ tối, Sở Tiên tươi cười vui vẻ đi vào trong biệt thự, vào tới phòng khách thì cất tiếng gọi.

- Tiểu Tiên, cuối cùng thì anh cũng về rồi. Tiểu Dĩnh đang nằm trên sofa chơi lập tức đứng bật dậy, gương mặt đầy phấn khích chạy tới chỗ hắn, ôm chặt lấy cơ thể hắn.

- Haha, có phải là nhớ anh rồi không. Sở Tiên cười hihi haha.

- Anh vẫn còn cười được, anh thử tính xem đã bao nhiêu ngày rồi anh chưa về? Hả? Anh thử đếm đầu ngón tay xem, xem có thể đếm hết được không. Tiểu Dĩnh tức giận trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi nói.

- Hihi, không phải là vì anh bận sao. Sở Tiên cười cầu hòa, nhanh chóng chuyển chủ đề. Đúng rồi, ba mẹ đâu?

- Đi tới cửa hàng lấy đồ ăn rồi. Tiểu Dĩnh đáp.

- Thế còn ba mẹ em? Sở Tiên ôm Tiểu Dĩnh lại sofa ngồi.

- Cũng đi cùng họ luôn rồi. Tiểu Dĩnh trả lời.

- Vậy thì tức là, hiện giờ trong nhà chỉ có một mình em? Sở Tiên nhướn nhướn lông mày, sáp lại gần hỏi.

- Ừ, thì làm sao? Đúng là chỉ có một mình em ở nhà đợi anh. Tiểu Dĩnh gật gật đầu.

- Em nói xem anh muốn làm gì, haha, tất nhiên là làm những việc mà anh thích làm rồi. Sở Tiên cười nhăn nhở, ôm lấy Tiểu Dĩnh rồi nhanh chóng chạy vào trong phòng bọn họ, khóa cửa phòng lại.

- Anh, đồ lưu manh này, anh muốn làm cái gì hả? Tránh ra, tránh ra!!!

- Hihi, tránh ra, làm sao có thể chứ.

Soạt soạt

Một phút sau Sở Tiên và Tiểu Dĩnh đi ra khỏi phòng, trên mặt Tiểu Dĩnh tràn ngập “đắc ý”.

Sở Tiên bất lực ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Tất nhiên, trong thời gian một phút, không phải là Sở Tiên đã làm hết tất cả những việc nên làm, mà là hắn không đạt được ý đồ.

- Hứ hứ hứ, lát nữa bố mẹ chúng ta đều tới đây mà anh còn muốn để họ thấy mấy thứ “lung tung lộn xộn” hả, đúng là không biết xấu hổ mà. Tiểu Dĩnh nhìn biểu cảm của hắn, có chút đắc ý nói.

- Đây không phải là vì anh quá nhớ em sao. Sở Tiên cười cười.

Lúc này, có tiếng bước chân truyền tới, Sở Tiên nhìn thấy ba mẹ mình và ba mẹ Tiểu Dĩnh, chị gái, anh rể trong tay cầm một đống thức ăn.

- Ba mẹ. Sở Tiên gọi họ một tiếng.

- Cái thằng này, ra ngoài bao lâu rồi mới thèm về nhà. Mẹ Sở nghe thấy tiếng hắn liền ngẩng đầu cười vui vẻ nhìn qua, trong lời có chút oán trách.

- Hihi, không phải là vì con bận sao, bây giờ công việc cơ bản đều đã xong cả rồi, sẽ ở nhà với mọi người mấy tháng liền. Sở Tiên cười đi qua.

- Bận gì mà tối mắt tối mũi thế? Bây giờ cửa hàng ăn không phải là buôn bán rất tốt sao, mỗi ngày đều kinh doanh tốt như vậy, cũng không thiếu tiền, vậy mà cả ngày cũng chẳng thấy chạy về đến nhà. Mẹ Sở đánh giá một lượt, xem hắn có gầy đi không rồi lại tiếp tục nói.

- Được rồi được rồi, con biết rồi mà. Sở Tiên cười cười, để ngăn chặn mẹ mình lại tiếp tục càm ràm, hắn liền nói. Mẹ, con đói rồi, mau đi ăn cơm thôi.

- Được được, ăn cơm, ăn cơm thôi. Mẹ Sở nhanh chóng gật gầu.

Sở Tiên lại cười, cả nhà cùng đi vào phòng khách, bày thức ăn lên bàn.

Nhìn thấy người thân của mình, trong lòng hắn thấy tràn đầy ấm áp.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch