Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 164: Mặc gì cũng đẹp. (2)

Chương 164: Mặc gì cũng đẹp. (2)


- Tần An, mình nghe cậu hết, có thích không?

Diệp Trúc Lan cuộn người trong chăn, đôi mắt trong veo như con thú nhỏ hiếu kỳ nhìn thế giới, hưng phấn, chờ mong lại có chút sợ sệt:

- Thích.

Tần An gật đầu, trước mặt Diệp Trúc Lan, y chẳng có mấy tính nguyên tắc, luôn chiều theo ý cô:

Diệp Trúc Lan nhẻo miệng cười chúm chím, hai má khẽ hồng lên, thần thái hấp dẫn phi thường, thiên kiều bá mị.

… …

… …

Sáng thứ bảy Tần An về nhà thì cha mẹ đã lên huyện rồi, còn đang không biết phải giải thích cái xe đạp mất ra sao, tạm thời nói là để ở nhà ông nội vậy, đợi qua kỳ thi điểm tốt tốt một chút rồi nói mất cũng không muộn, mẹ đỡ xót hơn.

Cha mẹ lên huyện kiểm tra tiền trong tài khoản, rất nhiều người gửi tiền trên huyện, ở cái thị trấn nhỏ này, người trong ngân hàng cũng toàn là người quen, nhà ai đột nhiên phát tài, chỉ vài ngày là thị trấn đều biết, mà người Trung Quốc thì thấm nhuần đạo lý tiền bạc không để lộ ra ngoài vì thế người trong thôn gửi tiền ở thị trấn, người thị trấn gửi tiền ở huyện.

Nghe nói mấy ngày qua Tần An và con trai mình ôn thi chăm chỉ, Tần Hướng Sơn lái xe chở hai đứa đi chơi cho thư thái đầu óc, lần này từ Thâm Quyến về, ông không chỉ mang theo đội ngũ quản lý, còn cả ba chiếc xe ô tô, một chiếc Toyota Crown sang trọng, hai chiếc Santana.

Ở trấn Thanh Sơn này có ô tô là cực kỳ thu hút người khác, Tần Hướng Sơn không sợ thể hiện tài lực của mình, Chu Hoành Chí đã bị xử lý, ai còn dám ý đồ với ông nữa.

Tần Hướng Sơn lái xe, Tần An ngồi ở ghế phụ, sờ trang trí đắt tiền cùng ghế da thật, cảm giác không kém chiếc xe cả triệu sau này, cười hì hì:

- Bác, sau này bác thuê lái xe đi, ông chủ lớn như bác mà tự lái xe thì mất mặt quá, ông chủ là ngồi ghế sau, xuống xe đợi tài xế chạy ra mở cửa, thế mới khí thế.

- Nhà máy có lái xe riêng rồi, hôm nay bác làm tài xế cho hai đứa thôi.

Đi giữa chừng thì có điện thoại gọi tới, hình như là vấn đề ở nhà máy, Tần Hướng Sơn đành chuyển hướng.

Nhà xưởng cách đường quốc lộ không xa, vẫn còn đang thi công, mọi thứ ngổn ngang, đường xá mấp mô, tường bao chẳng có, xem chừng tiến độ không thuận lợi cho lắm. Tần Hướng Sơn đỗ xe ở xa, mấy nam tử mặc véc tây, đội mũ bảo hộ đi nhanh tới.

- Ông Tần, tiến độ khó mà theo kịp được, muốn nhà xưởng xây dựng xong trước năm mới khó lắm, phải bảo người công ty kiến trúc theo sát chút.

Trung niên nam tử đó giọng Đài Loan đặc sệt, là một trong số nguyên lão đi theo thời cha con Tần Hoài Đức sáng nghiệp, luôn được Tần Hướng Sơn nể trọng:

- Được, tôi đi thúc giục một chút.

Xây dựng nhà xưởng là công ty xây dựng cấp huyện, dó Đường Khiêm Hành giới thiệu, Tần Hướng Sơn không lo lắm, quay đầu nhìn thấy chiếc Santana mới tinh đi tới, đưa tay vẫy:

Chiếc Santana lái thẳng về phía Tần Hướng Sơn, cửa xe mở ra, Lý Thục Nguyệt vóc dáng cao ráo, mặc váy liền thân màu đen bước xuống, nhìn thấy đoàn người Tần Hướng Sơn, nở nụ cười mệt mỏi.

Anh họ mất đi, mọi gánh nặng đặt lên vai chị dâu, bây giờ mỏ than do Lý Thục Nguyệt quản lý, mỗi ngày chứng kiến nơi chồng mình qua đời, trong lòng cô rất đau đớn.

Tần Hướng Sơn vỗ vai Tần An:

- Sau này nếu rảnh rỗi thi thoảng qua mỏ một chút, Thục Nguyệt là đứa kiên cường, gặp chuyện đều giữ trong lòng, không nói với ai, cháu và Tiểu Thiên nếu nhìn thấy chuyện phiền toái gì thì về nói với bác.

- Vâng, cháu hiểu.

Tần An gạt đầu, người làm ở mỏ đều là nam nhân thô lỗ, trong khi đó bà chủ là một quả phụ để tang chồng, ở nơi vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ cực kỳ nghiêm trọng này, ai coi chị dâu vào mắt.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch