Trong lịch sử cũng như tiểu thuyết võ hiệp thì Hoa Sơn chiếm một phần rất lớn.
Bây giờ thủ lĩnh của một tổ chức muốn ở đây tuyên bố thành lập một liên minh, và mình thì thành minh chủ còn có ý nói là một loại luận kiếm vì ta mà tôn quý.
Máy bay đáp xuống một sân bay sát bên Hoa Sơn, một đoàn người ngồi xe tiến về chân Hoa Sơn.
Hoa Sơn là khu phong cảnh nổi tiếng phía trên là những đường núi cao hiểm trở. Nhưng hôm nay Hoa Sơn bị phong tỏa, tạm thời cấm du khách tiến vào, hơn nữa rất có khả năng ngay cả sau này cũng sẽ vĩnh viễn cấm khách du lịch.
Ở Trung Quốc hiện nay có hai tổ chức sở hữu ngọn núi độc lập, một là Thế Thiên, một là Hắc Bạch.
Nhưng hai ngọn núi mà hai tổ chức này chiếm giữ chỉ là hai ngọn núi nhỏ vô danh, còn ngọn núi thuộc ngũ nhạc cũng như khu phong cảnh quốc gia như Hoa Sơn thì vẫn chưa có tổ chức nào có ý chiếm giữ.
Nhưng bây giờ thủ lĩnh tổ chức Nhật Nguyệt lại muốn nơi này trở thành đầu não của tổ chức Nhật Nguyệt.
Đoàn người Sở Tiên đến chân núi, quân đoàn của thiếu tường trung niên vẫn mặc quân trang, đứng ở xung quanh rất dễ thấy họ.
Đi đến chân núi Hoa Sơn thì ở phía trước nhất là một cái sân rộng, phía trước trên cầu thang là một cái đỉnh khổng lồ.
Hai bên là một số công trình có lối kiến trúc cổ xưa, ở xung quanh là những ngọn núi hùng vĩ.
Bọn người Sở Tiên mang theo thiệp mời nhưng không nói là đi cùng hai mươi mấy người lính mà là đi cùng bốn nười bao gồm thanh niên và đàn ông trung niên.
Hai mươi mấy quân nhân đại diện cho chính phủ.
Xung quanh dặt những băng ghế dài cùng với rất nhiều thanh niên mặc trang phục trắng đen trước ngực là bảng tên Thiên Nguyệt đang đứng xung quanh.
Nếu như là mười năm về trước thì người ta còn nghĩ là đang đóng phim cơ.
Sở Tiên phát hiện hôm nay có rất nhiều người đến, hơn nữa còn mặc nhừng trang phục hết sức kì quặc.
Có không ít thanh niên, đàn ông trung niên nhưng cũng có một số thiếu niên, nhưng người lớn tuổi thì không có bao nhiêu.
Thời đại công nghệ gen mở ra thì những người lớn tuổi khá là thiệt thòi.
Những người xung quanh ít nhất là phải bảy tám trăm người, mỗi nơi đại diện cho một thế lực khác nhau, một số người vây phía trong một cái vòng và vây kín một người trong đó.
Cũng có người ăn mặc giống nhau.
- Haha, thật là thú vị.
Sở Tiên vừa cười vừa nhìn những người xung quanh.
- Sở Tiên này, hôm nay những người đến đây đều à cao thủ mạnh nhất trong nước, khiêm tốn một chút.
Hồng Phi của võ đường Hông Chiến nhìn thấy Sở Tiên phì cười một cách bỡn cợt rồi cua mày nhắc nhở.
Sơ Tiên nghe thấy câu nói của hắn ta thì cười nhạt đáp một cách hờ hững:
- Anh không cảm thấy thú vị sao? Nhìn một đám người ăn mặc như vậy giống như những bà cô đang nhảy đầm buổi đêm ở thời đại khoa học kĩ thuật.
- Có thú vị hay không tôi không biết nhưng trong số họ có người có thể dễ dàng giết chết cậu như trở bàn tay.
Hồng Phi nhìn lướt qua đoàn người rồi đặt ánh nhìn ở một đám người mặc áo xanh lạnh lúng nói với Sở Tiên:
- Họ là người của võ quán Nam Vực Thanh Y, thủ lĩnh của họ được gọi là chiến thần áo xanh, ông ta có một đôi bàn tay sắt.
- Chiến thần?
Sở Tiên cười khinh rẻ, nếu như với sức chiến đấu sáu nghìn của ông ta mà được gọi là chiến thần thì hắnchính là bố của chiến thần rồi, một bạt tai là ông ta dính tường.
Hồng Phi lạnh lùng nhìn:
- Có vẻ thực lực của cậu cũng không yếu nhưng đã ở đây thì cũng nên khiêm tốn chút.
- Tôi trước giờ vẫn rất khiêm tốn. Sở Tiên cười nói.
Hắn quả thật rất khiêm tốn, là người khống chế phía sau việc mở màn thời đại công nghệ gen nhưng hắnluôn ẩn mình.
