Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 554: Đầu Hàng (2)

Chương 555: Đầu Hàng (2)




Người dịch: Nguyên Dũng

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

- Ôi!

Khi những nước này phát ngôn ra câu ấy thì ai nấy cũng đều chấn kinh và hết sức bất ngờ.

Đây chẳng khác gì việc ném một quả bom hạt nhân giáng xuống trái đất cả.

Một quốc gia mà lại phát biểu được những lời như vậy thì đúng là băng hải tặc Nhân Ngư là vô địch thiên hạ rồi, không còn khi ngờ gì nữa, rốt cuộc là thế lực tồn tại mạnh mẽ kinh khủng cỡ nào lại khiến cho cả một quốc gia phải thốt ra hai chữ “vô địch” để miêu tả nhóm người này như vậy.

Băng hải tặc Nhân Ngư rốt cục là mạnh tới cỡ nào?

Tại sao lại nói bọn họ có thể hủy diệt cả một hạm đội một cách dễ dàng như tiêu diệt kiến chứ.

Tất cả mọi người đều cảm thấy chấn kinh, mắt tròn mắt dẹt khi nhận được tin tức ấy, bọn họ cứ yên lặng mà chờ đợi xem kết quả như thế nào thôi.

Vào giờ phút này trên biển thái bình dương, trong căn phòng chỉ huy của con tàu sân bay ấy, cả đám tướng quân đang cãi cọ nhau, tranh luận vì ý kiến không thống nhất.

- Hiện giờ, nếu như không có một phương án nào hợp lí đưa ra để tiêu diệt băng hải tặc Nhân Ngư đó, thì quốc gia chúng tôi sẽ rút lui khỏi cuộc viễn chinh chiến đấu vây quét băng hải tặc người cá này, chúng tôi đầu hàng, cùng lắm thì một năm đưa cho chúng mấy trăm triệu USD chứ gì, như thế cũng tốt hơn là bị chết sạch ở nơi này, đầu hàng là cách hay nhất.

- Đúng thế đấy, nếu như không có cách nào giải quyết thì cũng tôi đầu hàng, đừng có tiếp diễn cái cuộc chiến tranh vô nghĩa này nữa, bỏ mạng cũng uổng phí cả thôi.

Tất cả bọn họ mỗi người một ý kiến, những chung một nội dung, nói xong hướng ánh mắt nhìn về phía ông lão tổng chỉ huy trường chưng cầu ý kiến, ông lão đó liền hơi nheo mắt lại khó xử.

- Đùng!

Vào đúng lúc ấy, ở bên ngoài lại vang lên một tiếng nổ inh tai nhức óc, bọn họ chỉ cần nghe đã đoán ngay được lại có thêm một chiến hạm nữa đã bị chiếm lĩnh, sau đó lại tấn công với các tàu chiếm hạm bên cạnh, suy cho cùng toàn là tự mình hại mình mà thôi.

Ít nhất cũng có hai chiến hạm bị tiêu diệt.

Lúc này, một tướng quân trong đó rút điện thoại của mình ra, khi nhận được chiến hạm của quốc gia họ gọi đến thì sắc mặt thay đổi một cách rõ rệt.

- Đầu hàng, đất nước chúng tôi đầu hàng, lập tức báo cho tất cả các chiến hạm khác của đất nước chúng ta dừng ngay lại, tôi sẽ báo lại cho quốc gia để tiến hành thông báo, chúng ta sẽ rút khỏi trận chiến này, chúng tôi đầu hàng. Một vị tướng quân ở đó hét to lên một câu.

Ngay sau đó, hắn lập tức gọi một cuộc điện khẩn về nước của mình, kể đại khái ngắn gọn vài câu về sự việc ở đây cho lãnh đạo nghe, đầu dây bên kia cũng chỉ im lặng không nói gì.

Tình hình khó khăn của cả một hạm đội hiện giờ bọn họ cũng cảm thấy vô cùng thông cảm và hiểu cho, dựa theo tin tức truyền về từ trên chiến hạm thì hiện tại vẫn luôn có người bị thiệt mạng, và cứ vài phút thì lại có những chiến hạm khác bị đánh chìm không ngớt.

Đây là một trận chiến chẳng còn cách nào có thể tiếp tục được nữa rồi.

- Rút lui thôi. Không bao lâu sau, mệnh lệnh rút lui được vang lên, vị tướng quân đó liền gật đầu, hướng ánh mắt về phía đám người còn lại.

- Xin lỗi nhé các vị, đây là một cuộc chiến nộp mạng vô nghĩa, chúng tôi chọn cách rút lui. Vị tướng quân trung niên nói với tất cả những người có mặt trong căn phòng đó, sau đó nói với ông lão tổng chỉ huy trưởng:

- Nếu như không có cách giải quyết triệt để, thì tốt hơn hết nên đầu hàng đi.

Trong hơn một ngàn chiến hạm, thì có mười mấy con tàu đã ngừng chiến, bọn họ rút lui, bọn họ đầu hàng.

Mà những binh sĩ trên mười mấy chiến hạm đó giờ đây đã được thở đánh phào một cái nhẹ nhõm, cứ như trút được cả một tảng đá đè nặng trên vai, trên mặt hiện rõ sự vui mừng khôn xiết.

Cùng với lúc ấy, các vị lãnh đạo cấp cao của quốc gia vừa đầu hàng trên trực tiếp có lời phát biểu.

- Chúng tôi đã rút ra khỏi quộc chiến vây quét tiêu diệt băng hải tặc Nhân Ngư, chúng tôi sẽ không tiếp tục tiến hành nộp mạng một cách bất lực như vậy nữa, băng hải tặc Nhân Ngư là vô địch thiên hạ, những quốc gia đầu hàng trước sức mạnh của họ, trong đó giờ đây có thêm cả chúng tôi nữa, chúng tôi đồng ý mỗi năm bỏ ra năm trăm triệu USD để đổi lấy sự hữu nghị hòa bình giữa đôi bên.

Sau khi quốc gia này mở họp báo phát biểu ý kiến thì cả thế giới được một phen dậy sóng.

- Hẳn là có quốc gia rút khỏi trận chiến tranh đối đầu với băng hải tặc Nhân Ngư cơ đấy, hẳn là có quốc gia đầu hàng cơ đấy, như vậy thì đúng là băng hải tặc Nhân Ngư này quá ư là đáng sợ luôn.

- Đã có một quốc gia chịu đầu hàng, tiếp theo sau liệu sẽ có thêm quốc gia nào tuyên bố đầu hàng nữa không?

- Dựa theo nguồn tin tức đáng tin cậy thì hiện giờ mỗi giây mỗi phút đều có một chiến hạm bị băng hải tặc Nhân Ngư đánh chìm nghỉm, hơn nữa băng hải tặc Nhân Ngư ấy còn chẳng hề bị xây xát tới một cọng lông chứ đừng nói đến thương vong một người nào, thậm chí bọn họ còn chưa được nhìn thấy băng hải tặc Nhân Ngư đó trông như thế nào cơ.

- Đúng là tuyệt vọng, cả một hạm đội lớn mạnh đã xuất hiện rạn nứt, mới có chưa tới hai mươi tiếng đồng hồ mà đã có quốc gia tuyên bố rút lui rồi, tiếp theo e rằng sẽ ngày càng có thêm nhiều quốc gia khác giơ cờ trắng đầu hàng họ cho mà xem.

- Đúng là có nằm mơ cũng khó tưởng tượng được nha, băng hải tặc Nhân Ngư hẳn là lại có thể ép được một quốc gia đi tới mức độ này cơ đấy.

Trên mạng vô số người đang bình luận về vụ việc nóng hôi hổi này, từ khi bọn họ nhận được tin đến giờ bọn họ liền phán đoán không ngừng, cả một hạm đội to lớn đang có dấu hiệu rệu rã, tiếp theo chắc hẳn sẽ có thêm ngày một nhiều các quốc gia khác đầu hàng.

“Ồ? Đã có nước đầu hàng rồi à!”

Sở Tiên đang ở dưới đáy biển sâu nhìn thấy mười mấy chiến hạm đã dừng lại, sau đó hắn bơi tới chỗ bọn họ đang bàn luận thì nghe được tin tức hay ho này

Hắn mỉm cười sung sướng, cũng không tấn công những quốc gia đã chịu đầu hàng nữa, bọn họ đã ra một cái quyết định vô cùng đúng dắn.

“Tiếp theo chắng hẳn sẽ có thêm nhiều nước nữa chịu đầu hàng thôi” Sở Tiên nở nụ cười đắc thắng.

Quả nhiên, chưa tới năm phút sau, lại có thêm mười mấy chiến hạm nữa dừng lại, đồng thời trong cuộc nói chuyện của họ, Sở Tiên biết được những quốc gia đầu hàng tỏ ý chấp thuận giao nộp phí tổn để đổi lại hòa bình cho đất nước của họ.

Lại có thêm một quốc gia nữa truyền đi tin tức này, và một lần nữa trên mạng lại được sôi trào thêm một phen.

- Băng hải tặc Nhân Ngư đúng là vô địch rồi, e rằng chắc sau đợt này, băng hải tặc Nhân Ngư giờ đây không còn là một băng hải tặc tầm thường nữa, mà phải gọi là bá chủ đại dương mới xứng tầm, thủ lĩnh của băng hải tặc Nhân Ngư sẽ trở thành người đàn ông quyền lực nhất trên thế giới.

- Đúng là không còn ai có để đỉnh hơn được nữa rồi, thủ lĩnh năm nay mới có hơn hai mươi tuổi thôi, hơn hai mươi tuổi mà đã vô địch thiên hạ rồi, đúng là không phải người phàm trần mà, sau này tổng thống Mĩ có gặp cũng phải tay bắt mặt mừng nói một câu “Chào thủ lĩnh”.

- Nếu như lần này toàn bộ tất cả các quốc gia trên thế giới đều đầu hàng thì băng hải tặc Nhân Ngư đúng là tạo nên thần thoại, cái này đúng thật là một thế lực khủng bố siêu nhiên.

Vô số cư dân mạng vào bàn tán sôi nổi, tính đến thời điểm này đã có hai quốc gia đầu hàng rồi, bọn họ đã nhìn được sẵn cái kết cục đại bại của các quốc gia muốn đối đầu với băng hải tặc Nhân Ngư rồi, còn vây quét tiêu trừ đám siêu nhân đó bằng niềm tin à.

“Tiếp tục” Năm phút sau, Sở Tiên không thấy có thêm quốc gia nào đầu hàng nữa, thế nên hắn đưa người cá tiếp tục tấn công thêm lần nữa.

Lần này, hắn lệnh cho mười người cá chiếm lĩnh luôn ba chiến hạm.

Tốc độ thần sầu của người cá không nói ai cũng hiểu, loài người về cơ bản không thể phản ứng lại kịp được, người phàm trần chỉ có thể nhìn thấy một các bóng, liền sau đó sẽ bị họ giết một cách tàn nhẫn.

Lần này nhanh và mạnh mẽ hơn, khi bọn Sở Tiên chiếm lĩnh luôn cả ba chiến hạm cùng một lúc và tấn công các con tàu bên cạnh khác thì tất cả các binh sĩ và sĩ quan đều hồn bay phách lạc, họ hoàn toàn tuyệt vọng luôn rồi.

Lúc trước là tấn công đơn lẻ từng con tàu một, bây giờ lại nâng cấp tăng lên tận ba con tàu liền.

- Báo cáo trưởng quan, ba chiến hạm vừa bị chiếm lĩnh, bọn chúng đã bắt đầu đánh giết loạn xạ ngầu mấy con tàu bên cạnh rồi ạ, tấn công bất kể những vật thể nào cản đường chúng, đồng thời còn trực tiếp cho tàu đâm vào nữa, đã có hai con tàu bị đắm, một chiến hạm đâm vào trên tàu của chúng ta.

Ở trong phòng chỉ huy của con tàu sân bay, binh sĩ vào cấp báo tin khẩn với giọng điệu hoang mang vô cùng.

- Băng hải tặc Nhân Ngư đã cảnh cáo chúng ta rồi, bọn chúng có thể chiếm lĩnh một lúc cả ba chiến hạm, lúc mới đầu là còn chơi đùa với chúng ta nữa cơ, là vờn như kiểu vờn mồi ấy, haha, được rồi các vị, đất nước chúng tôi đầu hàng, chúng tôi rút khỏi lần liên minh này.

- Chúng tôi cũng rút lui, hiển nhiên đây là một hành trình tự chôn xác, một cuộc chiến biết trước không thể thắng nổi, không cần thiết phải cứng đầu cứng cổ mà đánh tiếp đâu.

Từng tướng quân của các quốc gia bắt đầu chịu hết nổi đứng dần lên bày tỏ quan điểm của mình với những người chung quanh.

- Không thể giải thích nổi, thật sự không có cách nào để giải quyết, chúng tôi cũng rút lui.

Lần này thì từng tướng quân đều đứng dậy nói dõng dạc, sự việc phát triển đến nước này là đã vô cùng rõ ràng rồi, cần gì phải nói thêm nữa.

Thất bại, hoàn toàn thất bại, thất bại thảm hại.

Bọn họ từ khi bắt đầu chiến tới bây giờ không hề gặp hay được nhìn thấy bất cứ một người nào trong băng hải tặc Nhân Ngư cả, không thể nào không nói chuyện này hết sức là buồn cười, cũng vô cùng thê lương và đáng thương hại.

Móa nó chứ, chẳng ai ngốc cả đâu mà cứ đợi chờ mòn mỏi như vậy, mà chờ đợi thì cũng chỉ chờ chết thôi chứ có thay đổi được gì đâu.

Có thêm mười mấy quốc gia nữa phát biểu rút ra khỏi liên minh này và chuẩn bị đầu hàng.

Thế là từng chiến hạm một lại dừng lại, trong nháy mắt đã có trên trăm chiến hạm dời khỏi đội ngũ, dừng cuộc chơi tại đấy.

Những chiến hạm vẫn phải tiếp tục cuộc chiến bất đắc dĩ này khi nhìn thấy những nước khác rút quân đi ai nấy đều như đưa đám, mặt mũi nhăn nó cả lại.

- Thuyền trưởng, tại sao chúng ta vẫn còn chưa rút lui chứ? Chẳng nhẽ ở lại để chờ chết ư? Hi sinh vô ích như vậy chẳng vẻ vang chút nào, cũng chẳng đáng nữa? Một binh sĩ không thấy cam tâm chút nào liền lớn tiếng chất vấn.

- Phải vậy đấy, thuyền trưởng, chúng tôi vẫn còn trẻ lắm, chẳng nhẽ quốc gia lại muốn giao nộp tính mạng của chúng tôi đi như vậy?

Từng binh sĩ đều lên tiếng chất vấn thuyền trưởng của mình, họ cảm thấy vô cùng bất mãn, tất cả đều nhăn nhó.

- Để tôi liên hệ với cấp trên, xin rút lui xem sao. Thuyền trưởng đau đầu không kém nói lại với họ:

- Tôi cũng chẳng muốn hi sinh một cách khó hiểu và vô nghĩa như vậy đâu, đây là một cuộc chiến tranh ngu ngốc và phi lí nhất trong lịch sử.

Tất cả binh sĩ cùng viên sĩ quan trên chiến hạm đều không dấu được sự khủng hoảng trên nét mặt, bởi vì bọn họ không biết được khi nào thì sẽ bị nhận cái chết từ trên dưới trái phải tấn công mình bất thình lình.

Thậm chí, cũng chẳng biết lúc nào, có khả năng chính chiến hạm của mình lại thành nơi bị băng hải tặc Nhân Ngư chiếm lĩnh cũng nên.

Chiếu theo tình hình vô cùng bất lợi hiện tại thì từng thuyền trưởng của tàu chiến hạm đã xin cấp trên suy xét tới việc đầu hàng, và mong được rút khỏi cuộc chiến.

Bọn họ không phải là những kẻ nhu nhược, thế nhưng đối thủ quá mạnh như vậy, lại còn phải tham gia vào một cuộc chiến chẳng có tí ý nghĩa nào, chỉ ở đó đợi chết như vậy thì chẳng ai cam tâm cả, chết như vậy thì quá ư là uất ức.

Bọn họ hoang mang, khủng hoảng, tất cả đều cùng chung một ý nghĩa muốn tiếp tục sống, chưa ai muốn bỏ dở cuộc đời của mình như vậy hết.

Khi nhận được khẩn cầu của từng thuyền trưởng gửi tới, thì các tướng quân, viên sĩ quan cùng với lãnh đạo cấp cao đều cảm thấy hết sức nhức não, nhất loạt im bặt không thốt ra câu nào.

Mà đồng thời trong lúc ấy, ở trên mạng, mười mấy quốc gia đầu hàng liền một lúc như vậy khiến cho những đất nước có tên trong danh sách hiệp ước, cùng những nước khác đang theo dõi tình hình cuộc chiến đều cảm nhận được sự áp lực vô cùng to lớn đang đè nặng lên họ.

Các quốc gia đầu hàng làm một tuyên cáo vô cùng đơn giản nhẹ nhàng.

Có thể đơn giản tổng kết xúc tích vài dòng như sau, băng hải tặc Nhân Ngư là vô địch rồi, đây là một cuộc chiến không cân sức, là một quãng thời gian đợi thần chết đến gặt mạng của mình dài đằng đẵng, cứ như vậy thì mạng người vô tội ngã xuống sẽ ngày một nhiều lên.

Thế nhưng những đất nước vẫn còn ngoan cường chưa chịu đầu hàng thì giờ đây phải đối mặt với vô vàn sự chỉ trích từ người thân của các binh sĩ đang tham chiến, điều này vô hình chung gây áp lực cực kì lớn lên đất nước, sự chỉ trích của dân chúng đúng là đáng sợ hơn bất kì quộc chiến tranh nào.

Đã thế rồi cớ sao còn chưa chịu đầu hàng? Tại sao lại vẫn cứ dâng mạng của con dân nước mình cho quỷ dữ.

Dư luận bắt đầu bùng nổ, thêm vào nữa trận chiến tranh này không hề có tí cơ may thắng lợi nào cả thì ngày càng nhiều thêm quốc gia tuyên bố đầu hàng và rút quân về.

Chỉ trong chớp mắt, liên minh hạm đội hùng mạnh to lớn bỗng nhiên bị giảm đi gần một nửa số thành viên, nhìn thu hẹp lại một cách thảm thương. Trong đó đã có trên bảy tám trăm chiến hạm tuyên bố rút lui.

Trên con tàu sân bay, ông lão tổng chỉ huy trưởng cũng chầm chậm khép đôi mắt mình lại.

- Đây là một trận chiến giữa mèo và chuột, trong đó chúng ta vẫn luôn là con chuột nhỏ bé, chẳng cần thiết phải đấu tiếp làm gì.

Ông lão đó nói một cách chậm rãi, tất cả mọi người chung quanh nghe thấy đều hơi khựng lại.

Đất nước lớn mạnh nhất trên thế giới đã đầu hàng rồi, anh cả đã chịu buông tay chịu trói rồi, vậy thì cái trận chiến tranh vây quét băng hải tặc Nhân Ngư này cũng đi đến hồi kết được rồi, bọn họ đã chịu đầu hàng đồng nghĩa với việc cả thế giới đều thua cuộc.

Băng hải tặc Nhân Ngư toàn thắng, bọn họ từ nay về sau nghiễm nhiên là bá chủ đại dương rồi.

Đại dương giờ đây đã bước vào thời đại của băng hải tặc Nhân Ngư.

- Trên thực tế, các ngươi sớm phải đầu hàng rồi mới phải, muốn hủy diệt các người đúng là dễ hơn húp cháo. Lúc này, bên ngoài vọng vào một tiếng nói của người lạ.

Tất cả con người ở trong phòng chỉ huy đều trợn tròn mắt lên, trên mặt lọ ra thần sắc không thể tin nổi, bọn họ đồng loạt ngoái đầu lại nhìn.

Bóng dáng của mười mấy người, ở phía giữa có một thanh niên, thoạt nhìn qua rõ ràng là vô cùng trẻ, mang gương mặt đậm chất á đông.

Đó chẳng ai khác ngoài thủ lĩnh của băng hải tặc Nhân Ngư cả.

Bọn chúng không khác gì một hồn ma, chẳng một tiếng động gì cứ thế mà lướt vào trong con tàu sân bay nhẹ như một cơn gió, hơn nữa còn chẳng kinh động đến bất kì ai.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch