Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 545: Cái Giá Phải Trả Cho Lòng Tham Vô Đáy

Chương 545: Cái Giá Phải Trả Cho Lòng Tham Vô Đáy




Người dịch: Nguyên Dũng

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

- Xin mời vào trong.

Mười phút sau, lão Tầm mặt chả có tí cảm xúc nào nhìn mấy vị khách vô duyên kia nói lạnh nhạt.

- Ừm. Một người trong số đó ừm đáp lại một tiếng, sau đó liền có hơn hai mươi người kéo vào trong, đi đầu là một ông lão ăn mặc như kiểu nhân viên thần chức [1], ở bên cạnh chỉ có đúng một người mặc âu phục, những người còn lại đều bận trang phục rất thoải mái.

Bọn họ bước vào bên trong, nhìn thấy Sở Tiên ngồi ở vị trí trung tâm thì liền nhăn mặt lại.

- Tôi là chủ nhân của cái hòn đảo này, xin mời ngồi. Sở Tiên nhìn họ ra hiệu.

- Xin chào. Ông lão ở phía giữa liền gật đầu, sau đó chọn chỗ phía đối diện Sở Tiên rồi ngồi xuống, những người còn lại thì đều ngồi trải đều ở hai bên cánh tay của hắn.

Bọn họ đều kinh ngạc hết sức nhìn về phía thanh niên trẻ trước mặt mình, người khai phá và kiến tạo cả cái hòn đảo này mà lại là một thanh niên như vậy, thật sự là quá trẻ.

Sở Tiên nhìn bọn họ một lượt rồi vào thẳng đề luôn:

- Xin chào, không biết các vị tới đây nhằm mục đích gì?

- Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi tên là Kunale Brahman, là tổng giám của nhân viên thần chức, hay tin tiên sinh đây tiến hành đại cải tạo và xây dựng lại hoàn toàn hòn đảo của chúng tôi, thế nên muốn tới quan sát thăm thú một chút. Ông lão đó nhìn Sở Tiên cười nói vui vẻ như thật, lại còn trực tiếp ám chỉ cái đảo Nhân Ngư này là thuộc về lãnh thổ của bọn họ nữa chứ.

- Không không. Sở Tiên lắc đầu:

- Chắc tiên sinh Brahman đây còn chưa nắm rõ được tình hình thì phải, hòn đảo này hiện tại là lãnh địa thuộc quyền tư nhân rất hợp pháp, hợp đồng mười năm còn đang ở chỗ tôi đây. Sở Tiên nhìn hắn nói lạnh nhạt, vứt cái bản hợp đồng lên trên bàn.

- Hợp đồng là không sai, vấn đề ở chỗ, cái hòn đảo này nói gì thì nói cũng thuộc về đất nước chúng tôi, chúng tôi có quyền thám trắc cái hòn đảo thuộc lãnh thổ nước mình chứ. Lúc này, một trung niên mặc âu phục đứng bên cạnh liền cất lời.

- Ừm, đúng vậy. Sở Tiên gật gù, sau đó đáp trả:

- Vậy cũng được thôi, vậy các vị thám trắc thấy thế nào? Chỗ tôi đây thuộc về hòn đảo tư nhân, nếu như không có việc gì nữa thì xin các vị dời đi cho.

- Hòn đảo tư nhân? Ông lão Brahman kia nhíu chặt mày lại:

- Tiên sinh à, anh cải tạo lại hòn đảo như thế này không phải là tính mở rộng ra bên ngoài kinh doanh hay sao, hòn đảo rộng lớn nhường vậy, nếu như cậu cho đối ngoại với các nước trên thế giới thì chắc chắn có thể trở thành một mảnh đất du lịch vô cùng nổi tiếng. Đến lúc đó, chỉ cần dựa vào lượng khách du lịch đến với hòn đảo không thôi, thì lượng thu nhập sẽ là một con số không thể tưởng tượng ra được đâu.

- Tôi lại không có dự định đó, tôi xây dựng lãnh địa tư nhân không thích giao lưu với thế giới bên ngoài, chỉ muốn làm xong đưa một số bạn bè thân thiết tới chơi thôi. Sở Tiên kiên quyết lắc đầu:

- Các vị, nếu như các vị không còn việc gì quan trọng khác, thì xin đừng có quấy rầy tới an ninh của hòn đảo của tôi nữa.

Ông lão Brahman nghe thấy hắn vừa nói vừa chẳng có tí cảm xúc gì, vẻ mật và dáng bộ cứ lạnh lùng, bình chân như vại.

Sở Tiên chỉ đơn giản là nhìn bọn họ nở nụ cười như máy mà thôi chứ thực lòng chả hoan nghênh tí nào.

Quyền sở dụng hòn đảo hắn đã mua đứt trong mười năm luôn rồi, cái này là có bằng chứng rõ ràng luôn, trong mười năm đó hắn ta có thể tuỳ ý sử dụng hòn đảo, muốn làm gì cũng được, hắn chỉ là muốn xem xem đối phương tính làm gì.

- Cho tôi mạo muội hỏi tiên sinh một câu, không biết phải xưng hô với cậu thế nào? Ông lão Brahman nhìn hắn hỏi tiếp.

- Tôi là một thương nhân, có hợp tác kinh doanh trải khắp các đất nước trên thế giới, còn cải tạo hòn đảo này xuất phát từ sở thích cá nhân, là muốn tạo ra một mảnh đất hưởng thụ cho riêng mình, còn tên tuổi không quan trọng. Sở Tiên vẫn giọng đều đều đáp lại.

- Haha, đã là thương nhân chẳng phải có nhu cầu tìm kiếm theo đuổi lợi ích hay sao? Không biết tiên sinh có ý định cải tạo hòn đảo nơi đây thành một hòn đảo du lịch hay không, Ấn Độ chúng tôi sẽ giúp cậu làm công tác tuyên truyền mạnh mẽ, với danh tiếng đang ngày một vang xa của hòn đảo này tại Ấn Độ thì tôi tin chắc rằng, mỗi một ngày đều sẽ có trên vạn du khách tới đây để thăm thú chơi đùa đấy.

- Ngoài ra, có khi chẳng cần mấy thời gian nữa, hòn đảo này sẽ trở thành hòn đảo du lịch đứng đầu danh sách những nơi phải đến một lần trong đời trên thế giới ấy chứ, cái món hời to lớn ấy, tôi nghĩ không nói nhiều thì một thương nhân như anh cũng tự tính ra được. Trung niên bên cạnh ông lão Brahman mở mồm nói tiếp.

Sở Tiên nói ngay:

- Dù cho tôi cải tạo thành một hòn đảo tư nhân đi chăng nữa, thì cũng không liên can gì tới các vị à nha?

- Không không, sao mà lại không có liên can gì chứ, cái này đề cập tới vấn đề du lịch của quốc gia. Ông lão đó nhìn Sở Tiên có vẻ mất kiên nhẫn hỏi lại như vậy thì liền nhăn mặt lại:

- Hòn đảo này là hòn đảo nằm trên lãnh thổ quốc gia Ấn Độ chúng tôi, sẽ can thiệp tới vấn đề nhập cảnh và xuất cảnh của đất nước.

Sở Tiên nhìn họ bật cười liên hồi, sau đó đứng phắt dậy:

- Thôi đủ rồi đấy các vị, để tôi nói thẳng cho mấy vị rõ nhé, hòn đảo này là hòn đảo tư nhân do tôi xây dựng nên, tôi không hề có ý định hoan nghênh bất cứ một người lạ nào tới cả, không quen biết hoặc khách lạ chúng tôi đều cấm cửa xâm phạm và không có thành ý hoan nghênh, ok? Xin hỏi các vị đây còn có vấn đề gì nữa không nhỉ, nếu không còn thì phiền các vị đi về cho.

Sở Tiên vô cùng thẳng thắn không dài dòng tiễn khách luôn, điều này khiến cho hơn hai mươi con người ở đấy đều không khỏi khó chịu, hắn chỉ nhún nhún vai, quét ánh mắt một vòng qua những người xung quanh.

- Chẳng nhẽ vị tiên sinh đây xây dựng cả một thiên đường như vậy chỉ để chuẩn bị sống trong vòng mười năm thôi sao? Ông lão Brahman khó hiểu đứng vội lên, nhìn chăm chăm vào hắn ta.

- Haha. Sở Tiên nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của đối phương liền tỏ ra như chưa hề có chuyện gì mà lắc đầu:

- Mười năm sau rồi tính tiếp.

- Tiên sinh. Trung niên ngồi bên cạnh ông lão Brahman cũng cau có đứng lên, nói bằng giọng sắc lạnh:

- Cậu nên phối hợp với chúng tôi đi, chỉ có lợi mà không hề gây bất cứ tổn hại nào cho cậu cả đâu, nếu như không nghe lời vậy thì xin lỗi trước nhé.

- Phối hợp? Sở Tiên cảm thấy cực kì tức cười:

- Tôi phải phối hợp với các anh điều gì? Hòn đảo này là do tôi bỏ tiền túi ra để thuê, tôi muốn dùng nó vào việc gì thì dùng vào việc nấy, làm sao? Giấy trắng mực đen còn ở đây rành rành ra vậy mà các anh tính giở trò à? Một quốc gia là lại đi làm cái trò mèo như vậy hả?

- Hiện tại, bộ quốc phòng nước tôi đang tính xây dựng một căn cứ phòng bị ở gần chung quanh hòn đảo này, sẽ tiến hành sắp xếp quân sự ở phía xung quanh hòn đảo, chúng tôi xét thấy cậu bỏ ra một số tiền không nhỏ để cải tạo nơi đây như vậy, nên mới nghĩ tới việc trưng cầu ý kiến của cậu, nếu như chúng ta bàn bạc công việc không đi đến kết quả, vậy thì chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh thôi, chúng tôi sẽ cử quân sự tới trưng dụng nơi này.

- Quốc gia của chúng tôi có quy định, quân sự muốn trưng dụng phải được đặt lên hàng đầu, chiếu theo các điều khoản trong hợp đồng, thì chúng tôi có thể dựa vào phương thức huỷ bỏ hợp đồng để tiến hành bồi thường một khoản đích đáng cho anh, tiền bồi thường sẽ gấp mười lần số tiền mà cậu bỏ ra để thuê hòn đảo này.

Người trung niên nó nhìn đăm đăm vào Sở Tiên, vừa cười vừa nói hết sức lạnh nhạt.

- Nếu nói như vậy thì các anh tính dùng hình thức vũ lực để chiếm dụng phải không? Sở Tiên cũng lạnh lùng chẳng kém đáp trả lại.

- Cách đấy chỉ là khi cậu không chịu hợp tác, bần cùng bất đắc dĩ lắm chúng tôi mới phải làm như vậy thôi. Ông lão Brahman cười một cách vô liêm sỉ, trả lời lại một câu xanh rờn.

- Hay lắm cho cái câu bất đắc dĩ. Sở Tiên cũng mỉm cười “thân thiện” không kém:

- Xem ra các vị tính cả rồi, dùng vũ lực để ép người thì cứ nói thẳng ra, vậy thì, cứ chọn cách dùng vũ lực đi khỏi nói nhiều. Sở Tiên buông câu trả lời thẳng thắn.

Ông lão Brahman nhìn Sở Tiên vô cùng bình tĩnh đáp trả lại như vậy thì lông mày liền nhướn lên:

- Đây là lãnh thổ của đất nước chúng tôi, trong trường hợp đặc biệt chúng tôi có quyền thu hồi về, hơn nữa, chúng tôi sẽ ủng hộ trả cho cậu khoản bồi thường trong điều khoản vi phạm hợp đồng.

