Khi Lý Sở bước vào tiền điện, hắn bất ngờ phát hiện, một vị khách hành hương đã đến từ sớm, đang bái phục tại nơi đó.
Nó có hình thể thon dài, lông tơ trắng nõn, ghé mình tại nơi đó trông như một tú cầu tuyết trắng muốt. Đôi chân trước của nó chắp lại đặt dưới đầu, hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ đang cầu khẩn điều gì.
Kẻ đang quỳ lạy Tam Thanh Tổ Sư trong điện, lại là một con chồn hoang.
Lý Sở không đến quấy rầy nó.
Cầm thú hữu linh, nên đối đãi như nhau.
Thật lâu sau, con bạch hồ đó mở to mắt, đôi mắt lớn ôn nhuận sáng lấp lánh nhìn về phía Lý Sở, toát ra một tia cảm kích.
Lý Sở khẽ gật đầu ra hiệu với nó.
Con bạch hồ đó tựa hồ nhận thấy Lý Sở không để ý đến mình, liền thả lỏng, đứng dậy, thành kính dang đôi móng vuốt ra, rồi nghiêm túc cúi mình dập đầu một cái.
Cứ thế lặp đi lặp lại, ba bái chín khấu.
Sau khi bái xong, nó lại nhìn chằm chằm Lý Sở một lát, sau đó mới quay người rời đi. Cái đuôi thô to quét sau lưng, hành động lại vô cùng linh hoạt, chỉ trong chốc lát đã vọt đi mất dạng, tựa như một tia sáng trắng.
Trong đình viện có nước mưa rơi xuống, tạo thành vài vũng bùn, nhưng nó nhẹ nhàng lướt qua, không hề dính một chút bùn nhão nào lên mình.
Lý Sở tuy cảm thấy mới lạ, nhưng khoảng thời gian này hắn cũng đã kiến thức không ít chuyện ly kỳ cổ quái, ngược lại chẳng đến mức quá kinh ngạc.
Vào bữa trưa, hắn nhắc đến chuyện này với Dư Thất An.
"Chồn hoang bái quan, xem ra nó sắp hóa hình, đến cầu Tam Thanh Tổ Sư phù hộ vậy. Sau này có lẽ mỗi ngày ngươi đều sẽ gặp nó." Dư Thất An ung dung nói.
Hóa hình, đối với yêu vật mà nói, là chướng ngại lớn đầu tiên trên con đường tu hành. Nếu không hóa hình, chúng sẽ vĩnh viễn chỉ là sơn tinh dã quái, thân mang thú thể, không được trời đất phù hộ.
Chúng nhất định phải trải qua thiên kiếp tẩy lễ, hóa hình thành công, mới có thể thu lại yêu khí, hóa thành hình người.
Con người chính là linh trưởng của vạn vật, mang thân người tu hành có rất nhiều lợi ích.
"Không sao chứ?"
"Dám đến bái Tam Thanh, điều đó nói rõ nó cũng là yêu thủ chính, chưa từng làm việc ác hại người. Cứ để nó vậy đi. Ngày sau nó hóa hình thành công, đối xử thân mật với con người, cũng là một mối công đức của chúng ta."
"Yêu quái hóa hình, đâu phải là việc dễ dàng." Dư Thất An cảm khái.
Một số yêu vật trời sinh thiếu khuyết linh tính, như cỏ cây núi đá thành tinh, có thể phải mất mấy ngàn năm mới có được một cơ hội hóa hình.
Mà hồ tộc trời sinh thông linh, chỉ hơn trăm năm là có thể hóa hình.
Nhưng tương tự, nguy hiểm từ thiên kiếp chúng phải đối mặt cũng sẽ gia tăng rất nhiều.
Ít nhất cũng có đến năm thành yêu vật sẽ chết trong thiên kiếp khi hóa hình.
Bởi vậy, trong núi rừng từ trước đến nay không thiếu những yêu quái có thâm niên lâu ngày nhưng thủy chung vẫn giữ nguyên bản thể, chúng chính là không dám trải qua lôi kiếp. Nhưng nếu không hóa hình, cảnh giới sẽ bị ngăn trở, tuổi thọ cũng không thể gia tăng.
Để đón nhận thiên kiếp và gia tăng xác suất thành công, chúng bình thường sẽ tìm một vài phương pháp.
Như bái Phật trong miếu, bái thần trong đền, đều là những con đường phổ thông, có thể sẽ gia tăng một tia phúc duyên, nhưng cũng không thể đóng vai trò quyết định.
Một số yêu vật, vì muốn hóa hình thành công, sẽ đầu nhập vào tiên môn, hoặc đi theo những đại thần thông giả.
Những yêu vật được tông môn hoặc đại năng phù hộ, khi độ thiên kiếp sẽ nhận được rất nhiều trợ giúp, tỉ lệ thành công cũng sẽ gia tăng rất nhiều.
Tục ngữ có câu: lưng tựa đại thụ tốt hóng mát.
Trong mười hai tiên môn, có một môn phái chuyên biệt là Phong Chính Phái, chính là dựa vào phong chính chi pháp truyền thừa từ thượng cổ mà mời chào yêu vật.
Những yêu vật được phong chính thần thông, khi độ lôi kiếp cơ hồ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Nhưng Phong Chính Phái có điều kiện vô cùng hà khắc. Phàm là yêu vật muốn được thụ phong, đều phải ký kết huyết khế, sau khi hóa hình sẽ làm nô lệ trong môn phái trăm năm. Sau trăm năm, chúng mới có thể tự do.
Yêu tộc phần lớn trời sinh trời nuôi, thích cuộc sống vô câu vô thúc. Nhưng vì vượt qua thiên kiếp, số lượng yêu quái tình nguyện ném mình về phía Phong Chính Phái để làm nô lệ là vô số kể. Từ đó có thể thấy được sức hấp dẫn của hóa hình đối với yêu vật lớn đến nhường nào.
Mưa dầm liên miên, cũng không có mấy ai đến đạo quán – mà thực ra, ngày nắng người đến cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Dư Thất An liền kể thêm nhiều chuyện cho Lý Sở nghe.
Trong tiếng mưa lất phất rơi, Lý Sở nghe đến say sưa.
"Phong Chính Phái hàng năm đều sẽ đưa yêu quái đến Triều Ca thành, dâng cho những quyền quý triều đình, dùng thứ này để đổi lấy đặc quyền mà các tiên môn khác không có. Mấy năm nay, thế lực của bọn hắn càng ngày càng lớn mạnh, đệ tử thu nạp cũng ngày càng nhiều, số yêu quái đến thăm viếng đáp lễ cũng càng ngày càng đông, phát triển không ngừng." Dư Thất An nhìn ra bên ngoài, vuốt râu nói: "Tu vi không biết thế nào, nhưng cái tài làm ăn thì lại có một bộ."
Một trận gió đưa mưa bụi vào phòng bếp, lạnh sưu sưu, lại thật thoải mái.
"Nekomimi, hồ ly tinh, mỹ nhân ngư..." Dư Thất An lẩm bẩm trong miệng: "Ai mà có thể không động lòng."
Lý Sở chớp chớp mắt: "Mèo, hồ ly, cá?"
"Còn có thỏ nương, hồ điệp tiên, mỗi thời mỗi khác lại có một kiểu lưu hành riêng. Gần đây tựa hồ đang thịnh hành loại có cánh. Khi ta còn trẻ, từng ngao du khắp nơi, chính gặp lúc thịnh hành rắn rết mỹ nhân. Những năm đó, các quyền quý Triều Ca, nhà ai mà không nuôi dưỡng một con xà tinh thì đều chẳng dám ra mặt."
"À ——" Lý Sở rũ bỏ nước mưa trên người.
Hắn trực giác rằng nuôi rắn làm sủng vật thì thật biến thái.
Dư Thất An tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của hắn, bèn giơ cánh tay lên không trung làm động tác uốn lượn.
"Không phải rắn, mà là xà tinh đã hóa thành hình người, thân thể mềm mại trơn mượt, không có xương cốt, le lưỡi ra dài đến tám tấc." Hắn giải thích, rồi bổ sung thêm một câu: "Lại còn có phân nhánh."
Vào lúc này, Lý Sở đang ở hậu viện, xuyên qua tiếng mưa gió, nghe thấy tiếng bước chân từ tiền viện vọng lại, hắn liền đứng dậy.
Dư Thất An không nghe thấy tiếng bước chân, hắn thấy đồ đệ đứng dậy mới biết có người đến.
Nhưng hắn lại nghe thấy, khi Lý Sở bước đi, trong miệng vẫn lẩm bẩm: "Lưỡi rắn chẳng phải đều có phân nhánh sao."
"Phân nhánh trong miệng rắn thì không hiếm lạ, nhưng hóa hình thành người rồi lại phân nhánh thì... haizz."
Nhìn theo bóng lưng Lý Sở, Dư Thất An khẽ thở dài một tiếng.
Đồ đệ này của hắn cái gì cũng tốt, cung kính, hiếu thuận, có lễ phép, dáng dấp cũng giống hắn.
Chỉ là đầu óc hơi quái dị.
Khi còn nhỏ thì chưa nghiêm trọng đến thế, vốn tưởng lớn lên sẽ tốt hơn, ai ngờ hai năm nay lại càng thêm trầm trọng.
Dư đạo trưởng suy nghĩ: "Chẳng lẽ nên tìm cho hắn một mối hôn sự rồi ư?"
. . .
Chỉ vượt một sân nhỏ mà thôi, Lý Sở cũng lười bung dù. Đạo bào may bằng vải mật, chất liệu cứng cáp, nên khi đến tiền điện, trên mình hắn có bao nhiêu giọt nước, chỉ cần khẽ lắc một cái là đều rơi sạch.
Chỉ là hậu viện trải đất vàng, giày dẫm lên có chút bẩn.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua, vị khách hành hương vừa đến cũng nhìn thấy, thế là cười nói: "Khi trở lại, ta sẽ bỏ tiền, cho các ngươi trải gạch xanh khắp hậu viện."
Lý Sở ngẩng mắt nhìn hắn, khẽ gật đầu.
Kẻ vừa đến ngồi trên bồ đoàn, khoác trên mình huyền y gấm vóc, đai lưng khảm ngọc đoàn hoa, cổ áo thêu kim tuyến. Dung mạo hắn cũng không tệ, mày rậm mắt to, da mặt trắng nõn, khuôn mặt rất có khí khái hào hùng.
Kẻ này là thất thiếu gia họ Vương ở trấn Dư Hàng, tên là Vương Long Thất, cũng là cố nhân của Lý Sở.
Vương Long Thất kẻ này, trong số các phú nhị đại tại địa phương xem như là một người tương đối lương thiện. Tuy hắn không có chí tiến thủ, nhưng cũng chẳng hề ngang ngược. Gia thế lại thêm dung mạo như vậy, hắn luôn rất được các cô nương yêu mến.