Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 115: Diệp Trúc Lan của tôi. (1)

Chương 115: Diệp Trúc Lan của tôi. (1)



- E hèm...

Tần An từng đối diện với số học sinh đông hơn gấp chục lần, tất nhiên là chẳng mất bình tĩnh, hắng giọng một cái thử micro, thuận tay lấy luôn chai nước khoáng chuẩn bị cho Ngô Hoa Đức tu một ngụm:

Ngô Hoa Đức không vui, Chu Văn Lương cười khổ, nhanh chóng ra hiệu lấy một chai mới cho hắn, hôm nay Ngô Hoa Đức chẳng phải là tranh thủ thời gian tới đây, mà trong toàn bộ vụ án này, hắn bị loại bỏ ở ngoài, phụ trách phối hợp với cục công an huyện là phó đồn Trương Lương. Ngô Hoa Đức không biết mình bị bị liên quan tới mức nào trong vụ án Chu Hoành Chí, cũng không rõ tổ điều tra truy được dấu vết gì liên quan tới mình không, rảnh rỗi không có việc gì, bị Đường Khiêm Hành sai tới đây giảng giải cho lũ trẻ con, lại bị Tần An lấy mất chai nước, có chút phẫn hận vì hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.

Có lẽ tập thể giáo viên gây áp lực có hiệu quả, Tần An đứng ở bục diễn giảng, đọc đúng bản thảo được chuẩn bị cho mình, học sinh phía dưới cũng im lặng lắng nghe, ai nấy đều thở phào.

Diệp Trúc Lan ngồi ở hàng thứ ba, mắt ngước lên lên, bộ dạng học sinh ngoan ngoãn.

Nhìn Tần An đứng ở bục nói chuyện tầng hai, chậm rãi phát biểu trước toàn trường, mắt Diệp Trúc Lan thi thoảng như ánh lên, thật không giống hình ảnh nghịch ngợm lưu manh thường ngày, lúc này Tần An trang trọng điềm đạm, ánh mắt sáng tự tin, bất tri bất giác Tần An cùng với hình mẫu nào đó luôn dấu trong nơi sâu nhất của thiếu nữ dần dần trùng khớp với nhau.

-... Khi đó tôi nhớ tới bài hát (bài hát người chăn trâu Nhị Tiểu), trâu còn đang ăn cỏ ở sườn núi, nhưng người chăn trâu không biết đi đâu rồi, Vương Nhị Tiểu là anh hùng trong lòng tôi, cho tôi dũng khí. Khi đó tôi nhớ tới bộ phim (Tiểu binh Trương Dát), câu chuyện đó cổ vũ tôi, nói với tôi, sợ hãi là điều phải khắc phục để trưởng thành. Tôi nghĩ tới tiểu anh hùng Vũ Lai, khi đối diện với nguy hiểm, chúng ta phải kiên trì nguyên tắc, để bảo vệ người thân, dũng cảm đối diện với cái ác.

Tần An dừng lại ở đó, ánh mắt tìm kiếm trong đám đông, nhanh chóng thấy được đôi mắt trong veo kia:

- Khi đó tôi nghĩ tới người bạn tốt Diệp Trúc Lan của tôi...

Dưới sân tức thì xuất hiện những âm thanh náo loạn nho nhỏ, tất cả ánh mắt xung quanh đều đổ dồn, Diệp Trúc Lan đang ngước mắt chăm chú lắng nghe tức thì cúi gằm mặt xuống, hai má đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa chửi mắng Tần An, cầu khẩn y đừng nói linh tinh như mọi khi.

Cậu định làm cái gì? Định giết mình sao?

Giáo viên cũng đứng ngồi không yên, ai không biết Tần An và Diệp Trúc Lan có hiềm nghi yêu sớm, chuyện này mà được xác thực, không phải là thành tấm gương xấu cho học sinh à?

-... Tôi nhớ lần đầu gặp bạn ấy, nói chuyện với nhau, bạn ấy hỏi tôi sợ nhất điều gì?

Chu Văn Lương đã đứng dậy chuẩn bị đoạt micro của Tần An, lúc này y nói tiếp, đám học sinh phía dưới háo hức chờ đợi, ông ta đành dừng lại, những chỉ cần Tần An nói nửa lời không nên là kéo y xuống ngay.

- Tôi trả lời, mình sợ nhất là ác mộng, vì trong ác mộng luôn có những thứ khiến người ta sợ hãi nhất, từ ác mộng tỉnh lại, thậm chí không dám ngủ. Diệp Trúc Lan nói với tôi, nếu như thế thì dù trong mơ bạn cũng hãy nhớ, đó chỉ là mơ thôi, đều là thứ không có thật, bạn sẽ không sợ nữa. Tôi nhớ tới lời đó, tôi phải khắc phục sợ hãi, sợ hãi cũng giống như ác mộng, đôi khi thứ đáng sợ không phải chính bản thân nó có thể gây hại cho chúng ta, mà là do chính sự sợ hãi của bản thân gây ra, chúng ta có thể khắc phục nó...

Tiếng tim đập dần lắng xuống, gò má Diệp Trúc Lan tuy vẫn đỏ rực, nhưng chuyện cô lo nhất là Tần An hô lớn "Diệp Trúc Lan, mình thích bạn" đã không xảy ra, yên tâm hơn nhiều. Nghe âm thanh bình tĩnh của Tần An, cứ như y coi mình là người bạn bình thường vậy, lấy dũng khí ngẩng đầu lên, cố tỏ ra tự nhiên.

Chu Văn Lương ngồi xuống, mặc dù Tần An tự ý phát huy, nhưng vẫn nằm trong tinh thần bản thảo của ông ta, hơn nữa lấy dẫn chứng từ học sinh bình thường ở bên cạnh, xem ra càng có sức thuyết phục, thầm gật đầu tán thưởng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch