Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 107: Bên ngoài cửa sổ. (1)

Chương 107: Bên ngoài cửa sổ. (1)



Các giáo viên trong khu tập thể quản giáo con mình rất nghiêm, thường đều ngủ vào 9 giờ tối, mặc dù một số nhà đã lắp TV, nhưng số kênh hữu hạn, chương trình ít, trừ phim hoạt hình chiếu sớm ra, ĐTH tỉnh đều chiếu phim người lớn như (Khát vọng), (Người Bắc Kinh ở New York), những đứa trẻ con như Tôn Pháo xem chẳng có hứng thú gì, không sao hiểu vì sao cha mẹ chiếm TV xem cái thứ phim ru ngủ ấy.

Đài TH trấn mới là kênh tuổi Tần An, Tôn Pháo thích nhất, toàn là phim Hong Kong, Đài Loan như (Ỷ Thiên Đồ Long Ký), (Liên hoa tranh bá), (Tuyết hoa thần kiếm), khiến bọn trẻ con sáng hôm sau còn múa may la hét tên những chiêu thức võ công. Nhưng mà toàn chiếu phim sau 8 h tối, làm bài tập xong lại phải đi ngủ rồi.

Trừ tối thứ năm thứ sáu hay là kỳ nghỉ đông hè, bọn trẻ con không được xem TV thoải mái, Tôn Pháo to gan, thường đợi cha mẹ ngủ rồi lén bật TV lên, tắt tiếng đi vẫn xem say sưa.

Kết quả vẫn là không phải là được xem thỏa thích, mà bị cha mẹ nửa đêm thức dậy đánh thừa sống thiếu chết, thế nên thường tiết kiệm tiền tiêu vặt, khi nào đủ trốn ra ngoài xem.

- Đi xem phim gì thế?

Lúc này thịnh hành phòng chiếu phim nhỏ, có một đầu video và TV to một chút, dùng vải đen treo cổng, bên trong hỗn tạp, chẳng khá hơn phòng chơi game, đôi khi chiếu cả phim con heo.

- Tân cương thi, do Lâm Chính Anh đóng.

Tôn Pháo làm động tác thi pháp, ngoại trừ Thần điêu đại hiệp Dương Quá bị chém cụt một tay vẫn uy phong lẫm liệt thì hắn thích nhất Lâm Chính Anh:

- Đi cùng không?

- Tao vừa bị bắt cóc, bây giờ người lớn đều nói phải cẩn thận, máy dám trốn ra ngoài à, nếu bị bắt được sẽ ăn trận đòn thảm chưa từng có đáy.

Tần An tốt bụng nhắc:

- Mày chạy trốn được rồi, có gì ghê gớm đâu?

Tôn Pháo gan không nhỏ, thấy Tần An, Tần Tiểu Thiên trải qua một hồi uy phong thì hâm mộ lắm:

- Tao tính cả rồi, để ở trong phòng một tờ giấy, nói là mày sợ ngủ một mình, tao sang ngủ với mày. Nếu tao trở về mà thấy giấy còn thì hủy, nếu không, mai gặp cha mẹ tao, nhớ nói như tao bảo.

- Bạn bè tốt gớm nhỉ, kéo cả tao vào.

- Rốt cuộc có đi không hả?

Tôn Pháo thúc giục:

- Mày đi đi, tao có việc khác rồi.

Tần An vẫy tay:

Tôn Pháo không lề mề nữa, lao ra khỏi bóng tói như chó dữ thoát khỏi chuồng, nhảy lên tường bao, chớp mất biến mất dạng.

Cha Diệp Trúc Lan là một cán bộ có thực quyền ở cục điện lực thành phố Hành Thủy tỉnh Hà Bắc, có nhà ở thành phố Hành Thủy. Nhưng Khuông Vịnh Mai là giáo viên tiểu học thôn Hợp Hưng, Diệp Trúc Lan cùng mẹ sống ở thôn Hợp Hưng,

Trèo qua tường, nương theo ánh trăng, Tần An len lỏi giữa những cánh đồng ì oạp tiếng ếch kêu, thi thoảng có tiếng chó nông hộ xung quanh sủa inh ỏi, kết cục những con chó đó thường không tốt, oẳng một cái rồi im thít. Cho dù nhiều năm rồi, trí nhớ của y vẫn rất tốt, chỉ mất hai mươi phút tới được tiểu học thôn Hợp Hưng, xa xa nhìn thấy ánh đèn, chắc là nhà Diệp Trúc Lan.

Trong trường chỉ có hai mẹ con Khuông Vịnh Mai ở, trước kia Tần An có tới trường chơi, nhưng chưa bao giờ tới nhà Diệp Trúc Lan, chứ nói gì tới tối om om thế này lén lút mò vào phòng con gái nhà người ta.

Ánh trăng chiếu xiên xiên qua cửa sổ, trong phòng có tiếng xột xoạt, bóng hình mỏng manh chiếu lên cửa sổ.

Tần An chỉ nhìn bóng người đã có chút si dại, gió đêm lành lạnh quét qua mặt y, vô số lần trong mơ y thấy cô gái nhỏ này, cách ô cửa sổ thôi, vươn tay ra là có thể với tới, nhưng nó mãi mãi chỉ là bóng hình, tan vỡ ngay trong khoảnh khắc y vươn tay ra.

Năm đó gần tới thi lên đại học, Diệp Trúc Lan tới Nhất Trung Hành Thủy thi, Tần An cũng đứng ở đây, nhìn bóng hình cô in trên cửa sổ, y không biết khi đó bọn họ còn có cơ hội gặp lại không.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch