Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 552: Bá Chủ Đại Dương (3)

Chương 553: Bá Chủ Đại Dương (3)




Người dịch: Nguyên Dũng

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

Dưới đáy biển sâu rộng mênh mông, tám con quái vật mình đồng da sắt đang bơi từ từ.

Tám con quái vật khổng lồ kinh dị bơi tới vị trí ánh sáng xanh mờ ảo.

Cá quỷ đen biến hình một lần nữa biến thành chiếc áo ôm lên người Sở Tiên.

Không mất đến mười giây, ba tàu ngầm đã bị bọn họ đánh cho đại bại, thêm vào hai con tàu đã chìm nghỉm lúc trước là năm tàu ngầm đã bị hạ dễ dàng.

Cùng với lúc đó, con tàu sân bay ở phía trên lại một lần nữa hốt hoảng, binh sĩ ở trên ấy kinh hô lên thất thanh, chỉ có đúng một điều khác nhau, trong tiếng hét lần này của hắn ta mang theo sự sỡ hãi run rẩy lạ thường.

- Báo cáo thuyền trưởng, lại có thêm ba tàu ngầm nữa bị đứt liên lạc rồi ạ.

- Cái gì? lại có thêm ba tàu ngầm nữa bị đứt liên lạc rồi sao? Sao lại có thể xảy ra chuyện đấy được?

Ông lão tổng chỉ huy trưởng mặt mày biến sắc không tin được vào lỗ tai của mình nữa, quát to lên hỏi lại.

- Đúng vậy thưa thuyền trưởng, chúng tôi vẫn luôn theo dõi sát tất cả tàu ngầm, thế nhưng, đột nhiên cả ba tàu ngầm đều bị mất tín hiệu, hiện giờ chúng tôi đã không liên lạc được với họ nữa rồi. Binh sĩ đó đáp lại mà mặt mũi trông hốt hoảng vô cùng.

- Mợ nó nữa, băng hải tặc Nhân Ngư là người hay ma vậy thế? Lập tức ra lệnh cho toàn bộ tàu ngầm quay trở lại vị trí của những tàu ngầm trước xem rốt cuộc là như thế nào.

Ông lão tổng chỉ huy trưởng gầm to lên một tiếng.

- Cái này làm sao có thể được chứ, sao lại có thêm ba tàu ngầm nữa mất tích?

Cả đám người cảm thấy không tài nào có thể tin được chuyện hoang đường này, mới chưa đến hai mươi phút, nếu như ba tàu ngầm này thực sự biến mất dạng không tăm hơi đâu thêm lần nữa, thì bọn họ có thể cầu nguyện và viết di chúc luôn được rồi.

Tàu ngầm mà cứ năm lần bảy lượt bốc hơi mất tiêu, bọn họ còn bao vây đánh giết đám hải tặc này kiểu mẹ gì được, thôi đầu hàng quách đi cho thái bình.

- Ba tàu ngầm chưa đến một giây liền biến mất không liên lạc được, lập tức đi trợ viện cho họ. Ông lão tổng chỉ huy lần này thực sự là hoang mang, sắc mặt khó coi kinh khủng.

Mệnh lệnh vừa hạ xuống, tất cả những tàu ngầm còn lại lập tức mau chóng chuyển hướng đi ứng cứu ba tàu ngầm xấu số kia.

Lại có thêm ba tàu ngầm nữa trong mười mấy giây không thấy tung tích cũng như bóng dáng đâu.

Còn ở những tàu ngầm còn lại, khi tất cả các binh sĩ nhận được tin báo xuống đều kinh hãi tột độ, khủng hoảng trầm trọng luôn.

Mười mấy tàu ngầm vội vàng quay trở lại ví trí khi nãy, đồng thời đi tìm kiếm dò xét xung quanh đó với bán kính là mười cây số, thám trắc một lượt mới thôi, thế nhưng bọn họ chẳng một ai tìm thấy ba tàu ngầm kia ở đâu cả.

Lại một lần nữa bốc hơi như chưa từng có mặt trên cõi đời này.

- Mới có mười mấy giây thôi đấy, thời gian ngắn như thế sao lại có thể biến mất liền lúc ba tàu ngầm, ngay cả một chút dấu vết cũng không tìm được như vậy?

Ở trong phòng chỉ huy của con tàu sân bay, một vị tướng quân hét to lên một tiếng.

- Có một khả năng, đấy chính là khi tàu ngầm bị chặn tín hiệu, trong khoảng thời gian nhanh chớp nhoáng ấy đã bị nhận đòn tấn công chí mạng, sau đó bị đánh chìm xuống dưới đáy biển.

- Sao mà lại có thể nhanh tới như vậy được chứ? Băng hải tặc Nhân Ngư dùng vũ khí gì có có thể tạo thành một cú tấn công chí mạng đối với tàu ngầm của chúng ta vậy cơ chứ?

- Hừm hừm, không thể cứ tiếp tục như vậy được, từng tàu ngầm cứ thế mà bị băng hải tặc Nhân Ngư nuốt dần nuốt mòn, mà giờ đây chúng ta lại không hề phát hiện ra bất kì tung tích nào của đối phương, thế này thì còn đánh đấm gì? Đợi tới khi chúng ta tới được căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư thì e rằng tất cả số tàu ngầm đều bị diệt sạch bách rồi cũng nên, đến lúc ấy có khi sẽ tới các con chiến hạm phía trên cho xem.

Tất cả tướng quân bắt đầu cảm thấy khủng hoảng, sợ hãi rõ rệt, hai tàu ngầm biến mất, giờ lại thêm ba tàu ngầm cũng biến mất theo một cách khó hiểu, cứ từng tàu ngầm một nối nhau ra đi, hơn nữa thậm chí còn chả có được bất cứ phản hồi lại nào, ngay tới quân địch còn chưa được diện kiến, cứ tiếp tục ứng chiến kiểu này thì cả hạm đội thể nào cũng tiêu tùng không trước thì sau.

- Đúng vậy đấy, bây giờ mới được bao lâu chứ mà đã bị tiêu hao mất năm tàu ngầm rồi, ở dưới đại dương còn tất cả ba mươi bảy chiếc nữa, nếu cứ chiếu theo tình hình chốc chốc mất một con tàu thì chúng ta còn có thể trụ được bao lâu? Cái này chẳng phải là dâng các binh sĩ ở trong tàu ngầm làm mồi cho cá sao?

Một số tướng quân bắt đầu cảm thấy sốt sắng khó chịu, cuộc đối đầu với băng hải tặc Nhân Ngư bây giờ chẳng khác gì là đi nộp mạng người cả, chẳng có cái ý nghĩa gì hết.

Các tướng quân ở chung quanh nhất loạt yên lặng, bầu không khí chợt trầm xuống một cách đáng sợ, ngay cả tới ông lão tổng chỉ huy trưởng mặt cũng như đưa đám, không biết phải đối diện như thế nào với sự thật tàn khốc này nữa.

- Mau lệnh cho những tàu ngầm phía dưới biển lên hết phía trên đi.

Nghĩ ngợi cân nhắc trong một lúc lâu, ông lão mới ra một mệnh lệnh vô cùng hài hước.

Tàu ngầm nổi lên trên mặt nước, vậy thì còn cần tàu ngầm tới làm gì? Còn có thể phát huy tối đa tác dụng của tàu ngầm không?

Thế nhưng, khi ông lão đó hạ mệnh lệnh thì tất cả những người xung quanh đều chẳng cảm thấy nhăng cuội hay lố bịch gì, với tình hình không thuận lợi của hiện tại, chỉ còn cách lệnh cho tất cả tàu ngầm ngoi lên thôi, nếu không có khả năng chẳng còn cơ hội mà ngoi lên được thêm lần nào nữa.

Bỗng nhiên họ nhận ra, đối mặt với băng hải tặc Nhân Ngư chẳng khác nào đang phải chịu một trận tra tấn dài đằng đẵng.

Bọn họ cuối cùng đã ngộ ra một điều, tại sao lần trước các chiến hạm của bốn nước phải bỏ chạy rồi.

- Phải rồi, chiến hạm.

Nhớ tới chiến hạm của bốn nước, một tướng quân lập tức nói:

- Nếu như mất đi mục tiêu là tàu ngầm, băng hải tặc Nhân Ngư nhất định sẽ chuyển mục tiêu tấn công sang chiến hạm cho xem.

- Nếu mà muốn tấn công chiến hạm thì là hay nhất.

Ông lão tổng chỉ huy trưởng lộ ra vẻ mặt hung ác dỡ tợn:

- Chỉ cần có cơ gặp được người của băng hải tặc Nhân Ngư, thì chúng ta sẽ nắm được cơ hội diệt trừ chúng trong tay.

- Hiện giờ, lệnh cho tất cả các chiến hạm bật cao hết công suất lên, duy trì liên lạc thông suốt các chiến hạm với nhau, chỉ cần gặp phải vấn đề thì lập tức tấn công không chần trừ.

Tất cả các tướng quân ở chung quanh đều gật đầu.

Mệnh lệnh vừa được hạ xuống, từng tàu ngầm lần lượt trồi lên khỏi mặt nước.

Khi từng tàu ngầm nhận được mệnh lệnh vừa đưa xuống cũng cảm thấy cạn lời, câm nín luôn với cái lệnh có một không hai này, thế nhưng chỉ cần nghĩ tới năm tàu ngầm mất tích khi nãy cũng khiến họ mở tiệc ăn mừng trong lòng.

Mà không chỉ có mình họ, hội Sở Tiên đang ẩn dưới lòng đại dương biết được chỉ huy phía trên hạ mệnh lệnh cho tàu ngầm cho nổi hết lên trên thì cũng cảm thấy bó tay vô cùng.

Đâu cần phải xoắn vậy chứ?

“Dù có xoắn, thế nhưng bọn họ chí ít cũng chẳng ngốc, nếu như cứ ở dưới lòng biển kiểu gì cũng chỉ có nước chết mà thôi”

Sở Tiên cười lạnh nhạt, sau đó hắn hướng ánh mắt nhìn lên hơn một ngàn chiến hạm bên phía trên.

“Hơn một ngàn con tàu cơ mà, bài binh bố trận cũng hoành tráng đấy, thế nhưng muốn đồ sát tất cả thì cũng dễ lắm luôn”

Sở Tiên nghĩ thầm trong bụng, trên mặt ẩn hiện nụ cười gian manh.

Cảm giác khủng hoảng và sợ hãi vẫn chưa chấm hết, mà mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Hắn nhìn về phía một chiếc chiến hạm, Sở Tiên đưa theo hai người cá, hắn lắc người uyển chuyển một cái, bơi mau chóng về phía chiếc thuyền đó.

Bơi tới phía dưới con chiến hạm, cảm ứng được những binh sĩ đang ở bên trên, hắn nhìn hai người cá ra hiệu cho họ.

Ba người toả ra ba hướng khác nhau, bọn họ như là ma quỷ nhảy phắt lên trên con chiến hạm.

Các binh sĩ ở trên con chiến hạm ấy chẳng hề có lấy một cơ hội để mà kịp phản kháng lại.

Dễ dàng cứ như là giết một con kiến vậy.

Chỉ vỏn vẹn trong vòng hai mươi giây ngắn ngủi, bọn họ đã khống chế hoàn toàn một chiến hạm.

Sở Tiên cùng hai người cá đứng ở trước phòng chỉ huy, người cá ngay lập tức vào vị trí điều khiển.

- Ông chủ, trong phòng điều khiển có camera quan sát, hiện giờ chúng ta cũng nằm trong phạm vi của camera. Một người cá quan sát chung quanh sau đó liền nói với hắn.

- Không sao, gửi cho tất cả các chiến hạm khác một tin, băng hải tặc Nhân Ngư đã giá lâm rồi đây, chuẩn bị đi chết đi là vừa.

Sở Tiên lấy làm thích thú với trò đùa cực kì xấu xa của mình.

- Dạ vâng thưa ông chủ.

Người cá gật đầu ngay lập tức, liền sau đó soạn ra một tin nhắn rồi gửi cho tất cả các chiến hạm còn lại.

- Bắt đầu kích hoạt tấn công, hướng về phía chiến hạm bên cạnh, đâm trực tiếp vào chiến hạm đó đi.

Tin nhắn vừa được gửi đi Sở Tiên liền hạ mệnh lệnh.

- Dạ vâng thưa ông chủ.

Người cá nhận lệnh gật đầu, sau đó lập tức khởi động hệ thống vũ khí, trực tiếp ném bom nã đạn vài chiến hạm bên cạnh, đồng thời mở hết tốc lực lao tới đâm sầm vào vào chiến hạm phía trước mặt.

Trên thực tế, khi nhận được tin tức mà hội người cá vừa mới gửi đến cho tất cả các chiến hạm, toàn bộ con người đang ở đấy liền cảm thấy cực kì bất an.

Liền sau đó một chiến hạm cứ thế tấn công điên cuồng vào các con tàu xung quanh thì bọn họ đều thất thần, cảm thấy hình như đây không phải mơ.

Con tàu gần nhất cách chiến hạm đã bị khống chế kia bị hai quả đạn đạo dội thẳng vào, chỉ trong nháy mắt bốc lửa cháy bùng lên.

Cùng lúc ấy, trong phòng chỉ huy của con tàu sân bay, khi bọn họ nhận được tin của hội người cá gửi đến thì cũng thất kinh chẳng kém.

- Nhanh thật đấy. Cả bọn ai nấy cũng chấn kinh, không một tiếng động gì vậy mà một chiến hạm đã bị băng hải tặc Nhân Ngư chiếm lĩnh từ lúc nào rồi.

Bọn họ vẫn luôn giữ liên lạc với nhau đấy! Thế nhưng... đồng đội vẫn bị giết như ngoé, vẫn bị địch chiếm lĩnh, mãi cho tới khi băng hải tặc Nhân Ngư gửi tin đến thì cả bọn mới biết chiến hạm kia đã bị chiếm đi.

- Đánh chìm cái chiến hạm đang phát động tấn công kia cho ta, moá nó chứ, sao lại có thể như vậy được, làm sao mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi chỉ đủ để ngáp một cái thôi mà băng hải tặc Nhân Ngư đã chiếm lĩnh ngon ơ một chiến hạm rồi, chẳng có nhẽ mấy binh sĩ trên chiến hạm kia ăn cứt à mà không biết phản ứng lại?

Vào lúc ấy ông lão tổng chỉ huy nóng nảy gầm rống lên chửi rủa.

- Sao lại có thể như vậy được chứ, đúng là quỷ quái mà, chẳng có nhẽ băng hải tặc Nhân Ngư chiếm lĩnh một chiến hạm chỉ cần mất mười mấy giây thôi sao? Có lẽ nào tất cả các binh sĩ đều không kịp phản ứng lại? Dù là nổ một tiếng súng thôi thì cũng đủ để báo hiệu cho chúng ta rồi.

- Trưởng quan, chiến hạm ấy đã bị chúng tôi đánh chìm rồi! Có một chiến hạm đang bị hư hại nghiêm trọng, trên đó thiệt mạng mất mười binh sĩ.

Âm thanh báo tin của binh sĩ vang lên khiến cho tất cả đều cảm thấy bất lực, cơ thể như bị rút đi phân nửa sinh khí vậy, cảm giác khủng hoảng cao độ đang dần bao trùm lấy họ.

Vào giờ phút này, tất cả các binh sĩ cùng tướng quân đứng trên tàu chiến hạm sắc mặt đều vô cùng khó coi.

Năm tàu ngầm bị mất tích, bắt buộc phải cho tàu ngầm nổi lên khỏi mặt nước.

Bây giờ một chiến hạm vô duyên vô cớ lại thành bia đỡ đạn cho địch, chẳng có tí triệu chứng nào khác thường thì đã bị chiếm đóng, bị dung làm vũ khí tấn công chính quân mình, trong nháy mắt đã tổn thất tới hai chiến hạm.

Như một câu nói vô cùng phách lối của chúng, cái chết tới gần.

Câu nói này được thốt ra từ mồm chúng chưa chắc đã không có khả năng xảy ra.

Tất cả binh sĩ cùng tướng quân đều cảm thấy không rét mà run, sợ hãi vô cùng.

- Có lẽ nào hơn ngàn chiến hạm của chúng ta sẽ bị băng hải tặc Nhân Ngư xơi tái đấy chứ!

Vào giờ phút này, mặt nước biển và bầu trời đều là một màu đen kịt vô vọng, bọn họ cứ như đang đứng trước bờ vực vậy, đứng đấy chuẩn bị đợi thần chết tới mang họ đi.

Một binh sĩ đứng ở trên boong tàu, quay sang nói với chiến hữu của mình như vậy, nghe chừng hắn ta đang run sợ lắm.

- Không thể nào đâu... Chúng ta có tận hơn một ngàn chiến hạm, thực lực của chúng ta hiện giờ là mạnh nhất trên thế giới, làm sao có thể để một băng hải tặc đánh bại được.

Cậu bạn đó lập loé ánh cười đáp lại.

- Thế nhưng, thế nhưng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đây? Băng hải tặc Nhân Ngư thực sự rất đáng sợ, tại sao quốc gia của chúng ta cứ phải gây chiến bằng được với đám người dị hợm đó vậy.

- Thôi đi, đừng có lo lắng quá, giữ chắc vị trí của mình, phòng thủ tốt là được, nhất định phải đảm bảo chắc chắn rằng băng hải tặc Nhân Ngư đó không lên tàu của chúng ta được.

Đùng!

Vào đúng lúc ấy, bọn họ nhìn thấy, chiến hạm ở nơi cách họ không xa lắm phát động bắn ra một quả tên lửa vang lên một âm thanh inh tai.

Pháo bắn ra khắp tứ phía, trong đó kèm theo một vài tiếng hét thảm thiết của một số binh sĩ bị nạn.

Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy một chiến hạm phóng nhanh hết tốc lực đâm sầm vào chiến hạm phía trước mặt.

Mười mấy quả tên lửa được phóng bắn thẳng vào trên con tàu đang bị khống chế kia.

Thế nhưng vẫn không thể nhanh chóng đánh chìm con tàu ấy.

Cái con tàu đang bốc khói rực lửa đó cứ thế lái thẳng đâm sầm vào chiến hạm phía đối diện, một tiếng va đập kịch liệt vang lên.

Đồng thời cũng chính là tiếng lòng của các binh sĩ và viên sĩ quan của hơn một ngàn chiến hạm này, một tiếng nổ đau lòng.

Sự sợ hãi dần dần bao trùm lấy họ, cái chết tới gần.

Cùng lúc ấy hai binh sĩ đang nói chuyện ở trên boong tàu lập tức khựng ngay lại, mặt đần thối ra nhìn về phía có tiếng nổ.

Bọn họ cứ như là cá nằm trên thớt, cừu non lạc đàn vậy!

Còn đối thủ lại chính là bá chủ đại dương!




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch