Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 132: Lưu manh tới trường. (2)

Chương 132: Lưu manh tới trường. (2)


Ra tới bốt điện thoại công cộng, gọi điện thoại tới quán Gà Rừng, người nghe máy là Tề Quân.

- Anh Quân, em có chút việc nhờ anh giúp.

Tần An cũng không vòng vo.

- Không phải là chuyện cô bạn gái nào đó chứ?

Tề Quân hiếm lắm mới nói đùa một câu, hôm qua hắn nhìn thấy Tần An đi ăn mỳ cùng Tôn Tôn, một cô bé vô cùng xinh đẹp gia cảnh bất phàm, chẳng trách mà hôm đó phát hiện chị mình và Bí thư Đường thân thiết lại bình tĩnh như không, thằng nhóc này cũng không phải nói ba hoa, tuổi còn nhỏ mà đã phong lưu:

- Là chị em, học ở Nhị Trung, bị người ta bắt nạt.

Tần An cười khổ, ngẫm lại thì mình có rất nhiều hành vi không hợp tuổi, càng không hợp thời đại rất dễ gây hiểu lầm, thôi đành vậy, nếu lúc nào cũng phải chú ý thì mệt lắm:

- Nói đi.

Gần đây trấn Thanh Sơn đang tiến hành nghiêm đả, Tề Quân tin Tần An dám dùng nghiêm đả uy hiếp cha con Đồ Tịch, sẽ không gây phiền toái lớn vào lúc này:

Tần An giải thích qua loa, gọi điện thoại xong đứng dựa lưng ở cổng trường chờ đợi, nhìn cái đồng hồ treo ở khu nhà chính, tới giờ tự học buổi sáng rồi Tần Manh mới lề mề đạp xe tới, tính chị y là thế, chuông chưa reo chưa vào lớp, còn tan học, chuông reo một cái là chạy nhanh hơn cả thỏ.

- Chị, tới thao trường gần khu KTX đợi em nhé.

- Được!

Tần Manh hưng phấn chạy tới thao trường trước, hai chị em đã giao hẹn với nhau hôm qua rồi:

Tần An đợi thêm một lúc, Tề Quân dẫn hai mươi người tới, tuy hắn không lập bang phái gì, song huy động vài huynh đệ không thành vấn đề, nhất là khi Chu Hoành Chí đã đổ, đám lưu manh như rắn mất đầu, lại sợ thành đối tượng nghiêm đả, nếu có chút quan hệ với Quân Tử lái xe cho bí thư đảng úy trấn, mong mà không được.

- Anh Quân, đông quá, một nửa là nhiều lắm rồi.

Tần An nhìn đám lưu manh bặm trợn sau lưng Tề Quân mà toán mồ hôi.

- Cậu chọn vài đứa đi, còn lại giải tán.

Tề Quân gọi vài người, số khác là nghe nói hắn có chuyện dùng tới, tự xung phong, liếc nhìn bảo vệ trường học đang sợ hết hồn.

- Chú em, cần làm thịt đứa nào thế, nói một tiếng thôi.

- Xử bảo vệ trước đi cho đỡ vướng.

Cả bọn nhao nhao:

- Thằng kia biết điều xéo đi.

Nhị Trung có hai bảo vệ, một là dân cảnh một là bảo vệ bình thường, dân cảnh thường ngày ở trong phòng trực xem TV, ghé qua cửa sổ thấy đám lưu manh quen mặt trên thị trấn đều chặn cổng trường, vội vàng cầm dùi cui ra, song run như cầy sấy, song không dám xua đuổi hay ho he gì.

- Chúng ta không phải tới đây để đánh người, kiếm chuyện.

Tần An vội vàng chọn mười người đỡ hung hãn nhất, song tên nào tên nấy tóc húi cua, sẹo ngang sẹo dọc, chỉ thiếu mỗi điều khắc chữ "Tao không phải người tốt" lên trán mà thôi:

- Không đánh người thì đến học tập à?

Một tên lưu manh để chòm râu dê hỏi, Quân Tử gọi họ tới cho trẻ con sai bảo, ít nhiều khó chịu, song không dám ý kiến.

Tề Quân phả một hơi khói:

- Bảo chúng mày làm gì thì làm nấy, đứa nào không thích thì xéo cho tao.

Đám lưu manh vâng dạ, không tên nào dám ý kiến nữa, Tần An đi đầu dẫn vào ngõ bên cạnh trường, bảo vệ Nhị Trung toát mồ hôi, lảo đảo về phòng, cứ tưởng hôm nay bỏ mạng già ở đây rồi, thời buổi khó sống, làm bảo vệ trường học mà cũng có nguy hiểm tới tính mạng.

Tần An dẫn mười tên lưu manh luồn lách trong ngõ nhỏ vòng ra phía Nhị Trung, leo lên tháp nước, sau đó nhảy vào trường.

Học sinh nội trú ra vào trường phải có giấy phép, tất nhiên có thể nhân lúc tan học đông đúc trà trộn với học sinh ngoại trú để lẻn ra ngoài, song sau đó đóng cổng thì đừng hòng vào được, KTX cũng kiểm tra rất nghiêm, bất kể là người trốn ra hay bên ngoài lẻn vào mà bị bắt được là phiền phức lớn, Tần An từng bị ép phải dùng cách leo tường này.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch