Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 498: Cái Này Tôi Nhất Định Mua (1)

Chương 498: Cái Này Tôi Nhất Định Mua (1)




Người dịch: Mật

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

- Oaaa, ba, hai người mặc cái áo này lên trông thật là đẹp trai quá đi, đẹp trai y hệt mấy người thanh niên hơn 30 tuổi luôn vậy đó. Tiểu Dĩnh nhìn ba Sở Tiên và ba mình mặc thử chiếc áo mới, vui vẻ nói.

- Đúng vậy, đúng vậy, mặc lên trông chẳng khác người thành phố là bao, haha. Mẹ Sở ở bên cũng cười vui vẻ góp lời.

- Chị nhân viên, gói hai chiếc áo này lại cho tôi. Tiểu Dĩnh cười đến híp cả mắt.

- Haha, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, thật ra là vì chúng tôi vẫn quá đẹp trai thôi. Ba Sở lớn tiếng cười.

Con trai có tiền đồ tươi sáng, không cần phải làm việc vất vả nữa, khí chất trên người ba Sở cũng dần dần thay đổi từ một người nông dân thành một người ông chú trung niên phong độ.

- Xem mấy người đắc ý kìa. Mẹ Sở ở một bên cười cười sửa sang lại y phục. Mau cởi ra đi, ngày mai lại mặc.

Mua cho hai ba một bộ quần áo rồi sau đó họ đi sang cửa hàng thời trang nữ bên cạnh, mua quần áo cho hai mẹ.

Quần áo cho nữ giới nhiều hơn hẳn so với quần áo nam, chọn tới chọn lui, mỗi người chọn mua hai bộ.

- Đi nào, chúng ta đi đến khu bán đồ trang sức xem đi, ba mẹ xem kìa, ít nhất thì mọi người cũng phải mua nhưng thứ như kiểu đồng hồ hay đồ nữ trang tinh xảo kia kìa. Tiểu Dĩnh nhìn ba mẹ rồi đi thẳng tới khu bán đồ trang sức phía trước.

Bốn vị phụ huynh cũng không ngăn cản, chẳng còn cách nào cả, bây giờ nhiều tiền quá rồi, cho dù bây giờ có mua cả một trung tâm thương mại thì cũng chẳng có áp lực gì hết, huống chi là chỉ mua chút đồ cỏn con này.

Hơn nữa bọn họ cũng rất vui vì con gái, con dâu mua đồ cho mình.

Sở Tiên cười tít mắt đứng ở một bên, từ đồng hồ giá trị vài trăm vạn cho đến dây lưng, khuyên tai cao cấp, Tiểu Dĩnh nhìn thấy cái gì phù hợp thì sẽ mua cái đó. Hành động hoàn toàn giống như nhà cô sẽ phá sản đến nơi. Nhưng mà đáng tiếc, nhà cô sẽ chẳng bao giờ phá sản được.

- Được rồi, được rồi, đã mua nhiều đồ lắm rồi, không cần mua cho chúng ta nữa đâu. Sau khi mua liên tục hơn một tiếng đồng hồ, mẹ Sở và mẹ Tiểu Dĩnh buộc phải ngăn Tiểu Dĩnh đang điên cuồng mua sắm lại.

- Đủ rồi sao? À, đúng rồi, hình như còn chưa mua túi xách. Tiểu Dĩnh vỗ nhẹ đầu như chợt nhớ ra điều gì đó, dáng vẻ cực kì đáng yêu.

- Mua túi xách gì nữa chứ, được rồi, đi thôi. Mẹ Tiểu Dĩnh vội vàng ngăn cô lại: Đi thôi, chúng ta đã mua nhiều đồ lắm rồi.

- Vậy được rồi, dù sao thì hôm nay cũng mới là ngày đầu tiên, chúng ta còn có thể mang chút quà về cho họ hàng. Tiểu Dĩnh gật đầu, cười nói.

- Cái này giao cho ba mẹ đi, con với Sở Tiên cứ đi chơi vui vẻ, thoải mái là được rồi. Mẹ Tiểu Dĩnh nói.

- Hihi. Tiểu Dĩnh đứng một bên chỉ cười chứ không nói gì.

Cả nhà quay người đi về phía thang máy.

- Ấy, đợi đã. Lúc mẹ Sở đi qua một cửa hàng đá quý chợt dừng lại, sắc mặt đầy phấn khích vẫy tay gọi mọi người.

- Mẹ, mẹ muốn mua cái gì thế? Tiểu Dĩnh tò mò nhìn qua.

- Hôm nay toàn đi mua đồ cho chúng ta, hai đứa con chưa mua được cái gì cả, vừa hay mẹ nhìn thấy một món đồ rất thích hợp với hai đứa, nào nào, ông bà thông gia cũng qua đây xem đi, tặng hai đứa nó cái này có phải là thích hợp lắm không. Mẹ Sở cười vui vẻ đi tới.

Mẹ Tiểu Dĩnh cũng vội vàng đi theo sau, nhìn món đồ mà mẹ Sở đang chỉ, ngay lập tức nụ cười hiện trên khuôn mặt. Được lắm, rất đẹp, hay là mua cho hai đứa nó một cái đi.

- Cái gì thế? Ba Sở và ba Tiểu Dĩnh cũng đi tới, sắc mặt vui vẻ hỏi.

- Cái này này, trông được chứ. Mẹ Sở cười.

- Quả thật rất đẹp, “Tống Tử Quan Âm”, haha, đẹp lắm.

- Cuộc sống của hai đứa hiện giờ hạnh phúc như vậy, chỉ còn thiếu sinh một đứa con nữa thôi. Mua cái này đi, rồi đặt trên đầu giường hai đứa nó. Ba Sở nét mặt đầy ý vị nói.

- Được đấy, được đấy. Bốn vị phu huynh nhất trí tán thành.

- Cái gì vậy, mọi người muốn mua cái gì cho bọn con thế? Tiểu Dĩnh tò mò sáp lại gần, cuối cùng nhìn thấy bốn vị phụ huynh đang ngắm tượng ngọc “Tống Tử Quan Âm”.

Tượng ngọc này có kích cỡ khoảng một bàn tay, khắc thành một bức tranh hình Tổng Tử Quan Âm. Khiến người ta yêu thích nhất là đầu của đứa trẻ ở trong tay Quan Âm là màu hồng, trông rất là đáng yêu.

Cộng thêm việc bốn vị phụ huynh bây giờ rất mong chờ hai người sinh một đứa cháu cho bọn họ, thế nên vừa nhìn đã thích tượng ngọc này.

- Cô nhân viên, phiền cô lấy cho tôi xem tượng ngọc này. Mẹ Sở vẫy tay gọi nhân viên bán hàng trong tiệm.

- Được ạ, xin chờ một chút. Nhân viên bên trong nhìn bọn họ rồi lập tức đi tới, đeo găng tay rồi cầm tượng ngọc Tống Tử Quan Âm ra cho bọn họ xem.

- Chào mọi người, đây là ngọc phỉ thúy, là loại ngọc cao cấp nhất, được đai sự Lý Yên Thanh khắc thành hình Tống Tử Quan Âm, vô cùng quý giá. Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu.

- Thật là đẹp quá. Mẹ Sở ngắm tới ngắm lui. Vậy thì mua cái này đi, gói lại cho chúng tôi.

- Thưa bà, ngọc Tống Tử Quan Âm này có giá 1300 vạn, bà chắc chắn mua chứ ạ? Nhân viên có chút sững sờ, nhấn mạnh lại.

- Cái gì mà 1300 vạn thế. Lúc này, một giọng nói truyền tới, sau đó nhìn thấy bốn người trung niên với một ông lão đi tới, khẩu âm của ông lão vừa nghe đã biết không phải là giọng địa phương.

- Lãnh Ngọc Phường này là công ty đá quý nổi tiếng nhất trong nước hiện nay, ngọc bích, đá quý cao cấp vô cùng nhiều. Một người trung niên bên cạnh lên tiếng giới thiệu.

- Ồ, Lãnh Ngọc Phường, đã từng nghe qua, đã từng nghe qua. Ông lão gật gật đầu, ánh mắt hướng về tượng ngọc Tống Tử Quan Âm đang bày trong tủ kính, đôi mắt lập tức phát sáng, vội vàng đi tới.

- Tượng ngọc này đẹp quá đi, được lắm, được lắm, không hổ danh là đá quý của Lãnh Ngọc Phường. Ông lão khen ngợi.

- Haha, Tống tổng thích tượng ngọc này sao. Người bên cạnh cười haha, hỏi.

- Món đồ này có giá 1300 vạn? Ông lão mỉm cười gật đầu, hỏi nhân viên bán hàng. Ông hiện nay chỉ có một đứa con trai, thế nhưng đứa con này đã 30 tuổi rồi, kết hôn một năm vẫn chưa có con, kêu nó đi khám thử xem sao nó cũng không đi. Bây giờ nhìn thấy tượng ngọc này, ông ngay lập tức thấy yêu thích, hi vọng có thể mang tới cho Tống gia một đứa cháu nối dõi.

- Đúng vậy, thưa ngài, giá 1300 vạn, là kiệt tác của đại sư Lý Yên Thanh. Nhân viên bán hàng nhìn thấy lại có thêm một người khách nữa đi tới, hơn nữa thân phận có vẻ như rất cao, nét mặt liền vui vẻ nói.

- Vậy gói lại cho tôi, tôi mua cái này. Ông lão nói.

- Dạ được, được ạ, chúng tôi sẽ gói lại cho ngài ngay. Xin hỏi, ngài muốn quẹt thẻ hay kí séc ạ? Gương mặt nhân viên bán hàng ngay lập tức lộ ra vẻ phấn khích.

Đá quý mà bọn họ bán được mặc dù được trích phần trăm rất thấp, thế nhưng Tống Tử Quan Âm này có giá 1300 vạn, nếu bán được thì cũng phải được trích phần trăm lên đến mấy vạn.

- Đợi đã. Lúc này, sắc mặt mẹ Sở có chút khó coi, vội chen ngang: Tống Tử Quan Âm này không phải là tôi đã bảo cô gói lại cho tôi rồi sao? Thế nào hả? Bây giờ lại còn bán cho người khác?

- Bà muốn mua? Người nhân viên bán hàng đõ rõ ràng là có chút giật mình, nhìn mẹ Sở hỏi.

- Tất nhiên rồi, lập tức gói lại cho tôi, bây giờ tôi chuyển khoản luôn. Mẹ Sở nói nhanh.

- Hử? –Ông lão đứng bên cạnh nhướn nhướn mày, ánh mắt nhìn nhân viên bán hàng: Sao vậy? Tượng ngọc này đã bán rồi sao?

- Đây... Nét mặt người nhân viên lộ chút khó xử.

Sáu người trước mặt này đúng là đến trước, hơn nữa lại còn nói là gói hàng lại rồi, thế nhưng mình lại đồng ý bán cho ông lão đến sau. Vốn dĩ cô tưởng mấy người kia không đủ sức mua. Bây giờ cô nhân viên bỗng dưng không biết nên làm thế nào.

- Đưa cho Tống tổng đi, các cô đã đồng ý bán tượng ngọc này cho Tống tổng rồi. Người trung niên đứng bên cạnh ông lão tiến lên một bước, nói với nhân viên bán hàng.

Cô nhân viên đó đơ ra một lúc, sau đó nhìn thấy biển tên viết mấy chữ “Tổng giám đốc cao ốc Hưng Nam ở trước ngực người trung niên, sắc mặt trở nên lúng túng rồi lại quay qua nhìn mấy người nhóm mẹ Sở:

- Mấy vị, mọi người có muốn xem thử xem có thích món gì khác không, chỗ chúng tôi còn rất nhiều loại đá quý đẹp lắm, Tống Tử Quan Âm cũng không phải chỉ có một cái.

- Mấy người tại sao lại có thể buôn bán như vậy được nhỉ? Không hiểu phải xếp hàng theo thứ tự sao? Mẹ Sở có chút bực mình nhìn nhân viên bán hàng:

- Chúng tôi mua cái này trước, bảo cô gói lại trước, tại sao bây giờ lại bán cho người khác?

Giọng mẹ Sở cao vút, kèm theo chút tức giận.

- Sao thế? Lúc này, một người trung niên đi vào, nhíu mày nhìn qua.

Sắc mặt người nhân viên càng trở nên khó coi, vội vàng gọi một tiếng: Giám đốc.

Sau đó nhanh chóng đi qua, nhỏ tiếng nói rõ sự việc cho giám đốc.

- Tiểu Mỹ, có chuyện gì thế hả? Tại sao cô có thể phạm phải loại lỗi như này được chứ? Vị giám đốc cũng lúng túng lên tiếng.

- Tôi... Người nhân viên tên Tiểu Mỹ đó oan ức nhìn giám đốc.

- Giám đốc Trần, ông tới rồi. Đột nhiên, người trung niên luôn đứng bên cạnh nói chuyện liền hướng về phía giám đốc Lãnh Ngọc Phường gọi một tiếng.

- Ồ? Trịnh tổng, ngài cũng ở đây sao. Giám đốc Trần nhìn người trung niên đó, có chút giật mình, sau đó vội vàng nhiệt tình chào hỏi.

- Ừ, tôi cùng Tống tổng, là đối tác làm ăn của tập đoàn chúng tôi tới đây dạo một chút. Trịnh tổng khẽ cười, đáp.

- Ồ? Giám đốc Trần nhìn ông lão đó, mỉm cười gật đầu, trong lòng thầm tính toán.

Ông lão được gọi là Tống tổng kia nhìn thấy mấy người họ đều quen biết nhau, trên mặt lộ nụ cười vui vẻ: Làm phiền mọi người gói tượng ngọc này lại cho tôi.

Giám đốc Trần lập tức gật đầu, giả vờ tức giận, trừng mắt nhìn người nhân viên đứng bên cạnh.

- Tiểu Mỹ, cô làm ăn cái kiểu gì vậy, tượng ngọc này là được đặt làm, tại sao cô lại mang nó ra bán hả, mau gói nó lại.

Nói xong, gương mặt giám đốc Trần tỏ vẻ áy náy nhìn mấy người nhóm mẹ Sở:

- Mấy vị quan khách, thật là xin lỗi quá, tượng ngọc này thực ra là đã được khách hàng đặt trước, nhân viên kia lại không rõ nên mang nó ra bán. Thật sự xin lỗi, mọi người có thể xem những món đá quý khác được không, tôi có thể giảm giá cho mọi người 10%.

- Này, tôi nói mấy người nghe này, mấy người là đang coi người ta là kẻ ngốc để giỡn chơi đúng không? Chúng tôi muốn mua thì ngài lại nói là đặt trước? Tôi thấy là mấy người rõ ràng là muốn bán cho bọn họ, không bán cho chúng tôi? Tại sao lại có người bán hàng kiểu này chứ? Không biết là chúng tôi mới là người mua trước sao? Mẹ Sở nghe thấy lời của ông ta thì càng thêm phẫn nộ.

Mẹ Tiểu Dĩnh ở bên cũng tức giận nói:

- Phải đấy, mấy người thế là có ý gì, có ai buôn bán mà như mấy người không hả?

- Mấy vị, thật sự là ngại quá, đây là tượng ngọc mà khách hàng đặt làm thật mà, đây là lỗi của nhân viên chúng tôi. Chúng tôi thành thật xin lỗi mọi người. Chúng tôi sẽ có hình phạt xử lý đối với người nhân viên này, thật sự xin lỗi, mọi người có thể xem thử các loại đá quý khác. Giám đốc Trần vẻ mặt day dứt nói.

Thế nhưng sự day dứt của ông ta, nếu như không biết chuyện vừa nãy thì còn tưởng là ông ta đang thật lòng xin lỗi.

Cơ mà bọn họ tự mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình thì làm sao có thể tin được nữa.

Lúc này mẹ Sở và mẹ Tiểu Dĩnh đã cực kì bực mình.

Sở Tiên nhướn mặt, lạnh lùng nhìn vị giám đốc và mấy người đám ông lão kia.

Lãnh Ngọc Phường, hình như là xí nghiệp của Lãnh Lan Gia, ta đây có nắm giữ một số cổ phần lớn trong đó, giờ thì vui rồi đây.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch