Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Tại Trấn Yêu Ti Bên Trong Ăn Yêu Quái

Chương 4: Hắc Liên giáo (2)

Chương 4: Hắc Liên giáo (2)
Lúc chia tay, Chu tú tài đã uống đến đỏ mặt, vỗ ngực bảo đảm: "Đại nhân yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ mang toàn bộ sách Xuân cung mà mình nâng niu tới cho ngài, để ngài thỏa sức phê phán!"

Một tên lực sĩ cũng góp vui, vừa nấc cụt vừa nói: "Đại nhân, phê phán sách Xuân cung thì có gì hay? Đợi tháng sau phát bổng lộc, ta sẽ đưa ngài đến ngõ Bắt Mèo xem múa thoát y, lại còn có thể tìm người thật để phê phán chuyên sâu, chẳng phải thú vị hơn đọc sách nhiều sao? Người trong sách dù đẹp đến mấy cũng chỉ là giả, làm sao có thể bò ra cho ngài hưởng dụng được?"

Tần Thiểu Du đang định trả lời thì Mã hòa thượng lại niệm một câu Phật hiệu, răn đe tên lực sĩ kia: "Uống chút nước tiểu ngựa vào là ngay cả mình họ gì cũng quên luôn sao? Đại nhân lẽ nào lại là hạng người hay lui tới ngõ Bắt Mèo? Đừng quên ban ngày đại nhân vừa mới nói, sắc đẹp như lang như hổ, không thể đụng vào."

Tần Thiểu Du cảm thấy hơi ngượng ngùng, hắn rất muốn nói với Mã hòa thượng rằng hạng sắc đẹp đó thỉnh thoảng chạm vào cũng chẳng sao. Đồng thời, hắn cũng không khỏi thắc mắc: "Sao cảm giác tên Mã hòa thượng này lại am hiểu tình hình ở ngõ Bắt Mèo đến vậy?"

Chu tú tài cũng lườm tên lực sĩ kia một cái, mắng: "Phê phán sách Xuân cung là một thú vui tao nhã, đại nhân là người phong nhã, có đi thì cũng phải đi thanh lâu, sao có thể đến cái nơi như ngõ Bắt Mèo được?"

Tên lực sĩ sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, cuống quồng xin lỗi Tần Thiểu Du, rồi mới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thanh lâu ta cũng muốn đi chứ, nhưng ngặt nỗi không có tiền. Chỉ mới bước qua cửa đã mất tiền trà nước, tiền thưởng cho người hầu... Đến tay cũng chưa được chạm vào mà đã bay mất mấy quan tiền rồi. Với số tiền đó, ta có thể ở ngõ Bắt Mèo mà tung hoành "bảy tiến bảy ra" thoải mái."

Tần Thiểu Du đã hiểu, ngõ Bắt Mèo giống như mấy tiệm cắt tóc trá hình, còn thanh lâu chính là câu lạc bộ cao cấp. Không biết ở ngõ Bắt Mèo kia có treo mấy ngọn đèn lồng nhỏ màu hồng hay không? Càng không biết trong chốn thanh lâu xa hoa đắt đỏ đó là một khung cảnh yến oanh rộn ràng như thế nào?

"Sau này nếu có cơ hội và tiền bạc, ta nhất định phải đi phê phán những thói hư tật xấu của xã hội cũ này! Có điều chi phí ở thanh lâu hơi cao, không biết dựa vào khuôn mặt tuấn tú này, ta có thể học theo các vị tiền bối xuyên không mà đi ăn chơi không tốn tiền hay không?"

Sau khi cho thuộc hạ giải tán, Tần Thiểu Du vừa đi dạo về nhà vừa thầm nghĩ như vậy. Hắn không hề đến ngõ Bắt Mèo, thật sự không đi.

Sáng sớm lúc ra cửa, Tần Thiểu Du đã thưa với cha mẹ rằng hôm nay hắn sẽ mời đồng liêu ăn cơm, cho nên cha mẹ không chờ hắn mà đã dùng bữa tối từ sớm. Thấy hắn trở về, Tần đạo nhân gọi hắn lại hỏi han tình hình ở Trấn Yêu Ti, sau đó dặn dò: "Con nhất định phải học hỏi tam tỷ phu cho thật tốt."

Tần Thiểu Du gật đầu vâng lời. Tần đạo nhân vốn còn muốn dặn dò thêm vài câu, nhưng Tần Lý thị không hài lòng, ngắt lời: "Tiểu Thất đã vất vả cả ngày rồi, ông không thể nói ít đi vài câu để nó đi nghỉ sớm sao?"

Bất đắc dĩ, Tần đạo nhân đành phải nuốt lại những lời định nói, chỉ đơn giản dặn một câu "Làm cho tốt" rồi tiếp tục: "Vài ngày tới, ta cũng nên đến phủ nha báo danh."

Nhờ Tiết Thanh Sơn giúp đỡ, ông đã kiếm được một chức lại mục ở Hình phòng trong phủ nha. Tuy thân thể ông không thể đối phó với yêu quỷ tà ma, nhưng xử lý những vụ án thông thường thì vẫn không có vấn đề gì.

"Cha không nghỉ ngơi thêm vài ngày sao?" Tần Thiểu Du hỏi.

Tần đạo nhân lắc đầu: "Không thể nghỉ thêm nữa, nếu cứ tiếp tục tĩnh dưỡng thì cái thân già này sẽ rỉ sét mất. Hơn nữa, báo danh ở phủ nha sớm thì cũng sớm nhận được bổng lộc. Thời buổi này chi phí ăn mặc ngày càng đắt đỏ, chỉ dựa vào bổng lộc ở Trấn Yêu Ti của con e là không đủ."

Sau khi trò chuyện với cha mẹ một lúc và chúc họ ngủ ngon, Tần Thiểu Du không về phòng ngay mà đi xuống bếp làm một phần đậu hũ huyết Yêu Lang. Lúc ở tửu lâu, hắn đã cố ý để dành bụng để sau khi về nhà sẽ "ăn bù". Cha mẹ hắn cũng đã sớm quen với việc này.

Lúc đầu bọn họ cũng có hỏi han, Tần Thiểu Du liền lấy cớ rằng mình xin được bí phương từ bằng hữu giúp trị thương và khôi phục huyết khí. Sau khi thấy hiệu quả thật sự, cha mẹ không còn thắc mắc nữa mà còn dặn hắn đừng để lộ bí phương ra ngoài.

Ăn xong đậu hũ huyết Yêu Lang, Tần Thiểu Du ra sân luyện tập đao pháp và thân pháp một lượt để dược lực lan tỏa khắp cơ thể, giúp huyết khí thêm cường tráng. Xong xuôi, hắn mới đi rửa mặt rồi trở về phòng.

Hắn đóng cửa, thắp đèn rồi lấy cuốn sách Xuân cung từ trong ngực ra, bắt đầu nghiêm túc "phê phán". Xem kỹ mới biết, cuốn sách Xuân cung này kể về một gã sai vặt ở thương hội Hào Nhận, nhờ một lần tình cờ mà nắm được thóp của nữ chưởng quỹ, từ đó một đường phản kích, chinh phục cả nữ chưởng quỹ, nữ đồng nghiệp và thậm chí là cả nữ lão bản. Các nhân vật trong sách đều có thân hình bốc lửa, người sau quyến rũ hơn người trước, khiến Tần Thiểu Du phê phán đến mức nhiệt huyết sục sôi.

"Không thể xem tiếp nữa."

Xem xong trang cuối cùng, Tần Thiểu Du thở hắt ra một hơi rồi khép sách lại. Cân nhắc một chút, hắn đem cuốn sách này giấu vào sâu trong ngăn tủ sát tường để tránh bị cha mẹ phát hiện. Sau đó, hắn thổi đèn rồi lên giường, mang theo cảm giác bứt rứt mà gian nan chìm vào giấc ngủ.

Thời gian nhanh chóng trôi đến giờ Tý. Ngăn tủ sát tường đột nhiên tự mở ra, một bàn tay trắng bệch từ bên trong thò ra ngoài...



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch