Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Thật Không Phải Đại Lão

Chương 17: Phi xa hoành hành

Chương 17: Phi xa hoành hành


"Harris cũng không có ác ý đâu, tính cách của hắn vốn là như vậy, ngươi đừng để trong lòng." Lạc Tiểu Thiến áy náy nói.

"Ta sẽ không để ý đâu." La Lượng xua tay, bày ra một bộ dáng rộng lượng. Hắn lại bồi thêm một câu: "Dù sao thì đại nhân cũng không chấp tiểu nhân mà."

Trong lời nói mang theo chút mùi thuốc súng, khiến bầu không khí trong phòng hơi trầm xuống.

La Lượng là đang cố ý. Harris có lẽ không phải cố tình hạ thấp hắn, nhưng dù sao cũng đã làm hắn mất mặt trước mặt mọi người. La Lượng xưa nay vốn không phải là người khoan hồng độ lượng gì cho cam.

"Hắc! Tiểu tử! Ta sẽ không mắc mưu khích tướng của ngươi đâu." Harris vẫn thản nhiên như không.

La Lượng có cảm giác như vừa tung một cước vào đống bông mềm. Harris hoặc là một tên đáng ghét, hoặc là thực lòng xem thường võ giả nên mới sợ làm La Lượng bị thương.

Mọi người trong phòng cười ha ha một tiếng để lảng sang chuyện khác, rồi chuyển sang thảo luận về xe cổ. La Lượng vô thức hòa mình vào đề tài của bọn họ. Loại không khí vui vẻ, nhẹ nhàng này khiến La Lượng cảm thấy rất thích thú. Mọi người đều có chung sở thích, không ai cố tình ganh đua hay hạ thấp lẫn nhau.

Đến đêm, câu lạc bộ có vài chục người cùng nhau liên hoan. Đối với một người mới như La Lượng, mọi người đều rất nhiệt tình, không ít người tới mời rượu. Harris cũng chủ động cạn ly với La Lượng.

"Lượng, ta thật sự không cố ý hạ thấp ngươi, mà là ta xem thường cái nghề võ giả này."

La Lượng hận không thể tát cho hắn hai cái. Ngươi nói xem thường võ giả ngay trước mặt ta, vậy thì khác gì đang hạ thấp ta cơ chứ?

"Mọi người cùng nhau cạn ly, hoan nghênh La Lượng gia nhập câu lạc bộ nào." Lạc Tiểu Thiến đứng dậy.

"Không sai, hoan nghênh La Lượng!" Đám người nhao nhao đứng dậy, bưng chén rượu lên bày tỏ thiện ý với La Lượng.

La Lượng nhìn về phía Lạc Tiểu Thiến, cảm thấy có chút cạn lời, hắn nào đã đồng ý gia nhập câu lạc bộ của bọn họ đâu. Đại lão của tổ chức mạnh nhất vũ trụ mà lại gia nhập cái câu lạc bộ nhỏ bé này sao? Không cần giữ thể diện nữa sao?

Lạc Tiểu Thiến nhìn hắn nháy mắt, trong ánh mắt mang theo một tia khẩn khoản.

"Tốt thôi, cảm ơn mọi người..." La Lượng đang định nói vài câu thì một tiếng động cơ chói tai chợt vang lên phía trên câu lạc bộ.

Âm thanh gì vậy! Mọi người nhướng mày nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy một chiếc phi xa màu trắng đang phun ra những vệt lửa, lao tới lao lui phía trên câu lạc bộ. Chiếc phi xa cuốn theo kình phong, thổi bay nhiều tạp vật trên sân, khiến một vài chiếc xe cũng bị vạ lây.

Cái thứ gì vậy! La Lượng không khỏi tức giận mắng thầm, chiếc xe mới của hắn đã bị quẹt một đường dài.

"Lũ khốn kiếp, dám đến câu lạc bộ gây sự!" Người của câu lạc bộ đi ra ngoài, chỉ tay vào chiếc phi xa mà chửi rủa.

"Người kia là ai?"

"Hình như là Liễu Tuấn, nhị thiếu gia của Liễu gia."

Tiếng động cơ gầm rú, chiếc phi xa màu trắng sáng lóa hạ xuống, lơ lửng trên đầu đám người vài mét.

"Tiểu Thiến! Câu lạc bộ các người liên hoan, tại sao không gọi ta? Là xem thường Liễu Tuấn ta sao?" Cửa sổ phi xa hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi mang đậm khí chất vô lại.

Lạc Tiểu Thiến lạnh mặt nói: "Liễu Tuấn! Nơi này là câu lạc bộ xe cổ, ngươi không phải hội viên, ta không có nghĩa vụ phải mời ngươi."

"Xe cổ sao? Chẳng qua chỉ là thứ rác rưởi bị thời đại đào thải mà thôi." Liễu Tuấn khinh thường nói. "Kẻ có tiền là phải chơi phi xa, chơi du thuyền liên hành tinh. Ngươi chơi cùng với đám người này, không sợ làm thấp đi đẳng cấp của mình sao?"

"Liễu Tuấn! Ngươi câm miệng cho ta!" Lạc Tiểu Thiến căng thẳng quát lớn. "Ngươi nghĩ rằng những người đang ngồi ở đây không ai mua nổi chiếc phi xa nát kia của ngươi chắc? Câu lạc bộ xe cổ của chúng ta là chơi vì niềm đam mê!"

La Lượng nhìn chiếc phi xa sành điệu kia, thầm nghĩ trong lòng: "Ta chính là người mua không nổi đây."

Thật ra, không ít người ở đây nhìn chiếc phi xa của Liễu Tuấn mà không khỏi hâm mộ. Một chiếc phi xa có giá ít nhất cũng vài triệu tệ. Nhiều người trong câu lạc bộ có lẽ mua được, nhưng chưa chắc đã dám tiêu xài như vậy. Cũng giống như một người có tài sản vài triệu tệ, liệu có dám bỏ hết gia sản ra để mua một chiếc Rolls-Royce chỉ để chơi bời không?

"Tên Liễu Tuấn này có lai lịch thế nào?" La Lượng hỏi.

Người bên cạnh đáp: "Nghe nói hắn là người theo đuổi Lạc tỷ, gia tộc của bọn họ vốn là thế giao."

"Liễu Tuấn, nơi này không chào đón ngươi, thức thời thì cút ngay đi." Lạc Tiểu Thiến tức giận nói.

"Muốn ta cút đi cũng không phải là không thể." Liễu Tuấn lộ vẻ trêu chọc. "Quy tắc giữa các hành tinh là kẻ thắng làm vua. Nếu ai trong số các ngươi có thể dùng xe chạy thắng được xe của ta, ta sẽ không nói hai lời mà lập tức rời đi ngay!"

Nghe vậy, mọi người trong câu lạc bộ đều thầm chửi rủa trong lòng. Tên này quá vô sỉ! Xe chạy trên mặt đất làm sao thắng được phi xa? Chẳng khác nào đem xe tải đi đua tốc độ với xe thể thao. Huống chi, mọi người ở đây đều chơi xe cổ, tính năng vốn không bằng các loại xe thịnh hành trên thị trường.

"Không so được đúng không? Các ngươi lại định nói ta ỷ vào gia thế để bắt nạt người khác chứ gì." Liễu Tuấn cười khẩy.

"Ha ha, chẳng lẽ ngươi không phải đang dựa vào việc nhà mình có tiền sao? Nếu bỏ đi thân thế, ngươi ngay cả một cái rắm cũng không bằng!" Có người châm chọc.

"Nói hay lắm! Vậy ta sẽ không dùng đến những vật ngoài thân này nữa, để xem các ngươi còn nói được gì.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch