Quán mỳ Thập Tự Bình rất lâu đời rồi, là quán ăn nổi tiếng nhất thị trấn Thanh Sơn, thậm chí là cả những thị trấn xung quanh đây, mỗi lần đi họp chợ, các bậc cha mẹ thường mang con mình vào quán ăn một bát mỳ khiến người ta nhớ rất lâu.
Một căn nhà gỗ hai tầng phong cách Minh Thanh, mai ngói rêu phong, rèm cửa bằng bốn tấm vải đã bạc màu, tấm biển gỗ mòn góc chỉ có độc chữ mỳ, tất cả đều nói lên sự tồn tại từ rất lâu của quán.
Bát nhỏ ba đồng, bát to năm đồng, tương ớt đỏ rực, nước dùng ngọt lịm, cùng với mấy miếng thịt ướp gia vị, mùi thơm bốc lên khiến người qua đường muốn ghé vào. Tần An sau khi vào đại học, lần đầu liên hệ lại với Tôn Tôn là hẹn nhau ở quán mỳ này, hai người họ giống nhau, đều chung tinh với mùi vị ở đây.
Tôn Tôn rụt rè chỉ gọi một bát nhỏ, Tần An gọi hai bát to, Tôn Tôn ăn thứ này một bán lớn cũng chưa đủ.
- Vì sao lại mời tôi ăn mỳ?
- Mình nhớ hồi nhỏ bạn có ước mơ là mở quán mỳ giống thế này, đúng không hả bà chủ quán tương lai?
Tần An đem đũa đi tráng nước sôi, lúc ấy còn chưa có đũa dùng một lần:
- Tôi có nói với cậu sao?
Tôn Tôn không tin nổi, đây là điều cô chưa bao giờ nói với ai, nếu để người ta biết một học sinh ưu tú lấy đỗ vào đại học danh tiếng làm mục tiêu phấn lại muốn mở quán mỳ, chẳng phải người ta cười cho à:
- Bạn không nói làm sao mình biết?
Tần An đáp rất hiển nhiên:
Mỳ đưa lên, Tôn Tôn không để ý tới Tần An nữa, khẽ nuốt nước bọt một cái, tuy rất thích ăn mỳ, nhưng là đứa con ngoan, cô không bao giờ đòi hỏi cha mẹ.
Tần An đẩy bát mỳ to cho Tôn Tôn.
- Này, cậu nghĩ tôi là lợn chắc? Làm sao tôi ăn được nhiều như thế?
Tôn Tôn giãy nảy nhìn hai bát mỳ một lớn một bé trước mặt, song chỉ đẩy bát mỳ bé sang cho Tần An:
- Ăn đi.
Tần An cúi đầu gắp mỳ vào mồm, cảnh tượng hạnh phúc làm người ta cay mắt hiện ra trong đầu.
"Này, đừng có cướp mỳ của mình, lần nào mời bạn đi ăn mỳ cũng cướp của mình là sao?"
"Vậy thì đừng gọi mình tới, ai bảo cậu gọi còn kêu."
"Được rồi, được rồi, lần sau mình không gọi bạn nữa, ăn một mình cho đã đời."
Không biết bao lần, Tần An và Tôn Tôn cứ mỗi lần về trấn Thanh Hương là đều cùng nhau ăn mỳ ở đây, nhưng cuối cùng Tôn Tôn không thực hiện được ước mơ nhỏ bé của mình.
Là chưa kịp.
Lại nhìn mình bằng cái ánh mắt đó, Tôn Tôn không hiểu làm sao thi thoảng Tần An nhìn cô bằng ánh mắt rất lạ, ánh mắt làm người ta tan nát cõi lòng, cho rằng y có cái dây thần kinh nào đó không bình thường, cúi đầu chuyên tâm ăn mỳ.
Rốt cuộc Tôn Tôn ăn hết cả bát mỳ to, khi Tần An kín đáo đẩy bát mỳ nhỏ sang, mặt cô đỏ bừng bừng.
Hai người lại chia tay nhau ở đầu ngõ, mặc dù Tần An nói là mình mời, nhưng Tôn Tôn kiên quyết trả hai đồng, vì mua sách rồi nên cô chỉ còn bằng đấy tiền.
Tần An nhìn bóng lưng Tôn Tôn biến mất trong ngõ tối, quay về đường cũ, đi qua Quán mỳ Thập Tự Bình, ngửi mùi thơm cám dỗ giống như ký ức, sau này Tần An vào nam ra bắc, cho dù là "Quế Lâm Nhân" và "Dương Dụ Hưng" mở khắp cả nước cũng không thể bì được.
Chủ quán không hề có ý làm rạng rỡ thương hiệu này, sự nghiệp lớn nhất là mua lấy nhà bên cạnh để mở rộng quán.
Quán mỳ Thập Tự Bình, sông Thanh Thủy, Đại Thanh Sơn, nhà cũ, ký túc xá, Nhị Trung và Diệp Trúc Lan là nhứng dấu hiệu thuộc về trấn Thanh Sơn mà Tần An không bao giờ quên, cho dù sau này chỉ còn một mình, y không tới quán mỳ Thập Tự Bình nữa, cho dù y không liên hệ được với Diệp Trúc Lan nữa, cho dù mọi thứ dần rời xa cuộc sống của y, đó đều là ký ức quý giá được y trân trọng gói kỹ cất trong tim.
Đi qua hiệu sách Tân Hoa, Tần An bật cười, không cần lo, Tôn Tôn thế nào cũng quay lại đây đền tiền cho họ, dù sao thì nhà nha đầu đó cũng không thiếu tiền.
Về tới ký túc xá, không ngờ lại gặp Liêu Du ở cổng.
- Em chào cô Liêu.
Tần An ngoan ngoãn chào:
Liêu Du tóc tai hơi rối che lấp gò má, mặt có hơi hồng, ánh mắt nheo lại, quyến rũ mê ly, cánh môi ươn ướt, nhìn Tần An có vẻ như mất một lúc mới nhận ra, chẳng thép đáp lời y, lảo đảo đi qua.