- Tốt lắm. Sở Tiên mỉm cười mà trông cả khuôn mặt nhìn đáng sợ vô cùng:

- Nếu như các anh bồi thường gấp mười lần số tiền tôi đã đầu tư vào để xây dựng hòn đảo này cho tôi, thì các vị cứ tự nhiên mà thu về, thế nhưng nếu các vị không làm được thì?

Sở Tiên chỉ cười nhạt.

- Haha, cái cậu bạn này có khiếu hài hước đấy. Người trung niên đó cười lớn một tiếng nói tiếp:

- Xây dựng hòn đảo là do hành vi cá nhân cậu cải tạo nên mà thôi, điều này có liên quan gì với chúng tôi nào, chúng tôi chỉ cần bù cho cậu khoản tiền thuê là hợp lí rồi.

Sở Tiên nhếch khoé miệng lên:

- Haha, các anh muốn làm gì thì làm cái đấy, nghĩ rằng tôi là kẻ đần chắc?

Hắn bắt đầu cái giọng điệu mang đậm phong cách Sở Tiên, nhìn chăm chăm vào đám người đó rồi chế nhạo tiếp:

- Cái hòn đảo này về sau này của của tao rồi nghe chưa, chỉ cần chúng mày về sau dám bước chân lên hòn đảo này thì đừng trách chúng tao không nể tình.

- Đồ khốn kia, cậu hống hách quá rồi đấy! Sở Tiên vừa mới nói dứt lời thì ông lão Brahman liền dùng sức đập mạnh một cái lên bàn:

- Quân đội của chúng tôi ngày mai sẽ trưng dụng nơi này, tôi sẽ khiến cho cậu và đám thuộc hạ của mình phải cút xéo ra khỏi lãnh thổ nước chúng tôi, cậu không có lựa chọn thứ hai đâu.

- Đấy thấy chưa, hiện nguyên hình rồi kia kìa. Sở Tiên mỉm cười nhìn lấy ông lão đang nổi khùng lên phía đối diện:

- Tôi ghét nhất là có kẻ tính uy hiếp tôi đấy nhé.

- Còn nữa, các anh bận hung hăng nên chắc quên mất đây là địa bàn của ai rồi thì phải, thế nên chúc mừng các anh nhé.

- Các anh chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một xác chết câm như hết mà thôi.

- Cạch!

Sở Tiên nói rồi sáu người cá trực tiếp bước vào căn phòng, bọn họ tay nắm chặt khẩu súng hướng cái nòng đen ngòm nhắm chuẩn hơn hai mươi người chỉ đợi lệnh mà bóp cò súng.

Cả đám người như bị gây tê, lạnh cả sống lưng, không một ai ngờ tới đối phương lại manh động như vậy, lộ ra vẻ hoảng hốt tột độ, nhìn thấy sáu người cá trong tay ôm súng như vậy thì mắt trợn ngược lên.

- Cậu tính làm gì vậy? Cậu có biết mình đang làm gì không hả? Ông lão Brahman tức giận quát to:

- Chiến hạm của Ấn Độ chúng tôi đang dừng ở bên cạnh hòn đảo của cậu đấy, nếu như các cậu động thủ, thì có mọc cánh cũng không trốn thoát được đâu.

- Vị tiên sinh kia, mau mau bảo người của cậu rút đi ngay đi, chúng ta có gì từ từ bàn bạc, đừng có làm cái việc cùng bức nhau đến chỗ chết như vậy, chúng tôi có thể cho cậu một sự lựa chọn khác, chỉ cần biến nơi này thành hòn đảo du lịch, chúng tôi sẽ phối hợp với cậu tuyên truyền nó, hai bên đều có lợi cả, cậu xem thế nào. Người thanh niên ở bên cạnh ông lão Brahman vội vàng xuống nước thương lượng với cậu.

- Lòng tham vô độ là căn nguyên của mọi tội ác, nó sẽ hút các ngươi xuống đáy vực sâu rồi nhốt luôn sinh mạng của các ngươi ở dưới địa ngục, là do các ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết. Sở Tiên cười lạnh lùng:

- Có trách phải trách bản thân các ngươi ấy, quá là tham lam, hơn nữa còn chưa tìm hiểu kĩ đối phương là kẻ như thế nào đã hiện nguyên hình sự thâm độc của mình ra rồi.

- Lôi bọn chúng ra ngoài hành quyết hết cho ta.

Sở Tiên không khoan nhượng liền hạ lệnh, sáu người cá cũng chẳng có tí do dự nào liền tiến tới phía trước đám người, nhẹ nhành đặt súng hướng đối diện hơn hai mươi con người đó nói lạnh lùng:

- Đi ra ngoài.

- Là do tự ngươi đang đào mồ chôn mình đấy, nếu như ngươi dám giết chết chúng ta, ngươi cũng sẽ phải mai táng theo chúng ta thôi. Ông lão Brahman như đang giẫy chết, nói lấy được, không khó để nhận ra ông ta đang sợ hãi đến mức nào, đám người bên cạnh cũng khủng hoảng không kém.

- Mai táng cùng ấy hả? Sở Tiên rõ ràng chẳng thèm đếm xỉa tới hắn:

- Chỉ dựa vào lũ tép riu các người mà lại muốn mời ta mai táng cùng ấy hả? Chỉ dựa vào cái chiếm hạm cỏn con đang ở bên ngoài đợi các ngươi sao? Haha, ta là thủ lĩnh của băng hải tặc Nhân Ngư, cái loại uy hiếp này coi bộ mới mẻ ha, lần đầu tiên ta gặp phải đấy? Đúng là hay ho gớm nhỉ? Cơ mà không thể ngờ tới lại dám có người dùng cách này để uy hiếp ta cơ đấy.

Hơn hai mươi người lỗ tai như bị xuyên thủng khi nghe thấy hắn vừa thốt ra mấy lời vàng ngọc ấy, toàn thân như thể bị điểm huyệt, không thể thốt ra lời nào câm nín nhìn Sở Tiên.

- Các ngươi, các ngươi là băng hải tặc Nhân Ngư đó sao? Ông lão Brahman toàn thân run rẩy, ánh mắt bắt đầu lộ ra tia sợ hãi kinh hoàng.

- Các ngươi khi nãy chẳng phải khí thế ngút trời đặt vấn đề với ta đó sao? Chẳng phải nói sẽ phái quân đội đến cưỡng chế đoạt lại hòn đảo này đó sao? Vậy chúng ta chơi với nhau một lúc, thử xem ai dùng vũ lực áp đảo hơn. Sở Tiên nói, sau đó nhìn về hướng đám người cá ra hiệu cho họ.

- Đây là cái giá phải trả cho việc làm ngu xuẩn lần này của các ngươi, ta muốn xem xem sau khi giết hết mấy cái mạng chó của các ngươi thì Ấn Độ sẽ có động thái phản công lại như thế nào, qua một thời gian dài rồi chưa chơi với quốc gia nào, ta cũng ngứa ngáy chân tay hơi bị lâu đó, giờ đây thì vui nha có việc để làm cho đỡ chán rồi.

Sở Tiên vừa nói vừa bước ra phía bên ngoài.

Hơn hai mươi người này cũng đều là những nhân vật cấp cao của Ấn Độ, ai nấy cũng đều rơi vào tình trạng khủng hoảng tột độ.

Đám người đó có mơ cũng chẳng bao giờ ngờ tới, chỉ vì lòng tham che mờ mắt đã gây sự nhầm vào băng hải tặc Nhân Ngư khét tiếng man rợ này.

[1] Người phụ trách công việc tôn giáo trong Thiên Chúa Giáo. ( Chú thích từ người dịch )




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch