Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 224: Cả đời lo không hết. (2)

Chương 224: Cả đời lo không hết. (2)


- Diệp Trúc Lan à, Tần An có nhà, để dì gọi nó.

Lý Cầm gọi vọng vào phòng:

- Tần An, ra nghe điện thoại này.

Tần An chạy ra ngồi xuống sô pha, Lý Cầm mắt nhìn chăm chú vào TV, nhưng tai lại ở hướng khác.

- Tần An, mình là Diệp Tử.

Diệp Trúc Lan lần đầu tiên dùng cách xưng hô này với Tần An, giọng vừa ngọt vừa êm, có chút giống làm nũng, cô cũng không biết vì sao mình lại thế, vừa nói, ngào ngào trong tim mang theo lời nói phát ra:

- Còn chưa ngủ à?

Tần An cười, đưa tay khẽ kéo tai mẹ:

Lý Tầm bị con trai phát hiện ý đồ hơi xấu hổ, vờ giận đánh tay y:

- Không biết lớn nhỏ.

Tần An ôm vai mẹ:

- Giờ đang làm gì thế?

- Cha mẹ mình ngủ rồi, mình len lén gọi điện thoại cho bạn.

Diệp Trúc Lan hôm nay nếm thử nụ hôn đầu, nếm thử tư vị mối tình đầu, làm cô lúc nào cũng chỉ muốn thấy Tần An, muốn nghe giọng nói của y, cho dù mai tới trường có thể thấy y rồi, có nhiều thời gian ở bên nhau, nhưng lúc này không nghe thấy giọng Tần An sẽ không ngủ yên:

- Ừ, vậy ngủ sớm đi, mơ đẹp nhé.

Tần An không tiện nói nhiều với Diệp Trúc Lan, ngữ khí nhu hòa một chút đã là cực hạn rồi:

Đợi con trai cúp điện thoại, Lý Cầm hỏi ngay:

- Sao chưa bao giờ thấy con nói chuyện với mẹ thân thiết như thế.

Giọng Lý Cầm hơi chua chua, thực ra bà không nghĩ nhiều, Tần An và Diệp Trúc Lan thân thiết không phải là chuyện mới, chỉ cần không đi quá xa, không ảnh hưởng tới học tập không sao.

- Hi hi, mẹ ghen rồi, lúc nào con chẳng thân thiết với mẹ nhất.

Tần An ôm lấy mẹ thơm lên má lên trán:

- Cái thằng bé này.

Lý Cầm đẩy Tần An ra, cười mắng:

- May rửa chân rồi đi ngủ.

Đuổi con trai đi rồi, Lý Cầm lại chăm chú nhìn TV, chỉ một lúc nói:

- Anh nói xem, có phải Tần An lớn rồi không?

- Nó còn nhỏ nữa sao?

Tần Hoài không chú ý lắm:

- Không phải, ý em là bây giờ nó càng ngày càng thích chơi cùng mấy cô bé, không giống trước kia nó và Tôn Pháo cả ngày dính lấy nhau.

Lý Cầm tâm tư tinh tế hơn một chút:

- Ài, chúng nó còn chẳng phải vẫn thế, Dương Họa tìm anh mách, hôm qua Tôn Pháo không biết bắt đâu được con rắn nhỏ, lúc đó nó đang tiết thể dục, thế là len lén thả vào cửa lớp 69, con trai em hỏi Dương Họa, rắn trong tiếng Anh là gì, Dương Họa trả lời xong, nó nói có con snake đang nhìn cô đấy, làm Dương Họa sợ chết khiếp.

Tần Hoài vừa bực mình vừa buồn cười, may mà ông không dạy ở trường nữa:

Lý Cầm bật cười:

- Cái thằng nhãi đó, nhưng mà em nghe bảo Dương Họa ngay từ đầu đã không ưa gì con mình, mà cô giáo trẻ như thế, liệu có trông coi được lớp tốt nghiệp không, còn có thằng con mình như thế.

- Lớp 69 rất ngoan, nếu không đã chẳng để Dương Họa đảm nhiệm, Chu Văn Thanh không phải chỉ là nịnh bợ người ta đâu, lớp đó có con bé Tôn Tôn làm lớp trưởng, rất có uy, cả lớp nghe nó răm rắp, tất nhiên trừ con trai chúng ta, nhưng không phải nhờ ngồi cạnh Tôn Tôn mà giờ thành tích nó quay trở lại như trước kia rồi à?

Tần Hoài rất hài lòng vì quyết định sáng suốt của mình:

- Ừm, nhưng mà sau này nó đỗ vào Nhất Trung sẽ phải lên huyện học, sống trong KTX. Nghe nói mỗi tháng chỉ cho về một hai lần... Chẳng phải một tháng em chỉ gặp con một hai ngày à?

- Còn sớm mà, tới lúc đó hẵng nói, huống hồ sớm muộn gì nó cũng rời nhà tự mình xông pha thế giới, em trông nó mãi được sao?

Tần Hoài ở phương diện này nhìn thoáng hơn, không quá để ý con trai không ở bên cạnh:

Lý Cầm thở dài, con trai lớn rồi, vừa vui lại vừa buồn, cả đời này lo cho nó không hết rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch