Đúng như trong dự liệu, Tần Hữu Lượng nghe con dâu kể chuyện xảy ra, nổi cơn tam bành chửi bới Ngô Bảo Long và Lưu Ma Tử không phải người, ông cũng không kiên trì giữ mỏ than nữa, gọi điện cho Tần Hướng Sơn hỏi ý kiến.
Tần Hướng Sơn ủng hộ Lý Thục Nguyệt bỏ quản lý mỏ than, hợp đồng cung cấp than cho nhà máy cơ khí vẫn có hiệu lực, có thể dùng hợp đồng đó nâng giá chuyển thầu mỏ than.
Mạc Cao Phong được Chu Thu Anh chống lưng, bỏ 200 nghìn nhờ Chu Hoành Chí dù giết người cũng phải chiếm lấy mỏ than, đủ chứng minh giá trị của nó.
Khi Lý Thục Nguyệt, Tần Hữu Lượng, Vương Ngân Tú bàn bạc tương lai của mỏ than thì Tần An rời khỏi nhà bác cả, y chỉ lặng lẽ thúc đẩy một chút thôi, không cần tự ý can thiệp vào tự do và cuộc đời người khác.
Khi về tới nhà thì Tần Hoài đang gọi điện thoại, dùng tiếng phổ thông không chuẩn lắm, mang đậm khẩu âm trấn Thanh Sơn, nhưng không tới mức giao tiếp khó khăn.
Lý Cầm thì nghiên cứu một cái két bảo hiểm, vừa lật sách hướng dẫn, vừa cầm búa đập bốn xung quanh, sợ đây là hàng giả hàng nhái, ở Trung Quốc cái gì không nhiều, món đặc sản này thì nhiều lắm.
Tần An nhìn là biết trong tài khoản của mình có số tiền rát lớn rồi, nhỏ giọng hỏi cha:
- Cha gọi điện thoại cho ai mà phải dùng tiếng phổ thông thế ạ?
- An Thủy, người ta ở nước ngoài giúp con xuất bản sách, không lấy một đồng, cha gọi điện cám ơn.
Tần Hoài nhìn con trai rất lâu, cuối cùng thở dài:
- Con trai kiếm tiền giờ nhiều hơn cả cha mẹ nó rồi, chúng ta thật vô dụng.
- Chúng ta mà vô dụng thì làm sao sinh ra được đứa con như thế?
Lý Cầm kiêu hãnh phản bác, hôm nay nhìn một đống số 0 trong tài khoản của con trai mà hoa cả mắt, nhưng bình tĩnh lại rất nhanh, chuyển sang tính toán chi tiêu số tiền này ra sao, chuyện đầu tiên bà làm chính là mua cái két bảo hiểm:
Tần An còn lo cha mẹ nếu thấy số tiền quá lớn sẽ chấn kinh không biết làm sao, không ngờ cha mẹ lại phản ứng bình tĩnh, làm những lời lẽ trấn an y chuẩn bị dọc đường về thành vô nghĩa.
Làm cha mẹ luôn dễ tiếp nhận và ủng hộ thành tựu con cái mình hơn người khác, chứ không đi quan tâm thành tựu đó làm người ta kinh ngạc, đi nghi ngờ, đi lo lắng. Giống như cha của Mozart, khi con mình mới sáu tuổi đã sáng tác ca khúc, ông không nghi ngờ con mình nói dối sao chép của người ta, hay nghiên cứu vì sao con mình có biểu hiện thiên tài như vậy, đồng thời chuẩn bị cho đứa con sáu tuổi tới München biểu diễn.
- Tần An, cha nghe An Thủy nói con giao toàn quyền cho cô ấy, thậm chí là cả bản quyền nữa, lúc đó không phải con chỉ mới quen An Thủy thôi sao?
Tần An không nghĩ con mình là đứa ngốc thiếu suy nghĩ, nhưng rõ ràng nó có điểm yếu với những cô gái xinh đẹp, đây còn là vấn đề nghiêm trọng hơn:
- Cha, lúc đó con đâu nghĩ nhiều, thậm chí chẳng nghĩ tới chuyện xuất bản, xuất bản chưa chắc kiếm được tiền, mà lại phức tạp, thấy chị ấy nhiệt tình, con giao hết cả luôn.
Tần An không thể nói mình và An Thủy có gần hai mươi năm ký ức sâu sắc, thậm chí biết cô thích uống hồng trà có vị gì, biết cô thích kẹp một đồng xu có hình nữ hoàng Anh đánh dấu trang sách đọc dở, thích yên tĩnh nhìn hoàng hôn buông xuống, nếu y không tin An Thủy thì cũng không tin bản thân nữa:
- Kiếm được bao nhiêu tiền không quan trọng, chị ấy đưa con thì đưa thì thôi... Á á...
- Sau này chuyện của con phải để mẹ quản.
Lý Cầm nghe con trai trả lời như thằng ngớ ngẩn, tức giận nhéo tai:
- Thế này không được, con chưa hiểu cuộc sống phức tạp thế nào, mẹ phải giúp con, sau này con không được tùy tiện tin người như thế, không phải ai cũng như An Thủy đâu.
- Vừa rồi An Thủy có nói với cha, sáng tác sau này của con thậm chí kiếm được gấp mười gấp trăm lần bây giờ, sẽ chuyển cho con một phần nhỏ, còn tuyệt đại đa số sẽ dùng lập một công ty đầu tư ở quần đảo gì đó thuộc Anh. Nói tiền của con không nên gửi hết vào ngân hàng, nên quyết định thay con.