Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Một Người Ném Lăn Tận Thế

Chương 4: Những nhân tố quan trọng dẫn đến diệt đoàn

Chương 4: Những nhân tố quan trọng dẫn đến diệt đoàn


Lâm Phàm ngủ một mạch đến tận trời tối.

Hắn đi ra ban công, bên ngoài vô cùng yên tĩnh, khắp nơi đều là một màu đen kịt, thỉnh thoảng mới có chút ánh lửa và tiếng nổ mạnh truyền lại. Khu chung cư xung quanh đều chìm trong bóng tối, từng tòa nhà đều tối mờ mịt. Căn phòng hắn đang ở là nơi duy nhất có ánh đèn leo lắt.

Hắn không thích tình cảnh này. Thành phố Hoàng thị đã từng rất náo nhiệt, nhất là về đêm, ánh đèn lung linh rực rỡ, biết bao nhiêu người ra ngoài vui chơi. Còn hiện tại, đường phố lại vắng lặng như tờ, ngoại trừ thỉnh thoảng vang lên tiếng gầm rú của tang thi thì chẳng còn âm thanh nào khác.

Đột nhiên, ở một tòa nhà phía xa có ánh sáng nhấp nháy, giống như là đèn pin đang bật mở để chiếu sáng. Trong tòa nhà đó có những người sống sót đang sinh sống, bao gồm cả nam lẫn nữ. Vẻ mặt bọn họ đầy mệt mỏi, tinh thần thì hoảng loạn. Sự xuất hiện của tang thi đã kích thích trí não bọn họ. Màn đêm buông xuống bao trùm bởi bóng tối khiến những kẻ đang lâm vào tuyệt vọng như bọn họ khi nhìn thấy ánh sáng ở tòa nhà phía xa, liền giống như nhìn thấy hy vọng vậy.

Bọn họ đều là những người sống sót tụ tập lại trong lúc tháo chạy. Sự khủng bố của tang thi đã để lại ấn tượng sâu sắc, khiến bọn họ chỉ muốn tụm lại để sưởi ấm cho nhau, cùng chống lại mối nguy hiểm từ tang thi và chờ đợi cứu viện đến.

"Mau nhìn tòa nhà kia kìa, có người đang bật đèn."

"Hãy báo cho hắn biết ở chỗ chúng ta cũng có người."

Ánh đèn cứ thế nhấp nháy, trông thật đẹp mắt, mang đến một phong cảnh khác biệt cho thành phố đang chìm trong u tối này. Lâm Phàm nhìn ánh đèn lấp lánh ở đằng xa, hắn hít sâu một hơi rồi dắt giọng hô lớn.

"Này... Các ngươi đang làm cái gì thế?"

Tiếng hô rất lớn, vang vọng trong đêm tối.

Gào!

Đám tang thi trên đường phố nghe thấy âm thanh liền gầm rú và bắt đầu hành động. Tiếng gầm rú ngày càng lớn, vô số tang thi từ bốn phương tám hướng lao tới, bọn chúng hội tụ lại trên đường phố để tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. Những người sống sót khác ở xung quanh khi nghe thấy âm thanh này đều sững sờ.

Mẹ kiếp! Đêm hôm khuya khoắt mà lại hét lớn như vậy, đúng là không muốn sống nữa rồi. Vậy mà cũng dám la hét to như thế.

"Các ngươi có nghe thấy không hả?" Lâm Phàm thấy ánh đèn ở đằng xa vẫn còn nhấp nháy, hắn suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm: "Cũng đúng thôi, khoảng cách xa như vậy, giọng của ta lại nhỏ thế này, làm sao mà nghe được chứ. Chi bằng cứ tiếp tục chơi game vậy."

Hắn quay lại ngồi trước máy tính, mở trò chơi lên bắt đầu thao tác.

Ở tòa nhà ngay sát vách.

"A Minh, ta sợ lắm." Lý Hồng ngồi xổm ở góc tường, hai tay ôm lấy vai, nàng cúi đầu, giọng nói khàn khàn. Từ sáng đến giờ cả ngày nàng chưa ăn gì, tinh thần lại căng thẳng nên trạng thái vô cùng tồi tệ.

"Sợ hãi thì có ích gì, ta cũng đang sợ đây này." A Minh vô cùng sốt ruột, hắn cảm thấy không còn hy vọng gì nữa. Trong nhà không có đồ ăn, bọn họ vốn là cặp tình nhân thuê phòng để đi làm, làm sao biết tự nấu nướng, xưa nay toàn gọi đồ giao tận nơi.

Đột nhiên, tiếng gầm rú của tang thi bên ngoài vang lên liên hồi, không ngừng đả kích ý chí của bọn họ.

"A... A... Đừng gào nữa, đừng gào nữa mà." Lý Hồng ôm đầu, bịt chặt tai lại rồi thét lên chói tai.

"Ngươi im miệng ngay cho ta, tiếng kêu của ngươi sẽ dẫn tang thi tới đấy." A Minh nổi giận mắng.

Rầm! Rầm! Rầm!

Có kẻ đang đập cửa sắt kịch liệt. Lý Hồng và A Minh bịt tai run rẩy, không dám kêu la bừa bãi nữa vì sợ tang thi sẽ xông vào xé nát bọn họ.

Đêm đó, trong cơn mơ, Lâm Phàm thấy thành phố Hoàng thị vẫn náo nhiệt như trước kia. Hắn đặc biệt yêu thích cảnh tượng đó.

Chuông báo thức vang lên lúc sáu giờ rưỡi. Hắn dậy sớm chứ không hề ngủ nướng. Thói quen trước kia của hắn là thức dậy lúc sáu giờ rưỡi để mặc quần áo, rửa mặt, ăn sáng rồi đi làm. Chế độ sinh hoạt của hắn vô cùng quy luật. Dù hôm nay là chủ nhật không phải đi làm, hắn vẫn thức dậy sớm như thường lệ.

Hắn đi tới bên máy đun nước, rót một ly nước rồi uống ực ực. Mỗi sáng uống một ly nước rất tốt cho sức khỏe, giúp bài tiết độc tố trong cơ thể. Sau khi rửa mặt xong, hắn ngồi trên bồn cầu chống cằm thẩn thờ một lúc, hoàn thành việc đại tiện.

Rầm! Rầm!

Tiếng động phát ra từ bên ngoài. Qua mắt mèo, hắn thấy một con tang thi đang lảng vảng và vỗ vào cửa sắt. Hắn nhận ra đối phương. Kẻ đó mặc đồng phục nhân viên quản lý chung cư, bình thường làm việc gì cũng không tích cực nhưng đến lúc thu phí thì lại là kẻ cần mẫn nhất.

"Lát nữa ta sẽ đuổi ngươi đi sau."

Hiện tại hắn đang bận nấu cơm, không có thời gian để ý đến đối phương. Lát nữa hắn còn phải rèn luyện thân thể, bởi vì dân công sở ngồi lâu sức khỏe sẽ không tốt, cần phải thường xuyên tập luyện. Rèn luyện nửa giờ, khỏe mạnh cả đời.

Một phần cháo trắng và hai quả trứng gà. Hắn vừa húp cháo vừa ăn trứng, tình hình bên ngoài không ảnh hưởng đến hắn cho lắm. Tận thế thì cứ tận thế, có tang thi thì cứ có tang thi, cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn.

Ầm ầm.

Trên đường phố vang lên tiếng động cơ nổ mạnh mẽ. Lâm Phàm bưng bát cháo, tay cầm quả trứng nhanh chóng chạy ra ban công. Hắn không có thói quen xấu nào khác ngoài việc thích xem náo nhiệt. Từ trên ban công nhìn xuống, hắn thấy một chiếc xe tải đang chạy trên đường. Thùng xe phía sau được bao bọc bởi những thanh sắt màu lam dựng đứng, tạo thành một chiếc lồng sắt với khoảng cách giữa các thanh sắt rộng bằng hai nắm tay. Trong thùng xe có sáu người sống sót, họ cầm đủ loại công cụ đâm ra bên ngoài.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch