Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 561: Tới đảo Nhân Ngư Ăn Tết

Chương 562: Tới đảo Nhân Ngư Ăn Tết




Dịch: LinhThuyBui

Biên: Cẩu ca.

Nhóm dịch: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Sở Tiên từ sân bay đi ra, nhìn thấy Tiểu Dĩnh đã đứng trước cửa sân bay đợi hắn, hắn liền vui vẻ hẳn lên, dang hai tay chạy lại chỗ Tiểu Dĩnh.

Tiểu Dĩnh oán trách nói với hắn:

- Mỗi lần đi đều lâu như thế.

- Rồi, rồi, sau này anh sẽ không đi lâu như vậy nữa nhé.

Sở Tiên cười và nói, bây giờ đã không sao rồi, đảo Nhân Ngư cũng bình an vô sự rồi.

Chiếm lĩnh hai ác ma cây khổng lồ làm căn cứ địa, cùng với việc nghiên cứu trí tuệ của đảo Nhân Ngư nên chắc trong thời gian tới hắn sẽ không ra ngoài nữa.

- Có thật không?

Tiểu Dĩnh ngước đầu lên nhìn hắn, khuôn mặt tỏ rõ sự vui vẻ.

- Đương nhiên rồi, sau này anh sẽ không đi nữa mà nếu có đi thì nhất định sẽ mang theo em.

- Đây chính là anh nói nha?

Tiểu Dĩnh vui mừng nói.

- Đúng vậy, anh nói. Sở Tiên đáp.

- Đi thôi.

- Đi, về nhà nào.

Chiếc xe chở hai người về đến nhà, ba mẹ hắn cùng ba mẹ Tiểu Dĩnh cùng các anh chị đang ở nhà chờ hắn.

- Tiểu Tiên, con cuối cùng cũng chịu trở về rồi, đi đã hơn một tháng rồi, ở nhà có gì không tốt hay sao mà phải đến tết mới chịu về thế?

Mẹ hắn nói.

Sở Tiên cười:

- Đâu có ạ, sau này con sẽ không đi nữa.

- Không đi nữa?

Mẹ hắn có vẻ hoài nghi rồi bảo:

- Mau đi rửa tay rồi ra ăn cơm.

- Được rồi được rồi.

Sở Tiên cười rồi bước ra ngoài đi rửa tay.

- Mọi việc bên ngoài đều sắp xếp ổn thỏa rồi chứ, con xem cả năm thì hơn nửa năm con đều ở ngoài.

Cha của Sở Tiên hỏi.

- Tốt cả rồi, lần này thực sự là sắp xếp ổn thỏa rồi.

Sở Tiên trầm ngâm gật gật cái đầu và đáp:

- Sau này sẽ không có bất kỳ việc gì cả, nếu có ra ngoài thì cả gia đình chúng ta sẽ cùng đi.

- À mà đúng rồi, con còn một chuyện chưa nói với mọi người, bên ngoài con có một hòn đảo và hiện nay hòn đảo ấy đã được con cải tạo tốt rồi, tết này gia đình mình cũng ra đó đón tết nha.

- Hòn đảo?

Mọi người đều ngạc nhiên và đồng thanh:

- Hòn đảo ấy có từ khi nào? Nó nằm ở đâu?

- Hiện tại đang ở biển gần Australia, có thể di chuyển gần biển của quốc gia chúng ta.

Sở Tiên vừa cười vừa nói.

- Cái gì? Con đang đang nói gì thế? Có thể di chuyển cả hòn đảo?

Mọi người ngạc nhiên hỏi.

- Hòn đảo ấy có chút đặc biệt, hiện tại đang ở biển gần Australia, nó đã được con sửa sang vô cùng đẹp đẽ, đến đó ăn tết chắc sẽ thích lắm.

- Tiểu tử ngươi vậy mà vô thanh vô tức có được một hòn đảo, vậy chúng ta năm nay ăn tết ngay tại trên hòn đảo đó.

Mẹ hắn cười và nói.

- Ừm, có thể gọi chú thím cùng đến, hòn đảo đó rộng lớn cả chục cây số, có rất nhiều phòng.

Sở Tiên tiếp tục:

- Ai có người quen có thể gọi họ cùng đến đảo đón năm mới.

Mẹ hắn gật đầu:

- Thế thì tốt, mẹ sẽ đi hỏi xem.

Chỉ mười mấy ngày nữa là tết, trong thời gian này hắn ở nhà lên mạng và chơi trò chơi.

Trên mạng quả thực không có bất kì tin tức nào liên quan đến sự việc của đảo Nhân Ngư, trái lại tin tức về một hòn đảo di chuyển sẽ làm cho mọi người kinh ngạc.

Song, trong thời gian này xảy ra một sự việc khiến Sở Tiên vô cùng thích thú.

Lão Hoàng nói cho hắn biết, cách vị trí đảo Nhân Ngư không xa, họ phát hiện ra một chiếc tàu bị chìm dưới đáy biển.

Trên chiếc tàu ấy có rất nhiều ngọc ngà, châu báu, và đồ gốm sứ. Ước tính phải trên cả tỷ nhân dân tệ.

Sở Tiên nghe xong vô cùng vui mừng, tới thật đúng lúc hắn có thể dùng làm đồ trang trí cho đảo Nhân Ngư rồi.

Trước tết 8 ngày, hàng loạt khách đến nhà của hắn.

Chú thím là do bố mẹ hắn mời đến ngoài ra còn có con gái và con rể của chú thím cùng bố mẹ của Tiểu Dĩnh. Tổng cộng là mười mấy người.

Những người này có quan hệ khá tốt với gia đình hắn, ba mẹ hắn cũng nói những người thân thích của thông gia đều chưa gọi đến.

- Chú, thím, anh, chị.

Sở Tiên gọi từng người một.

- Haha, không tồi, không tồi nha, đửa trẻ Sở Tiên ngày nào giờ đã lớn thật rồi.

Chú thím nhìn hắn tràn đầy yêu mến.

Từ lúc hắn có tiền đến nay, cha mẹ hắn cũng cho chú thím một khoản khá lớn, khoảng hơn chục triệu.

Đương nhiên chú thím cũng có chút choáng váng, nhưng nghĩ lại cũng có thể chấp nhận được, ngay sau khi tốt nghiệp chú và cha hắn trở thành huynh đệ tốt, tình cảm đó vẫn duy trì đến nay nên có nhận một chút tiền thì cũng không quá đáng lắm.

Tiểu Dĩnh cùng chị và Lưu Thanh Tùng cùng đến, nhà họ có bốn người.

Từ lần Tiểu dĩnh cùng Sở Tiên tham dự hôn lễ của bọn họ, hắn đã yêu cầu Hoa Long gọi một số phú nhị đại ở Thượng Kinh để ra mặt đối phó với đám phú nhị đại ở thành phố Côn Minh. Vì đó, nhà chồng của Tiểu Vân - Lưu Gia nổi tiếng khắp cả thành phố.

Quan hệ khắp mọi nơi, Lưu Gia trong chớp mắt trở thành gia tộc mạnh nhất trong thành phố này, không ai dám động vào hắn cả.

Sau đó, Lưu Truyền Quân cha của Lưu Thanh Tùng cũng hỏi và biết rằng anh họ chồng Tiểu Vân là một nhân vật kiệt xuất, vì thế khi nhận được lời mời thì toàn thể gia đình lập tức đến đó.

- Tiểu Vân.

Tiểu Dĩnh đi đến và hỏi thăm.

Lúc này, chồng của Tiểu Vân cũng chạy đến trước mặt Sở Tiên để chào hỏi.

Sở Tiên nhìn hắn và cười, tới hàn huyên vài câu.

Ngày thứ hai, Sở Tiên cùng trò chuyện với Kim Sâm, Cát Văn Thanh, Lí Hiểu Hoa, Hồng Thành Hải. Khi biết Sở Tiên có một hòn đảo, mọi người đều muốn qua đó ăn tết.

Sở Tiên đương nhiên không từ chối, đảo mà quá ít người thì cũng không có không khí.

Sau đó, hắn gọi điện cho Grace và David để họ mang người nhà đi chơi cùng.

Hắn cũng gọi điện cho Thạch lão mời Thạch lão cùng gia đình đến đảo Nhân Ngư đón tết.

Còn về đảo Nhân Ngư, Thạch lão cũng biết nhiều hơn 1 chút bởi bọn hắn đã đi qua rồi.

Mà lại, nhân ngư đảo có thể chặn đường tên lửa xuyên lục địa, nơi đó quá đỗi an toàn.

Do dự một chút, Thạch lão quyết định sẽ cùng gia đình đến đó chơi, Sở Tiên lại bảo Thạch lão mời thêm cả những người khác nữa.

Thạch lão nhanh chóng trả lời hắn, có thêm bốn năm người nữa đi cùng, họ chính là gia đình của Chu lão.

Bệnh của con gái Chu lão vẫn chưa được chữa trị triệt để, lần này Sở Tiên sẽ tiếp tục dùng năng lượng từ trường chữa bệnh cho con Chu lão.

Ngoài ra chuyến đi còn có Trương Tiêu Hoa,…

Liên hệ một loạt với mọi người, trước tết 5 ngày Sở Tiên đưa người thân, bạn bè ra sân bay để bay đến đảo Nhân Ngư.

Trên đường đi, mấy người trẻ tuổi Kim Sâm, Cát Văn Thanh, Thanh Tùng, Lí Hiểu Hoa đứng cạnh Sở Tiên và hỏi:

- Tiểu Tiên, trên đảo có du thuyền không?

- Tiểu Tiên đảo có đẹp không?

- Ha ha, tất cả đều có, ta nói cho các người biết, hòn đảo này có thể nói là thiên đường.

Sở Tiên vui vẻ trò chuyện.

- Tạo ra cái đảo kia tốn bao nhiêu tiền? Là thuê hay là mua?

Thanh Tùng tò mò hỏi.

- Là do Ấn Độ tặng cho ta đấy, phí cải tạo vào khoảng năm mươi tỉ.

Sở Tiên thản nhiên đáp.

- Tiểu Tiên, ta phát hiện người ngày càng khoác lác nha, ngươi có tiền ngươi khoe khoang, nhưng ta nghĩ người chỉ có khoảng hai, ba mươi tỉ thôi chứ lấy đâu ra năm tỉ. Kim Sâm nói với giọng nghi ngờ.

Tài sản của Sở Tiên mà bọn hắn biết chính là cửa hàng bể thủy sinh Tiên Cảnh và nhà hàng Tiên Cảnh, nhà hàng Tiên Cảnh làm ăn rất thịnh vượng, doanh thu mỗi tháng trên trăm triệu.

- Đối với ta tiền chỉ là một con số.

Hắn khoe khoang.

- Haha, ngươi bây giờ có thể nói khoác đến trình độ này sao, nhưng ngươi mua được một hòn đảo và còn cải tạo được nó thì thật là lợi hại mà

- Vẫn ổn mà, ổn mà.

Sở Tiên cười.

Kim Sâm tò mò:

- Chúng ta nhiều người như thế mà ngồi thuyền đi ư?

- Đi thuyền sẽ tốn rất nhiều thời gian, chúng ta sẽ đi bằng máy bay.

Sở Tiên nói.

- Đi máy bay đến Australia sau đó lại ngồi thuyền?

- Không cần có nhiều vấn đề như vậy, đến sân bay các ngươi liền biết.

Sở Tiên cười một cách thần bí, Thạch lão không đi cùng với mọi người mà lùi lại ít hôm.

Đi đến sân bay Thanh Hải, Sở Tiên gọi một cuộc điện thoại.

Rất nhanh, một chiếc phi cơ chuyên dụng cùng một người nữa tiến đến và nói:

- Thủ trưởng, xin mời vào trong.

Tất nhiên, mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.

Tại sân bay, dừng lại khoảng hơn 40 chiếc chuyên cơ, toàn bộ đều là chuyên cơ chuyên dụng.

- Oa, máy bay chuyên dụng, Tiểu Tiên, ngươi làm gì mà có hẳn 40 chiếc máy bay thế?

Kim Sâm vô cùng ngạc nhiên.

Mọi người đằng sau lại càng ngạc nhiên hơn, mắt chữ A mồm chữ O không biết chuyện gì đang xảy ra.

Cha mẹ của Thanh Tùng tỏ ra hài lòng, người thân của Tiểu Vân càng giàu có thì càng có lợi cho nhà họ Lưu.

- Được rồi, mọi người đừng ngạc nhiên thế chứ, tốc độ bay sẽ nhanh hơn một chút, lên máy bay thôi nào.

Sở Tiên nói với mọi người.

- Lợi hại quá, con trai lão Sở thật lợi hại.

- Tiểu Tiên hiện tại thật có bản lĩnh nha.

Mọi người ngưỡng mộ nói với ông bà Sở.

Tất nhiên hai người họ vô cùng hạnh phúc rồi.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch