Bóng đêm phía đông dần dần đuổi đi những tia nắng cuối cùng của phía tây, từng đàn chim vội vàng quay về rừng.
Khi Tần An đeo ghita cùng Tôn Tôn rời trường thì cả trường đã im phăng phắc, Liêu Du đã về từ lâu, Tần An đành mang ghita theo.
Hôm nay Tần An không đi xe đạp, đưa Tôn Tôn về, lần này Tôn Tôn không gượng gạo giữ khoảng cách nữa, hai người đi sóng vai nhau trên con đường vắng dưới ánh đèn vàng mờ mịt đường dây điện chằng chịt, tán cây đổ bóng xuống mặt đường tạo thành hình thù kỳ quái.
Qua hôm nay quan hệ bọn họ rõ ràng tốt hơn nhiều, Tôn Tôn thi thoảng còn chủ động quay đầu sang nói chuyện:
- Đúng vậy, cậu được bao nhiêu tuổi đâu chứ, hôm nay hát bài đó, rõ ràng là phù hợp với người đã tốt nghiệp cùng với nhiều năm sau thoát ly thời đại học sinh mới có nhiều cảm xúc như thế. Bạn hát ra như là bạn đang hoài niệm cuộc đời học sinh của mình vậy.
Ngày mai mới là sinh nhật mười lăm tuổi của Tôn Tôn, nghe (Cô bạn cùng bàn), có chút vui vẻ rụt rè tiếp nhận Tần An đang trở nên thân mật hơn với mình, có chút cẩn thận khống chế vị trí của Tần An trong lòng để y không vượt quá giới hạn, song tuyệt đối không cảm thụ được ưu thương trong bài hát:
- Bạn cứ coi mình là nam chính trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao là được bọn họ đều có thiên phú ưu sầu, khiến nữ chính vô cùng yêu thương.
Tần An nhìn Tôn Tôn với ánh mắt trông đợi, như chờ cô yêu thương một phen:
- Bộ dạng của cậu là muốn ăn đòn thì có.
Tôn Tôn giơ nắm đấm lên uy hiếp:
- Nam chính trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao không phải là ai cũng như thế.
Tần An choàng tỉnh:
- Thì ra lớp trưởng gương mẫu của tôi cũng xem tiểu thuyết ngôn tình đấy.
Tôn Tôn lỡ miệng, hơi lúng túng chữa cháy:
- Mình chỉ tình cờ xem một chút, tiểu thuyết Quỳnh Dao có nhiều câu từ và miêu tả rất tốt, có thể học tập để làm văn.
Lý do rất đường hoàng, Tần An không vạch trần, có thiếu nữ nào không hoài xuân, Tôn Tôn luôn tỏ ra lãnh đạm và xa cách với người khác giới, không có nghĩa là cô không có hoàng tử bạch mã trong mộng giống bao thiếu nữ khác, khác biệt chỉ là tiêu chuẩn của cô quá cao thôi.
- Sau này bạn xem tiểu thuyết Quỳnh Dao hãy nhập vào nữ chính, khi bị tình cảm của cô ấy làm xúc động, mình sẽ cung cấp hình tượng nam chính miễn phí cho bạn dùng.
Tần An rất hào phóng:
- Mặc dù mình rất muốn bóp chết đám nam chính đó, nhưng nếu bạn muốn dùng, mình không chê.
Tôn Tôn nhìn Tần An không chớp, cuối cùng không nhịn được phì cười chạy mất, tiếng cười như chuông bạc, tóc bay phất phơ.
- Này, bạn cười cái gì thế?
Tần An đuổi theo, vừa rồi cô nàng này cười cổ quái lắm, giảo hoạt như hồ ly làm chuyện xấu, mình có nói gì đáng cười đâu:
- À phải rồi, người chồng ma.
(Người chồng ma) không phải tiểu thuyết do Quỳnh Dao viết, bà chỉ hoành thành kịch bản, là tập hai trong loạt phim (Mai hoa tam lộng), từ Đài Loan lưu truyền tới nội địa, là bột phim được ưa chuộng.
Nhân vật chính trong Người chồng ma bị thương ở đầu, phải mang mặt nạ.
Hai người chạy đuổi nhau tới cửa ngõ cổ ở nam trấn, đột nhiên Tôn Tôn dừng bước, thẹn thùng thu lại nụ cười, đi tới phía nam tử trung niên đang nhìn bọn họ.
- Cha, sao cha lại ở đây?
Tần An nhận ra Tôn Ngạn Thanh, y và Tôn Tôn thân thiết như thế, làm sao thiếu tiếp xúc với cha mẹ cô được? Vốn y cũng rất được cha mẹ cô yêu quý, nhưng về sau thay đổi hoàn toàn, Tôn Ngạn Thanh có khúc mắc với y, ông từng ám thị Tần An, muốn y làm con rể, nhưng Tần An không đáp lại.
Tôn Ngạn Thanh cho rằng Tần An làm lỡ dở tuổi xuân của con gái mình, còn chửi mắng y.
Lúc này Tôn Ngạn Thanh là lần đầu tiên gặp Tần An, cười vui vẻ nhìn con gái nô đùa, ông không nghĩ nhiều về quan hệ hai bên, chỉ ngạc nhiên con gái mình xưa nay ít tiếp xúc với bạn khác giới, sao lại cùng một cậu con trai đi học về:
- Bạn học của con hả?
- Dạ.
Tôn Tôn xấu hổ gật đầu:
- Cháu chào bác tôn, cháu là Tần An, bạn cùng bàn của Tôn Tôn.