Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 188: Bảo bối vạn năng. (2)

Chương 188: Bảo bối vạn năng. (2)


Tần An vừa khinh bỉ Tề Quân mù pháp luật, còn nịnh Đường Khiêm Hành một phen, hiện hắn chưa chính thức điều chức:

- Tần An là công dân bị hạn chế năng lực hành vi, nếu nó viết giấy nợ mười đồng thì cậu có thể yêu cầu cha mẹ hoặc người giám hộ của nó trả, nếu nó viết giấy nợ một trăm đồng, cậu muốn kiện nó ra tòa cũng khó. Còn cậu cho nó vay một trăm nghìn thì coi như nó được tặng miễn phí rồi, giấy tờ gì cũng vô nghĩa.

Đường Khiêm Hành giải thích cho Tề Quân nghe, hắn cũng chẳng quan tâm tới điều này, hắn chỉ cần giải quyết vấn đề khó khăn vốn lưu động của Tề Mi, đây là chuyện không nhờ người khác được:

- Tuổi nhỏ đúng là có lợi.

Tần An cười ngoạc cả miệng, nhét tiền vào cặp:

- Anh Quân, lát nữa dừng ở quán trà xa một chút, em một mình đi tìm chị Tề, tránh chị ấy nhìn thấy em đi cùng mọi người lại hoài nghi có âm mưu quỷ kế gì. Đợi em và chị Tề bàn bạc xong, thành một trong số ông chủ của quán trà sẽ mời mọi người tới uống trà.

- Vậy cám ơn ông chủ Tần trước, Quân Tử, hóa đơn hôm nay giao cho ông chủ Tần ký.

Đường Khiêm Hành dù nói đùa, vẻ mặt vẫn cứ nghiêm túc:

- Không vấn đề.

Tần An phất tay như đã là ông chủ thật rồi, mắt đảo tròn hưng phấn lắm, mượn cơ hội này cùng Tề Mi làm ăn, sau này phát tài kéo Tề Mi theo, y không định làm gì phạm pháp, cũng không định lợi dụng quyền lực Đường Khiêm Hành để mưu cầu tiền bẩn, chỉ cần chiếu cố một chút đủ rồi.

Cái hạt giống mà Tần An cẩn thận vun trồng rốt cuộc đã nảy mầm, cơ hội y kiên nhẫn chờ đợi đã tới, có thể tính toán tới kế hoạch xa hơn rồi.

….

Nơi đặt chính phủ huyện Phong Dụ được người ta gọi là Phong Dụ sơn trang, vì nơi này được xanh hóa cực tốt, thảm cỏ, rừng cây, hồ nước, kiến trúc phương tây, cứ như nơi nghỉ mát chứ không phải chỗ làm việc của chính phủ, bây giờ trang chủ của nó đã bị hạn chế hoạt động, Tần An xuống xe cách Phong Dụ sơn trang không xa, Tề Quân chở Đường Khiêm Hành tới chính phủ.

Tần An nhìn quanh, đối diện với Phong Dụ sơn trang có một căn nhà hai tầng, treo tấm biển vuông vức, cả tấm biển chỉ có duy nhất một chữ "trà" rất lớn, hai người này thật là, không biết chú ý ảnh hưởng sao, kiếm chỗ xa chút không được à.

Căn nhà trang trí theo phong cách cổ, ở huyện Phong Dụ nơi còn bảo tồn rất nhiều những cái ngõ mang kiến trúc Minh Thanh mà nói, không có gì đặc sắc, làm người ta cảm giác quen mắt gần gũi.

Tần An đi vào quán trà, có vẻ không rộng lắm, vài cái bàn trà đen bóng, xếp vài chiếc ghế mây, trên bàn đặt vài cuốn sách đóng chỉ và đèn lồng, rất có phong vận cổ xưa.

Trong góc tầng một có phòng bao nhỏ, cửa gỗ không khóa, rèm lau tông màu đen buông xuống, lúc gió thổi lay động có thể thấy trang trí bên trong rất cầu kỳ.

Tần An tới quầy trước cao quá ngực y, khiến y bám vào đó chỉ lộ nửa cái đầu, Tề Mi mặc sườn xám màu nâu đen, mái tóc đen dùng cái lược gỗ cố định sau đầu, ngón tay linh hoạt gảy bàn tay, phát ra tiếng lạch cạch vui tai.

- Xin lỗi, quán chưa chính thức kinh doanh, mời anh thời gian nữa ghé qua.

Tề Mi trán lấm tấm mồ hôi, mày hơi nhíu lại, tựa hồ gặp phải khó khăn gì đó, nghe có người đi vào cũng không ngẩng đầu lên:

- Chị Tề thật xinh đẹp, ở thời cổ gọi là "nhập đắc trù phòng, xuất đắc thính đường", thời nay thêm vào câu, kiếm được thể diện, phúc phận của chú Đường làm người ta hâm mộ.

Tần An nhìn Tề Mi, quả nhiên không thẹn là cô gái xuất thân từ thôn mỹ nhân của trấn Thanh Sơn, đại khái trên lịch sử trấn Thanh Sơn có vài mỹ nhân được vào cung làm phi tử cũng chọn ở thôn đó:

(*) Nhập đắc trù phòng: có nghĩa là đảm đang việc tề gia nội trợ. Xuất đắc thính đường: Khéo léo giao thiệp bên ngoài.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch