Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 218: Tiểu yêu tinh. (2)

Chương 218: Tiểu yêu tinh. (2)


Xe có chút chòng trành, Tề Quân giảm tốc độ xuống, để cho một chàng trai trẻ dắt xe đi qua. Tần An đột nhiên gọi dừng xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ.

- Chú ơi, cái xe đạp của chú không tệ.

- Sao bằng xe ô tô, hai bánh không bằng bốn bánh.

Chàng trai cười chất phác:

- Chú mua cái xe đó ở đâu thế?

Diệp Trúc Lan nghi hoặc thò đầu nhìn, tức thì vỡ lẽ che miệng cười.

- Không phải mua, cái xe này do một thằng ăn trộm vứt lại, chú nhặt được.

Chàng trai thấy cô bé trong xe quen quen, nhìn kỹ nhận ra:

- Diệp Tử ở trong xe à, mẹ cháu đang đợi sốt ruột đấy, tới nhà bạn học chơi phải không?

- Dạ vâng, chú Vương.

Diệp Trúc Lan ngoan ngoãn chào:

- Chú có bán xe không?

Tần An đẩy cửa xe đi xuống:

- Bán, nhà chú còn hai cái xe nữa, thứ này nhỏ quá, không chở được gì.

Chàng trai mừng lắm, xe này bán đi có giá trị hơn:

- Hai trăm được không ạ?

Tần An rút túi lấy ra hai tờ một trăm:

- Không cần, chú nhặt được thôi mà.

Chàng trai chỉ lấy một tờ:

- Cháu còn là bạn học của Diệp Tử, thế này là ngại lắm rồi.

- Vậy cám ơn chú.

Tần An cho xe đạp vào cốp, làm công tử phá gia một phen, bỏ tiền mua chính cái xe mình bị mất:

- Khách khí làm gì, Diệp Tử chú đi trước nhé.

Chàng trai vẫy tay, hớn hở n hảy xuống ruộng đi đường tắt về nhà:

Lại gặp phải một cái công nông chở đống lúa cao như núi, nhìn đống lúa chất ngất cùng với mấy khuôn mặt uống tới đỏ gay, còn hò hét muốn đua với chiếc Toyota Crown, Tề Quân đành lùi xe xuống một đoạn, để cái máy xe công nông đi như gã say vượt qua trước.

Lái xe cho Tần Hướng Sơn một thời gian rồi, Tề Quân học được tính nhẫn nại vững vàng, trước kia hắn chơi luôn, ai sợ ai chứ?

Chàng trai kia chạy về tiểu học Hợp Hưng, thấy vợ chồng Khuông Vịnh Mai và Diệp Minh đi tản bộ, từ xa vẫy tay nói lớn:

- Cô giáo Khuông, Diệp Tử nhà cô về rồi, bạn học của nó giàu lắm.

Khuông Vịnh Mai nghe câu lẫn lộn đó chẳng hiểu gì nói với chồng:

- Đại khái là Diệp Tử và bạn học cùng về.

Diệp Minh rướn cổ lên nhìn, chỉ thấy một chiếc Toyota Crown màu đen đi tới, bất giác chỉnh lại cổ áo, trấn Thanh Sơn từ bao giờ có chiếc xe đắt tiền thế này, còn lái tới thôn Hợp Hưng, ở thành phố Hành Thủy, người đi xe này toàn là nhân vật có vai vế.

Xe dừng lại, Khuông Vịnh Mai nhìn thấy con gái và Tần An bước xuống hơi ngạc nhiên, vẫn mỉm cười đi tới:

- Tần An đưa Diệp Tử về đấy à, hôm nay sao muộn thế, tan học đi chơi phải không?

Diệp Trúc Lan hôm nay cùng Tần An làm chuyện hư hỏng, thấy mẹ có hơi chột dạ, chạy tới sau lưng mẹ, không cho nhìn mặt mình:

- Con đi làm bài tập.

- Diệp Tử và cháu làm bài tập ở nhà một người bạn, làm xong thấy muộn, cháu đưa bạn ấy về.

Tần An mặt rất tự nhiên, vốn là làm bài tập mà:

Diệp Minh chào hỏi Tề Quân, ông cho rằng đó hẳn là người lớn trong nhà Tần An, rút thuốc lá ra mời:

- Anh là chú Tần An à?

- Tôi chỉ là lái xe thôi.

Tề Quân nhận lấy thuốc lá, biết đây đại khái là cha vợ tương lai của Tần An rồi, chủ động lấy bật lửa ra châm cho Diệp Minh:

Diệp Minh thầm tặc lưỡi, còn có lái xe riêng, nhà này cũng gớm đấy, cục trưởng cục điện lực cũng không được thế này.

Khuông Minh Mai nghe thấy con gái và Tần An làm bài tập không mắng vì về muộn nữa:

- Diệp Tử lần này thi rất tốt, cháu cùng thế, xem ra hai đứa học cùng nhau rất hiệu quả. Tần An, không ngờ cháu đứng thứ ba toàn trường đấy, giờ thì cháu thành đối tượng học tập của Diệp Tử rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch