Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 147: Bạn mới của Tôn Tôn. (1) (1)

Chương 147: Bạn mới của Tôn Tôn. (1) (1)



Trong mơ Tần An thấy mình phát tài lớn, y đứng trước một ngọn núi tên là Chomolungma, phát cho mỗi người xếp hàng một trăm triệu, à phải nói thêm là số tiền đó mỗi tờ giá trị một trăm triệu.

Người xếp hàng phải dài tới mặt trăng, Tần An nhìn hàng người bất tận, núi trên đầu tuyết trắng phau phau, đột nhiên thổi tới một cơn gió lạnh, làm toàn thân rét run.

Tần An ôm cánh tay, lạnh run, thế là tỉnh dậy, phát hiện tấm thân toàn thịt mỡ của thằng béo đè lên chân minh, y không chút suy nghĩ co chân đá thằng béo lăn về giường.

Thằng béo là Tần Tiểu Thiên, giường của hai bọn họ đấu đuôi vào nhau, thằng đó ngủ hỗn kinh, thế nào mà lăn sang bên này.

Lồm cồm bò dậy, Tần An nhìn thấy Tần Tiểu Thiên trước khi đi ngủ không đóng cửa sổ, gió lạnh liên tục tràn vào phòng, chẳng trách nằm mơ bị lạnh mà thức dậy.

Giấc mơ đó cũng chẳng phải là giấc mơ đẹp gì, Tần An quệt mũi, chảy cả nước mũi ra rồi, đêm qua nhiệt độ giảm đột ngột, xem ra cuối thu như hoàng kim đã kết thúc, mùa đông hiu quạnh sắp tới.

Tần An nhìn màu sắc ám đạm bên ngoài cửa sổ, cái gì cũng xám xịt, cây ngô đồng đã rụng hết lá chỉ còn những cái cành trơ trụi hung dữ chĩa lên không trung giống bất mãn chất vấn điều gì, mùa đông tới rồi, sinh nhật của Tôn Tôn cũng sắp tới rồi.

Tôn Tôn thường oán trách sinh nhật của mình vào mùa đông, cô còn nói vì sinh ra vào mùa đông nên cô không sợ lạnh, không cần ai sưởi ấm cho mình, lâu dần người bên cạnh đều quen cô như thế, chẳng ai yêu, chẳng ai thương, mỗi lần phóng viên hỏi về chuyện tình cảm, Tôn Tôn đều trả lời như thế.

Tần An thấy lý do này rất khiên cưỡng, y không tin trên đời lại không có chàng trai nào có thể khiến Tôn Tôn động lòng, nhất là khi Tôn Tôn nổi tiếng, vô số nam nhân ưu tú điều kiện hơn người vây quanh, nhưng ngay cả y cũng không thể cạy miệng Tôn Tôn được, ở một vài chuyện, Tôn Tôn rất kín tiếng.

- Mình sinh ra vào mùa hè, cho nên mình rất nóng, đứng bên cạnh cũng nóng, nếu bạn thiếu hơi ấm, chui vào lòng mình, đảm bảo nóng chết thôi.

Một lần gặp nhau Tần An nói với Tôn Tôn như thế:

- Thôi đi, trước kia trong tim cậu chứa một người, bây giờ trên giường có một người, còn muốn trong lòng có một người nữa à?

Tôn Tôn trừng mắt nhìn y, bím tóc dài sau đầu kiêu ngạo giương lên:

Cô ấy luôn luôn là cô gái kiêu ngạo, xuất sắc, càng ngày càng chói sáng, khiến nam nhân ở bên cạnh phải tự ti, nhưng trong sự kiêu ngạo đó rốt cuộc che dấu bao nhiêu cô độc. Chính mình, người bạn thân nhất, không ở bên cạnh khi cô ấy gặp chuyện, để rồi cuối cùng chỉ còn lại tưởng niệm xót xa …

Mình là thằng bạn tồi, khi nào cần mới nhớ tới cô ấy, mình thực sự là thằng bạn tồi.

Tần An lau khóe mắt, vỗ vỗ gò má cứng đờ vì lạnh, khép cửa sổ lại, lúc này ánh ban mai thoáng hiện nơi chân trời phía đông, những dãy núi đồi nhấp nhô tắm mình trong làn sương mờ mờ ảo ảo, mang theo một vẻ đẹp khó dùng ngôn ngữ mà miêu tả hết, nhưng sương sớm ở trấn Thanh Sơn rất độc, dễ làm người ta bị ốm.

Lấy cái cái áo của thằng béo mặc lên người dùng như áo khoác ngoài, Tần An mang theo hộp cơm và mấy cái bát, đạp xe tới quán mỳ Thập Tự Bình mua mấy bát mỳ, mua bánh bao, mang về trạch viện cho ông nội, bác hai và Tần Tiểu Thiên, sau đó cẩn thẩn bệ một bát mỳ tới trường.

Trường có cổng nhưng không không có cửa, có bảo vệ nhưng chẳng bao giờ thấy mặt đâu, dù sao an ninh thời đó vẫn rất tốt, hơn nữa trường học chẳng phải nơi có nhiều thứ giá trị.

Vắng tanh, sương mù lãng đãng, cửa lớp vẫn khóa, chỉ giáo viên chủ nhiệm, lớp trưởng và cán bộ học tập mới có chìa khóa, Tần An đợi một lúc liền nhìn thấy Tôn Tôn mặc chiếc áo khoác lông màu đen, đung đưa cái đuôi ngựa đi vào trường.

Tôn Tôn cúi đầu tìm chìa khóa không để ý, tới cửa lớp mới thấy Tần An, không ngờ tới sớm hơn cả mình.

- Cho bạn này, biết bạn tới sớm, đại khái cũng không có tâm tư ăn gì, thuận tiện mua cho bạn. Thế nào, người bạn thế này đã đủ chu đáo chưa?

Tần An vào lớp, lấy lòng đặt bát mỳ còn khá nóng lên bàn:

Nếu không phải vì cậu ta khắc bừa khắc bậy lên bàn, làm sao mình không cả ăn sáng đã vội vàng tới trường? Tôn Tôn lườm một cái, song không nói gì, dù sao thì Tần An cũng nghĩ tới mình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch