Chương 17: Thế đạo này, đòi tiền có ích lợi gì Quan trọng nhất là sợi dây chuyền vàng trên cổ hắn đang tỏa ánh kim quang vô cùng chói mắt.
"Trương ca, đang uống rượu sao, có chuyện gì vui à?"
Hắn không hỏi thẳng ngay mà nói vòng vo, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền lấp lánh kia. Đó vốn là của hắn, vậy mà lại bị Trương Quyền cướp mất. Trong lòng hắn vô cùng không cam tâm và phẫn nộ.
"Vui chứ, chắc chắn là vui rồi. Ngươi nhìn sợi dây chuyền này xem thế nào, có phải rất hợp với ta không, trông ta thật bá khí." Trương Quyền không có ý định che giấu, hắn phô trương một cách lộ liễu để Mã Đông thấy rằng sợi dây chuyền này hợp với hắn nhất, bảo Mã Đông hãy từ bỏ ý định đi.
"Cái đó... Trương ca, sợi dây chuyền này là do ta phát hiện ra trước nhất." Mã Đông nhỏ giọng nói.
Trương Quyền cau mày: "Cái gì? Ngươi phát hiện trước thì nó là của ngươi sao? Ai bảo ngươi không lấy, ai cầm được thì là của người đó, ngươi có biết không?"
"Sao có thể nói như vậy, rõ ràng là ta phát hiện trước mà." Trong lòng Mã Đông bùng lên ngọn lửa giận, không chỉ vì sợi dây chuyền mà còn vì thái độ của Trương Quyền khiến hắn rất khó chịu. Từ trước đến nay, hắn luôn bị bắt nạt và chèn ép.
Choảng!
Trương Quyền đập mạnh vò rượu xuống đất, vẻ mặt dữ tợn: "Làm sao? Mẹ kiếp, ngươi không phục có phải không? Không phục thì nhào vô, xem ta có đánh chết ngươi không. Nếu ngươi muốn chết thì cứ nói thẳng, lão tử bây giờ sẽ ném ngươi ra ngoài cho lũ tang thi chơi đùa."
Tận thế đã đến, hắn còn sợ ai nữa? Ngay cả khi đánh chết Mã Đông thì cũng chẳng ai quản được hắn. Mã Đông có chút sợ hãi, rụt đầu lại. Hắn đánh không lại Trương Quyền, về thể hình đã thua kém, nhất là sự hung hãn của đối phương càng làm hắn nảy sinh sự e sợ.
"Có chuyện gì vậy?" Chu Hạo nghe thấy tiếng động liền đi tới, thấy hai người đang cãi vã và có xu hướng đánh nhau nên nghi ngờ hỏi han.
Mã Đông kể lại sự việc với hy vọng nhận được sự đồng tình.
Chu Hạo nghe xong liền cười rộ lên: "Các ngươi nghĩ cái gì thế, bây giờ vàng bạc có giá trị cái rắm gì đâu, tặng người ta còn chẳng thèm lấy. Đợi khi có cơ hội, ta sẽ dẫn các ngươi đến tiệm vàng, trực tiếp lấy mười mấy sợi cũng không thành vấn đề. Đừng vì chuyện này mà làm hỏng quan hệ."
Mã Đông không cam tâm, hắn cúi đầu đứng đó không nói gì.
"Mã Đông, ta cho ngươi biết, ngươi đừng có quá coi trọng bản thân mình. Trong tình cảnh này, nếu ngươi làm ta nổi giận thì ta sẽ không khách khí đâu, đừng trách ta không nhắc nhở trước." Trương Quyền hung hăng nói.
Chu Hạo đứng ra giảng hòa: "Thôi được rồi, Trương ca, ngươi bớt lời đi. Ở đây chỉ có mấy người chúng ta, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà nảy sinh mâu thuẫn được."
Hắn cũng không ngờ hai người lại vì một sợi dây chuyền vàng mà xích mích. Ngay cả bây giờ có một căn phòng đầy tiền thì hắn cũng chẳng mảy may động lòng. Mang đi tiêu thế nào? Mua được cái gì? Ai thèm lấy tiền chứ?
"Hừ." Trương Quyền hất mạnh vào người Mã Đông rồi đi lên tầng hai: "Về sau phải biết nhìn sắc mặt một chút, để biết ở đây ai mới là đại ca."
Chu Hạo lắc đầu, đi đến bên cạnh Mã Đông đang cúi đầu rồi vỗ vai hắn: "Thôi, đừng để trong lòng."
Hắn đang cố an ủi, nhưng Mã Đông không lĩnh tình mà chỉ lạnh lùng cúi đầu rời đi. Chu Hạo cười khổ, nghĩ thầm cần gì phải thế chứ.
...
Một chiếc xe đạp nhỏ màu vàng đang di chuyển cực kỳ điệu nghệ trên lối đi bộ. Phía trước là đèn đỏ, Lâm Phàm dừng xe lại, chờ đợi một lúc cho đến khi phía đối diện chuyển sang đèn xanh thì hắn mới băng qua đường. Trước kia, ngay cả vào lúc rạng sáng khi trên đường không có một bóng xe, hắn cũng sẽ lẳng lặng chờ đèn xanh. Đây là quy tắc giao thông, đã là quy tắc thì phải tuân thủ chứ không thể tùy ý phá hoại, hắn muốn làm một công dân tốt thượng tôn pháp luật. Cho dù hiện tại là tận thế thì điều này vẫn không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào tới hắn, nên như thế nào thì vẫn cứ như thế ấy.
"Đến nơi rồi."
Hắn dừng xe đạp ngay ngắn rồi bước vào văn phòng. Nơi này vô cùng bừa bộn, trên mặt đất có vết máu nhưng không thấy một bóng người nào. Đi đến trước thang máy, thang máy vẫn đang vận hành và đang từ tầng chín chậm rãi hạ xuống.
Đinh!
Cửa thang máy mở ra. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với sự tập kích của những kẻ không thân thiện. Cho đến khi cửa mở hẳn, bên trong không có một ai khiến hắn không khỏi thở phào. Trong thang máy bê bết vết máu và cả những mảnh thịt vụn của con người. Hắn bước vào rồi bình tĩnh nhấn nút tầng mười ba. Cửa thang máy chậm rãi khép lại. Trong lúc thang máy đi lên, hắn nhìn vào lớp inox bóng loáng để chỉnh lại kiểu tóc và quần áo. Đây chính là thói quen từ trước đến nay của hắn.
Đinh!
Cửa thang máy mở ra. Lâm Phàm đứng ở bên trong khựng lại hai giây, hít sâu một hơi rồi mới bước ra ngoài. Yên tĩnh! Quạnh quẽ! Tầng lầu này yên tĩnh đến đáng sợ, trái ngược hẳn với sự náo nhiệt trước kia. Những ký ức xưa cũ ùa về khiến trong lòng hắn vô cùng bồi hồi thương nhớ. "Công ty Thiết kế Trang trí Trung Minh", đó chính là tên của công ty. Thật ra hắn là nhân viên kinh doanh, chuyên đi tìm kiếm đơn hàng, nhưng dưới sự thúc ép của ông chủ, nhân viên kinh doanh cũng phải học cả vẽ bản vẽ. Ban ngày thì chạy đơn hàng, ban đêm thì tăng ca vẽ. Nói theo cách của những kẻ hay rao giảng đạo lý thì: Người trẻ tuổi nên nỗ lực nhiều hơn, kỹ năng nhiều không lo thân khổ, chỉ có như vậy mới có thể mua được một căn nhà thuộc về mình ở thành phố Hoàng Thị này. Hắn vốn muốn nói rằng, hắn đã có nhà rồi.
Hắn đẩy cánh cửa kính ra, chiếc chuông gió treo trên cửa phát ra những âm thanh thanh thúy.
"Cái này là do ta mua trên Taobao đó, vậy mà ông chủ còn chẳng trả lại tiền cho ta." Lâm Phàm đứng đó, tràn ngập ký ức.
Chính hắn là người đã đề nghị ông chủ lắp chuông gió ở cửa vào. Khi khách hàng bước vào, âm thanh thanh thúy ấy có thể gột rửa tâm hồn. Khi nhân viên trở về công ty, nó giống như lời chào mừng họ đã quay về. Chỉ là... khoản tiền đó cuối cùng vẫn không được hoàn lại. Khi hắn nhắc tới, ông chủ lại nói rằng nơi này là nhà của hắn, mua đồ trang trí cho nhà mình mà lại nhắc tới tiền nong thì thật không hay.
Rống!
Tiếng gầm của tang thi vang lên. Âm thanh của chuông gió đã thu hút sự chú ý của đám tang thi.