Tần An nói chuyện với An Thủy rất lâu, khi cúp điện thoại quay đầu lại bất ngờ nhìn thấy Lý Tâm Lam đứng cách đó không xa, đôi mắt cô ở đoạn cầu thang mù mờ trở nên sáng khác thường, nhìn có vẻ không giống vừa đi tới đó:
- Ôi giật cả mình, chị nghe trộm em nói điện thoại đấy à?
- Ai thèm, là em chạy tới đây gọi điện thoại không để ý, chị đứng từ đây ngay từ đầu.
Lý Tâm Lam hứ một tiếng:
- Vậy chị cũng không thể đứng im thít ở đó chứ... A, em biết, chị định hù em, dù sao không có ý tốt.
Tần An kéo miệng lè lưỡi ra làm mặt quỷ:
Lý Tâm Lam đưa tay ra kéo lưỡi Tần An, chỉ dọa thôi, ai ngờ Tần An không rụt lưỡi lại, làm tóm lấy lưỡi y thật, vội vàng chùi tay lên áo y:
- Eo ôi, bẩn chết đi được.
- Bẩn đâu, bẩn đâu?
Tần An há miệng sán tới gần:
- Không thèm để ý tới em nữa, còn nói không trêu chị.
Lý Tâm Lam nhét quả táo vào mồm y:
- Cho em đấy.
Từ khi không bị Đồ Cương đeo bám, lại không còn bị Tôn Pháo và Tần An ngày nào cũng dùng trò tai quái trêu chọc, tính cách Lý Tâm Lam tươi sáng hơn rất nhiều.
- Đừng tưởng em tha cho chị tội nghe lén điện thoại.
- Xem em dám làm gì?
Lý Tâm Lam nhảy ra sau bắt chước hành động vừa rồi của y lè lưỡi ra, không ngờ trượt chân:
- Á..
- Cẩn thận.
Tần An phản ứng rất nhanh vươn tay ra chụp lấy tay Lý Tâm Lam kéo mạnh, nhưng y quên mất, mình nhẹ hơn Lý Tâm Lam nhiều, thế là cả hai cùng lăn xuống cầu thang.
- Úi da.
- Đau chết mất...
Còn may bọn họ ở giữa cầu thang, ngã cũng không nghiêm trọng lắm, cả hai va vào tường, tuy đè lên nhau, nhưng lúc này chẳng ai nghĩ tới chuyện đụng chạm nữa, Tần An ngã xuống trước, Lý Tâm Lam đè lên người y, đỡ hơn, đứng dậy trước.
Lý Tâm Lam hốt hoảng đứng dậy hỏi:
- Tần An có sao không?
Tần An có sao, rất nhiều sao, vừa rồi đầu va vào tường vẫn ong ong, chưa kể bị nguyên cái cùi chỏ của Lý Tâm Lam thúc vào ngực, không biết có phải đang gặp vận đen không, vừa mấy ngày trước bị bắt cóc, còn bị đánh một trận, hôm nay lại ngã một cú đau điếng.
- Tại chị cả, để chị đi gọi cha mẹ em.
Lý Tâm Lam suýt khóc, lỗi là của cô:
- Đừng.. Đừng, mọi người đang vui... Em không sao.
Tần An cố nhịn đau lên tiếng:
- Vậy vào nhà chị, để chị xem thế nào trước.
Nhà Lý Tâm Lam hôm nay không có ai, vợ chồng Lý Trường Hưng và Lưu Duy về quê tham gia đám cưới, còn cô học thêm thứ bảy chủ nhật nên không đi theo, ở nhà một mình.
Cẩn thận kiểm tra một hồi, ngoài khuỷu tay xước xát một chút, sau đầu sưng một cục thì không có vấn đề gì.
Phòng Lý Tâm Lam có mùi thơm dễ chịu đặc trưng của thiếu nữ, dưới ánh đèn vàng, mùi thơm đó khiến người ta yên tĩnh lại, Lý Tâm Lam là cô gái xinh đẹp, nếu không phải bên mũi có mấy nốt tàng nhang có thể nói là cô gái xinh đẹp nhất khu tập thể, bây giờ chạy đi chạy lại lấy nước cho Tần An rửa mặt, lại xoa dầu, băng dính, có vài phần đáng yêu của cô gái nhà bên, làm người ta muốn thân thiết.
Tần An không còn đau nữa là cái mắt bắt đầu nhìn ngó lung tung, dù sao cũng đâu dễ dàng được vào phòng của một thiếu nữ.
Không ngờ vừa nhìn đã thấy thứ hay ho.
Ở thời sơ trung khi sách ngoại khoa lưu truyền rộng rãi, đám học sinh truyền tay nhau không ít thứ sách hỗn tạp, con trai thì yêu thích tiểu thuyết võ hiệp truyền thống, con gái thích tiểu thuyết ngôn tình, xen kẽ vào đó là một số ít bắt đầu chú ý tới chuyện diễm tình.
Tới cao trung, tỉ lệ này bắt đầu ngày càng lớn lên, Tần An nhớ mình tới hiệu cho thuê truyện, thi thoảng thấy cuốn sách đen mang vỏ võ hiệp và ngôn tình, bên trong còn thiếu trang hoặc là có vết ố làm người ta buồn nôn.
Trước khi internet, vcd, dvd lưu truyền rộng rãi, sách đen chính là con đường duy nhất và đầu tiên thiếu nam thiếu nữ tuổi thanh xuân kích động đã hiểu được chuyện khác giới, khiến người ta đỏ mặt nóng người.
Lý Tâm Lam cũng xem cái này à? Tần An bất ngờ lắm.