Huống chi trước giờ hắncũng không hề phô diễn sức mạnh của mình.
Với sức mạnh hiện giờ của cứ cho là muốn xưng bá khắp thế giớ cũng không phải là không thể.
- Mọi người yên lặng, cảm ơn sự có mặt của các vị, ở đây có một số rượu cũng như thức uống khác, mọi người có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, một chút nữa thì thủ lĩnh của chúng tôi sẽ đến, mọi người đừng lo lắng.
Một người đàn ông trung niên đi về phía trước rồi nói với đám đông.
- Được, vậy chúng tôi sẽ yên lặng chờ đợi Thủ lĩnh Tống đến. Một thanh niên lớn tiếng nói.
- Yên lặng thủ lĩnh Tống đến để tận mắt thấy khí phách của cao thủ cấp bốn. Một số người ở phía dưới phụ họa theo.
- Mọi người cứ ngồi nghỉ. Người đàn ông trung niên đứng trên sâu khấu chắp tay nói với vẻ rất phong độ.
Những người ở xung quanh không hề cảm thấy có gì khác thường, sự thay đổi của thời đại, một số pháp tắc cũng theo đó mà thay đổi.
Sở Tiên thì lại đứng xem với vẻ mặt đầy thích thú, nơi đây giống như trong võ lâm vậy còn bọn họ chính là cao thủ võ lâm.
- Hai vị thủ lĩnh Quang Minh và Hắc Ám đã đến.
Đột nhiên một âm thanh ồn ào huyên náo truyền đến.
Sở Tiên cũng ngoảnh lại xem, Quang Minh và Hắc Ám là biệt hiệu của hai người, bóng dáng họ đã tứng xuất hiện trên tivi.
Hai người đàn ông trung niên, là hai tổ chức đầu tiên được chính phủ công nhận có trong tay đặc quyền rất lớn.
Bọn họ đều là tổ chức có sức ảnh hưởng lớn trong dân gian.
Trừ gian diệt ác là tông chỉ của tổ chức của họ, Sở Tiên nhìn về phía đó, hai người họ rất bình thường, ở phần hông có dắt một con dao, người ta gọi đó là dao diệt ác.
"Năng lượng hơn năm nghìn chín trăm, xem ra họ vẫn chưa đột phá được đến cấp bốn." Sở Tiên xem qua sức tấn công của họ rồi nghĩ thầm.
Theo sau hai người họ có năm sáu người, Sở Tiên nhìn lướt qua thì họ đều là cao thủ gen cấp thứ ba.
"Hai người này chắc là người nghiêng về phía chính phủ mà Thạch lão nói." Sở Tiên thầm nghĩ.
- Thủ lĩnh Quang Minh lâu rồi không gặp.
Từng người một bước đến và bắt đầu chào hỏi.
Thực lực của cả hai người đều rất mạnh, thế lực cũng rất lớn mạnh cho nên kho vừa bước vào đã bị ngay một đám đông vây quanh.
Hai người đàn ông trung niên vui vẻ trò chuyện với đám đông.
- Haha, hai vị thủ lĩnh Quang Minh Hắc Ám có thể đích thân đến thật là vinh hạnh cho Tống mỗ đây mà.
Một giọng nói sang sảng vọng đến, ngya sau đó một hắnthanh niên tiến đến.
Người thanh niên ăn mặc có chút cổ xưa, chiều cao khoảng 1m90, bước đến đầy hùng hổ, nhìn hai người đàn ông trung niên bằng đôi mắt sáng rực.
- Là Tống Hải, người tự xưng là đã đột phá thực lực, người tu luyện gen số một. Một người đàn ông trung niên ở bên cạnh nói với Sở Tiên.
- Thủ lĩnh Tống.
Người có biệt hiệu Quang Minh quan sát người tên Tống Hải đang bước đến rồi gọi to.
Không chỉ có mình ông ta mà tất cả mọi người xung quanh đều đang quan sát Tống Hải, xem thử người có danh hiệu người tu luyện gen mạnh nhất này.
- Cảm ơn mọi người đã có thể đến đây và còn nể mặt Tống mỗ đến vậy.
Tống Hải chắp tay hường về đám đông rồi đi thẳng lên vị trí phía trước.
- Mời mọi người ngồi, tiếp đãi không được chu đáo, không nghĩ là hôm nay sẽ có nhiều bạn bè nể tình mà đến như này.
Đám đông tìm một chỗ thích hợp rồi ngồi xuống.
Hôm nay ai cũng biết là Tống Hải gọi mình đến để làm gì nhưng tất cả họ lại không thể không đến.
Hiện tại thì Tống Hải là người có được mức tu luyện cao nhất, hôm nay mà không đến thì nếu như sau này liên minh của hắn ta được thành lập thật thì sẽ không có bất kì lợi ích gì đối với họ.
Tống Hải vừa nói vừa nhìn về hướng hai mươi mấy quân nhân:
- Cũng rất cảm ơn các sĩ quan mà chính phủ cử đến để chứng kiến, thật là vinh hạnh.
Sĩ quan trung niên ngồi ở phía trong nhìn hắn ta đầy vô cảm và không nói gì.
Tống Hải không hề để ý mà tiếp tục cười nói:
- Còn về lí do hôm nay tôi mời mọi người đến đây thì chắc là mọi người cũng phần nào đoán được.
- Tính đến nay thì thời đại công nghệ gen đã mở ra được tám năm rồi, trong tám năm này thì rất vinh hạnh là chúng tôi xếp ở hàng đầu trong số các tổ chức ở nước ta.
- Vì sự nâng cao cũng như phát triển sức mạnh của chúng tôi sau này nên tôi đã nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định thành lập một liên minh.
- Trong liên minh này thì mọi người có thể trao đổi kĩ thuật, kinh nghiệm, còn có thể tiến hành chọn một số gen có ích cho sự nâng cao và tăng trưởng sức mạnh của chúng ta, điều này rất có lợi với chúng ta, mọi người nói xem tôi nói có sai không nào.
Tống Hải nói với tất cả những còn có mặt tại đây.
Một số người gật đầu, quả thật nếu thành lập một liên minh rồi đem tất cả tư liệu tiến hành tổng hợp chỉnh sửa thì sẽ có lợi cho tất cả bọn họ.
Nhưng họ đương nhiên muốn nhiều hơn thế, ai giữ vai trò chủ đạo trong liên minh này, những lợi ích được đề cập trong đó rất rắc rối phức tạp.
- Liên minh? Thủ lĩnh Tống, liên minh chưa chắc đã là việc tốt, ai sẽ là thủ lĩnh của liên minh này? Hay là chọn ra một tốp người trong liên minh làm trưởng lão rồi cùng nhau thương lượng.
Người đàn ông trung niên có biệt hiệu Hắc Ám lên tiếng nói.
- Tôi thấy đề nghị này của thủ lĩnh Tống không tồi, liên minh có thể mang tới cho chúng ta rất nhiều tiện lợi cũng như lợi ích, còn vấn đề thủ lĩnh của liên minh thì đơn giản rồi, ai mạnh thì người đó làm.
Một thanh niên nói vọng lên từ bên dưới.
- Nếu như đã có lợi cho mọi người thì tôi nghĩ chúng ta có thể thành lập một liên minh. Ngay sau đó một đám người nói hùa theo.
Mấy người này rõ ràng đếu khá dựa dẫm vào phía Tống Hải.
- Một liên minh, đương nhiên là chúng ta phải lựa chọn một người chủ trì tốt, đương nhiên người chủ trì không có quyền lợi 100%, còn một việc nữa phải bàn bạc cùng với mọi người, điều này không vấn đề gì chứ, tôi cũng biết mọi người đều là thủ lĩnh của một tổ chức nên không thể khuất phục dưới người khác, khi thành lập liên minh thì chúng ta có thể cùng nhau tiến bộ, sẽ mạnh hơn nhiều so với việc nhắm mắt làm liều.
- Mọi người thử nhìn Châu Mĩ cũng như Châu Âu mà xem, họ cũng đã hợp nhất nhiều đoàn thể lại thành lập nên một tổ chức lớn, tất cả thông tin có được thì cùng nhau chia sẻ, nghe nói bây giờ đã sinh ra mấy cao thủ gen cấp bốn rồi.
Tống Hải đứng trên bục nói với mọi người.
Châu Mĩ, Châu Âu, khoa học kĩ thuật bên họ tương đối là phát đạt hơn, về mặt thể chất thì họ đã hơn nhiều so với người Châu á rồi.
Cộng thêm sức mạnh lớn của bọn tài phiệt, tài nguyên tập trung trong tay một vài người nên mới có chuyện một số người tiến hành đột phá trước.
Ở Châu Âu thì người nổi tiếng nhất là Grace. Sức mạnh toàn thân của Cornwall vô cùng khủng khiếp, sua lưng là gia tộc Cornwall đã tồn tại hàng trăm năm, người ta suy đoán rắng hắn ta chính là cao thủ gen cấp bốn.
Ở châu Mĩ có một người tên là David Oakley , đã từng một thân một mình đánh bại mười mấy người gen cấp thứ ba và được cho là cao thủ cấp gen thứ tư.
Khi nghĩ đến Grace và David thì Sở Tiên khẽ mỉm cười.
Hiện tại sức chiến đấu của hai người họ ở khoảng mười lăm ngàn hơn nữa hoàn toàn không phải cao thủ gen cấp bốn mà họ thường nói mà đã đạt được đến cấp sáu rồi.
Hơn nữa thiên phú về gen mà họ có được cũng rất mạnh, có cơ thể cứng như gang thép của cá mập Dunkleosteus và khả năng điều khiển nước.
Trước mắt thì hai người họ là cao thủ gen danh xứng với thực ở Châu Âu và Châu Mĩ.
Cộng thêm quan hệ giữa hai người còn rất tốt nên bây giờ danh tiếng của hai người rất nổi, có thể hô mưa gọi gió trong xã hội này.