Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 532: Thanh Xuân Là Phải Khoa Trương

Chương 532: Thanh Xuân Là Phải Khoa Trương




Người dịch: Cửu Long Ngọc Linh

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

Sáng sớm hôm sau, Sở Tiên ngồi máy bay đến sân bay Kinh Hải.

Là người có thể lái máy bay quân đội, Sở Tiên liền được nhân viên quản lý sân bay Kinh Hải sắp xếp cho ghế VIP trên chuyến bay gần nhất đi Anh.

Sở Tiên gật đầu với hắn rồi đến khoang VIP chờ đợi.

- Có chuyện gì đây, không phải chúng ta đã nói rồi sao, chúng ta bao toàn bộ khoang VIP, sao các ngươi còn bán một ghế?

Lúc này, bảy hành khách khoang VIP được tiếp viên dẫn vào khoang, một thanh niên trong đó nói với tiếp viên.

- Thật xin lỗi ngài, vì một vài lý do đặc biệt, chúng tôi chỉ bắt buộc phải bán ghế VIP này.

Cô tiếp viên xin lỗi.

- Ồ?

Người thanh niên cau mày, ánh mắt nhìn Sở Tiên đang ngồi một bên đọc sách:

- Được rồi được rồi, ta đã sớm biết công ty hàng không các ngươi phục vụ không tốt.

Cô tiếp viên kia lộ vẻ bối rối.

- Được rồi Tiểu Phạm, dù sao chúng ta cũng có bảy người.

Lúc này, một thanh niên trong đó khoát tay.

Sở Tiên nghe họ nói chuyện, quay đầu nhìn, một đoàn bảy người, bảy thanh niên, trong đó có ba mỹ nữ đeo kính.

- Làm phiền ngươi có thể ngồi xuống phía sau hay không?

Mấy người ngồi xuống, người thanh niên cuối cùng đi tới bên cạnh Sở Tiên nói.

Sở Tiên ngồi ở vị trí chính giữa, nhưng khoang VIP cũng rất rộng, hắn nhìn người thanh niên, không biết vì sao lại muốn hắn ngồi ra sau, có lẽ là vì cách đó không xa có một mỹ nữ đeo kính.

Vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc có thể không động thì thôi, Sở Tiên lắc đầu.

Tên thanh niên kia thấy thái độ của Sở Tiên thì cau mày, lại không nói gì.

Máy bay cất cánh, Sở Tiên nằm trên ghế nghỉ ngơi.

Nhưng, điều khiến hắn hơi bất ngờ là, bảy thanh niên kia lại chơi bài, hơn nữa còn hò hét rất to.

Sở Tiên cau mày, ánh mắt liếc qua.

Bảy thanh niên đánh bài, hắn phát hiện, ba cô gái đeo kính kia đã tháo kính ra rồi, trong đó có hai người Sở Tiên có chút ấn tượng, là hai ngôi sao vô cùng nổi tiếng.

Ấn nút gọi phục vụ, nhanh chóng có một cô tiếp viên đi tới:

- Tiên sinh, ngài cần phục vụ gì vậy?

- Bảo họ yên tĩnh một chút.

Sở Tiên nói thẳng với cô tiếp viên.

Cô tiếp viên nhìn bảy người đánh bài, mặt lộ vẻ bối rối:

- Vâng thưa ngài.

- Làm phiền các vị, khi đánh bài xin đừng ồn ào như vậy, làm phiền những hành khách khác.

Cô tiếp viên đi tới nở nụ cười.

- Trách chúng ta sao?

Một tên thanh niên quay đầu nhìn cô tiếp viên:

- Chúng ta đã nói sẽ bao cả khoang VIP rồi, các ngươi còn bán vé ra, chuyện này các ngươi tự chịu trách nhiệm.

- Nào nào, chúng ta tiếp tục.

Một tên thanh niên khác còn không thèm nhìn cô tiếp viên, lớn tiếng nói.

Cô tiếp viên bối rối đứng đó, một lần nữa nói:

- Các vị tiên sinh, ở nơi công cộng xin đừng làm ồn.

-

Bốp!" Điều khiến cô tiếp viên không ngờ là, tên thanh niên vừa yêu cầu Sở Tiên đổi chỗ kia ném thẳng bộ bài vào mặt cô tiếp viên:

- Câm mồm, đây là chuyện của các người, các người tự chịu trách nhiệm.

Cô tiếp viên đỏ bừng mặt, vội vã nhặt bài lên, nói một tiếng xin lỗi rồi lúng túng rời đi.

- Nếu sợ ồn, có thể tới khoang thương gia, có thể tới khoang giá rẻ.

Tên thanh niên kia nhìn Sở Tiên, lớn tiếng nói.

- Lực ca, chúng ta chơi tiếp, mặc kệ họ, hàng không quốc gia bây giờ, càng ngày càng quá đáng.

Một cô gái an ủi tên đang tức giận.

Sở Tiên cau mày, lúc này, một cô tiếp viên đi tới bên cạnh hắn, đưa hắn một đôi tai nghe, vẻ mặt xin lỗi nói:

- Xin lỗi vị tiên sinh này, nếu ngài muốn nghỉ ngơi có thể đeo tai nghe.

- Được.

Sở Tiên gật đầu, mở vài bài hát, sau đó mỉm cười rút điện thoại ra, mở loa ngoài, hơn nữa để âm lượng ở mức cao nhất, sau đó nhắm mắt nghỉ ngơi.

- Này này.

Khoảng hơn một tiếng sau, một thanh niên đi tới bên cạnh hắn.

Sở Tiên mở mắt ra, nhìn thanh niên đang mất kiên nhẫn kia, nói thẳng một câu:

- Cút ra.

- Ngươi nói gì?

Vẻ mặt thanh niên kia lập tức thay đổi, lớn tiếng nói:

- Tắt nhạc trên điện thoại của mày đi, hoặc đeo tai nghe vào, ngay lập tức!

- Cút ra, ông đây muốn nghe thế nào thì nghe.

Khóe miệng Sở Tiên hơi nhếch lên, nói với tên thanh niên.

- Mày muốn chết phải không.

Thanh niên bị sự hung hăng của Sở Tiên chọc giận, duỗi tay muốn chộp cổ áo hắn.

- Thưa ngài, thưa ngài.

Cô tiếp viên ở đó không xa vẫn luôn chú ý liền chạy lại, vội vã ngăn cản, lúng túng nói:

- Xin đừng động tay chân, nếu động tay chân chúng tôi sẽ báo bảo vệ.

- Hắn mở nhạc ở đây chẳng lẽ mấy người mặc kệ.

Lúc này, một nữ ngôi sao ở bên cạnh tức giận nói.

- Cho bọn họ mỗi người một cái tai nghe.

Sở Tiên nói với cô tiếp viên.

Cô tiếp viên kia hết lời, nhưng vừa rồi đám người kia đánh bài họ cũng mặc kệ mà đưa tới một cái tai nghe, giờ thanh niên này mở nhạc họ cũng không thể nói gì.

- Người thanh niên, hay là quay về chỗ ngồi đi, đừng động tay chân, ngươi không gánh chịu được hậu quả đâu.

Sở Tiên đứng bên cạnh người thanh niên kia mỉm cười nói.

- Ha ha.

Tên thanh niên kia nở nụ cười lạnh:

- Cho mày nằm đi ra tao cũng có thể gánh vác được.

Sở Tiên nhìn hắn cười, ánh mắt quét qua đám bọn họ.

- Xin đừng làm khó chúng tôi.

Lúc này, một cảnh sát hàng không đi tới, nói với đám người họ.

- Thằng nhãi, mày đợi đấy, sau khi hạ cánh chúng ta có thể chơi một chút.

Tên thanh niên kia lạnh lùng nói với Sở Tiên.

- Sẵn sàng.

Sở Tiên gật đầu với hắn.

- Hừ.

Tên thanh niên kia nhìn tên cảnh sát bên cạnh, hừ một cái rồi quay về chỗ ngồi.

- Sau khi hạ cánh thì Cát Thanh sẽ đến đón chúng ta, hắn không phải tay anh chị ở Anh sao, để hắn tìm người giáo huấn thằng nhãi kia.

Trong khoang VIP, một tên thanh niên nói không hề e dè.

- Cát Thanh ở phố người Hoa lăn lộn rất tốt, bảo hắn mang theo vài người tới.

- Các ngươi ấy, ra ngoài chơi còn làm loạn nhiều như vậy.

- Ha ha, đây cũng là chơi mà.

- Vậy các ngươi cũng đừng có ngăn cản ta.

- Vinh ca hiện là ngôi sao trong giới doanh nhân trong nước, công ty lên sàn giao dịch giá trị đã vượt trăm ức, có thể coi là thanh niên tuấn kiệt thật sự rồi, không thể truyền ra tin tức không tốt gì được.

- Ha ha, ta có mấy người bạn là quý tộc Anh quốc.

- Ha ha, Vinh ca còn thật xảo quyệt.

Mấy người oang oang ở một bên bàn luận không hề e dè, mấy ngôi sao nữ thì ở bên cạnh phụ họa.

- Đây mới là thanh xuân!

Sở Tiên nhìn họ.

Tuổi trẻ là phải khoa trương!

Có cảnh sát hàng không ở bên cạnh nhìn, họ cũng không dám làm lớn chuyện, mười mấy tiếng đồng hồ, máy bay đã bay đến thủ đô Anh.

- Đến sân bay rồi.

Một thanh niên đứng lên.

- A, cuối cùng cũng đến rồi, gọi điện cho Cát Thanh đi, để hắn chuẩn bị một chút.

Một thanh niên liếc nhìn Sở Tiên, mỉm cười nói.

- Nhãi ranh, mày phải chơi đến cùng đấy.

Thanh niên tên Lực ca tới bên Sở Tiên, cười lạnh.

Sở Tiên cười:

- Được thôi, cùng ra nào.

- Ha ha, hi vọng lát nữa mày còn có thể cười được.

Một thanh niên nói.

- Sợ hết hồn rồi, còn ở đây ra vẻ nữa.

Một ngôi sao nữ trong nước cao đến gần mét tám khinh thường nói.

Sở Tiên nhìn họ một cái, đi thẳng ra ngoài.

Mấy thanh niên nhàn nhã đi theo sau lưng hắn.

Là sân bay ở thủ đô Anh, lưu lượng người cũng vô cùng lớn, du khách từ khắp nơi trên thế giới, mỗi ngày lưu lượng người cũng đến mấy vạn người.

Nhưng, sân bay hôm nay có chút khác bình thường.

Ở cửa ra sân bay, có từng hàng bảo vệ mặc âu phục, số lượng bảo vệ lên đến hơn trăm.

Ở cửa ra, có đậu mười mấy chiếc Rolls-Ro YCe và Bentley, chính giữa là một chiếc Rover.

Rolls-Ro YCe và Bentley đều là thương hiệu của Anh, trên quốc tế cũng có danh tiếng rất lớn, nhưng có một thương hiệu không nổi tiếng ở nước ngoài, nhưng lại có nội tình sâu dày, đó là Rover.

Rover là xe chuyên dụng của hoàng thất Anh C, địa vị giống như Hồng Kỳ của Trung Quốc.

Một dàn xe gồm mười mấy chiếc Rolls-Ro YCe và Bentley cộng thêm Rover, không thể nghi ngờ là đoàn xe cao cấp nhất của Anh.

Có thể điều động đoàn xe này, hơn nữa còn có hơn trăm bảo vệ, chỉ có đại quý tộc và đại tài phiệt của Anh quốc mới làm được.

Ở xung quanh, một vài người tò mò nhìn đoàn xe và hơn trăm tên bảo vệ, song một số người hiểu biết thì biết, đây là đoàn xe của gia tộc công tước Cornwall.

Mọi người đều vô cùng tò mò, người nào có thể khiến gia tộc Cornwall đón tiếp long trọng như vậy.

Chẳng lẽ là một nhà quý tộc khác?

Lúc này, giữa một đám bảo vệ, Grace và David đứng đó mỉm cười tán gẫu.

Nguyên bản địa vị hiện nay của Grace còn chưa làm có tư cách sử dụng đội xe khổng lồ như lần này, nhưng Grace nói thân phận của Sở Tiên cho cha hắn, cũng là ngài công tước hiện nay.

Khi biết được con trai mình lại là bạn cực kỳ tốt của thủ lĩnh băng hải tặc Nhân Ngư vô cùng nổi danh, ông cực kỳ hưng phấn, lập tức khiến ông dùng quy cách cao nhất để nghênh đón Sở Tiên.

Nguyên bản ông muốn tự mình tới, nhưng lại bị Grace ngăn cản.

Dù sao quan hệ của hắn và Sở Tiên vẫn còn đó, nếu để cha hắn tới, rõ ràng có hơi gượng ép.

Cho nên chỉ có hắn và David đợi ở cửa sân bay.

Máy bay hạ cánh, một đám người đi tới vị trí cửa ra.

Sở Tiên đi ở phía trước, sau lưng hắn, có mấy thanh niên đang châm chọc nhìn bóng lưng hắn.

- Thật chờ mong bộ dạng hắn quỳ gối cầu xin.

Một tên thanh niên mỉm cười nói.

- Càn quấy, thì phải trả giá đắt vì càn quấy.

Mấy tên thanh niên nở nụ cười khoa trương.

- Cát Thanh dẫn theo bao nhiêu người, sẽ không cần chúng ta tự mình ra tay chứ?

Tên tên Vinh ca cười hỏi.

- Ha ha, sao thế được, hắn ta cũng khá ra vẻ, dẫn theo khá nhiều người, đến hai mươi mấy, thật khoa trương!

- Hai mươi mấy, hắn ta cũng được đấy chứ, lần này để hắn dẫn chúng ta đi chơi thoải mái.

Một đám người mỉm cười bàn bạc, ánh mắt nhìn về phía Sở Tiên đằng trước, như đang xem một thằng hề.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch