Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 118: Quan hệ lẫn lộn. (2)

Chương 118: Quan hệ lẫn lộn. (2)


Thủ đoạn và trí tuệ là hai thứ khác nhau, Tần An mới thực sự là đứa trẻ thông minh, nếu có khởi đầu cao một chút, sẽ đi càng xa hơn những đứa trẻ kia, Đường Khiếm Hành thấy mình rất có duyên với Tần An, không muốn y đi chệch đường.

- Chú Đường, chẳng lẽ bây giờ cháu chưa đủ tư cách xin học sinh ưu tú à, thành tích học tập của cháu đang lên vèo vèo, trong vụ án Chu Hoành Chí, thể hiện được sự dũng cảm, mưu trí, còn cả tình đồng bào hữu nghị với nhân dân Đài Loan, phát hiện nơi trú ẩn của Chu Chí Hoành có rất nhiều tiền cũng không bị dụ hoặc, để lại toàn bộ cho đảng và chính phủ mà.

Tần An nghe Đường Khiêm Hành nói tới học sinh ưu tú liền động lòng, y chẳng phải cần gì hư vinh đó, nhưng cha mẹ thì khác.

Đối với gia đình công chức giáo viên mà nói, thành tựu lớn nhất của trẻ con là thành tích học tập tốt.

Thi cuối kỳ được điểm cao sẽ thành tấm gương trong khu tập thể, phụ huynh sẽ vội vàng đi khe khắp nơi, còn nếu được bông hoa học tập thì khi nói chuyện với người khác, giọng cũng có thể to lên vài phần.

Thành tích cao đã là vinh dự, học sinh ba tốt, được nhận giấy khen của trường là vinh quang vô hạn.

Còn nếu có phần thưởng cấp tỉnh, danh hiệu học sinh ưu tú thì thuộc cấp truyền thuyết rồi, mỗi năm số học sinh trong tỉnh đổ vào Thanh Hoa, Bắc Đại lên tới cả trăm, nhưng số học sinh ưu tú thì đếm trên đầu ngón tay.

- Chú lại không phải lãnh đạo sở giáo dục, cháu tự khoe khoang trước mặt chú làm cái gì?

Đường Khiêm Hành thích thú với biểu hiện trẻ con của Tần An:

- Học sinh ưu tú không có tác dụng lớn, chỉ tranh thủ được ít điểm cộng, thành tích của cháu không phải đang tăng lên vèo vèo hay sao, lúc đó tự thi là được.

Tần An chán nản thở dài, Đường Khiêm Hành thật khó chơi, đối diện với đứa bé thôi mà chẳng lơ là để lộ chút sơ hở nào, mỗi lời ăn tiếng nói đều kín kẽ, lý lẽ đầy đủ, chẳng trách sau này lại thăng tiến thuật lợi, xem ra bối cảnh chỉ là một phần thôi.

Lúc này ở ngoài có người gọi lấy thêm bia, Tề Mi liền đi ra.

Nhân lúc Tề Mi không có mặt, Tần An nhỏ giọng nói:

- Dì Tề thực ra có tướng vượng phu, chẳng qua là mấy nhà kia mệnh không đủ cứng, giống như người đã yếu mà cố ăn nhân sâm vì bổ quá mà chết. Chú thì khác, ở cùng dì Tề nhất định như hổ thêm cánh.

- Đó chỉ là lời mê tín thôi.

Đường Khiêm Hành tỉnh bơ gắp thức ăn cho vào miệng:

- Nói đi, rốt cuộc muốn gì mà cần vòng vo nịnh bợ chú.

- Chú Đường anh minh, chút tính toán nhỏ của cháu không qua được mắt chú, cháu muốn sau này nếu dì Tề mở quán ăn nhà hàng gì đó, nếu cháu có tiền, nhất định cho cháu góp cổ phần để phát tài cùng nhé.

Tần An đi con đường ngoại giao phu nhân, y sở dĩ dần thân thuộc với Đường Khiêm Hành là nhờ Tề Mi, Đường Khiêm Hành sau này còn thăng tiến đi xa, nếu không muốn quan hệ dần trở nên xa lạ, phải giữ được qua lại mang tính chất riêng tư.

Bác hai về quê đầu tư, cùng với sự nghiệp sau này của cha mình, có khi phải cần tới Đường Khiêm Hành, so với sau này gây dựng thượng tầng, không bằng bây giờ giữ gắn bó thân thiết, loại quan hệ này sẽ vững vàng hơn.

Đường Khiêm Hành lắc đầu:

- Chuyện này sao lại hỏi chú, chú không quyết định thay được, cháu đi tìm dì Tề ấy, dù sao thì cô ấy rất quý cháu, sẽ đồng ý thôi, miễn cháu không sợ lỗ.

Tề Mi lấy bia đi ra nhìn thấy Đường Khiêm Hành không biết vì lý do gì đang cười ha hả, dừng lại ở bàn họ cười:

- Em thấy anh nên chơi với Tần An nhiều hơn, chưa tới ba mươi mà suốt ngày phải làm cái bộ mặt âm trầm nghiêm túc. Tần An, em không biết, chú Đường ngồi với em một lúc, cười nhiều hơn cả một tuần, ở cạnh chị cũng không cười nhiều như thế.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch