Tần An cũng thích cảm giác có thể cùng Liêu Du trò chuyện tự nhiên thế này, dù cả người cực kỳ thân mật tối đa chỉ coi y là thiếu niên xuất sắc một chút, vẫn đối xử với y như trẻ con, tuy dần thích ứng rồi, nhưng chung quy vẫn phải giữ gìn, chỉ có ở trước mặt Liêu Du, y mới hoàn toàn dùng tâm thái người trưởng thành, không cần phải cố ý nhập vai thiếu niên nữa.
- Chẳng phải em có bản lĩnh gì đâu, hoàn toàn là gặp may thôi, viết một cuốn tiểu thuyết, gặp được một người chị tốt, trong nhà cực kỳ nhiều tiền, căn bản không ngại hoang phí, muốn giúp em xuất bản, rốt cuộc cuốn sách thành công rồi, em cũng không ngờ tới.
Tần An nhún vai thoải mái nói:
Ra là thế, nhưng Liêu Du thấy chỉ tiểu lưu manh mới có tâm thái bình thản như vậy khi đối diện với tài phú thôi, không khỏi nhớ tới nam nhân trên danh nghĩa vẫn là chồng mình. Nếu La Ba Phu nhiều tiền như thế, dù chỉ là có một cái di động thôi, hắn sẽ thế nào đây? Liêu Du không nghĩ cũng biết.
Huyện thành cũng không quá rộng, nếu đạp xe nhanh một chút là nửa tiếng đủ đi hết từ đầu này tới đầu kia rồi, từ chỗ mua vải tới nhà Liêu Du cũng không xa, hai người len lỏi qua mấy con ngõ nhỏ như mê cung, rẽ bảy tám lần tới khi Tần An hoa mắt mất hết phương hướng thì tới nơi.
Liêu Du lấy chìa khóa mở ổ khóa lớn to bằng lòng bàn tay, lối đi chật hẹp lát đá gạch xanh, cột gỗ đen xì cũ khí bốc ra mùi mốc, thiên tỉnh ít khi được nắng chiếu, có chút ẩm thấp lạnh lẽo, những căn nhà cũ trông thì có phong vị lắm, chẳng hợp làm chỗ ở.
- Cô cũng không thường tới đây, em ngồi trước đi, cô đi pha trà.
Không lâu sau Liêu Du đun nước, pha trà mang lên, hai người ngồi ở phòng khách, không khí hơi lúng túng, nhất thời không biết nói gì, dù sao sự chuyển biến quan hệ hôm nay có chút tình cờ lại gấp gáp, cần thêm thời gian thích ứng.
- TV không xem được ạ?
Tần An có yêu cầu về trà rất cao, không hứng thú với thứ trà mà nếu ông nội ở đây sẽ gọi là nước lá này, chỉ TV:
- Cô không tiền truyền hình nên bị cắt rồi, để xem có thu được đài nào không?
Liêu Du bật TV, vặn mấy kênh, chỉ thấy màn hình nhiễu phát ra tiếng xèo xèo, mãi mới bắt được kênh Tương Nam, song có hình mà không có tiếng:
Tắt TV đi, hai người lại bắt đầu rơi vào trạng thái không có gì để nói.
- Trước kia cô ở đây một mình cũng tự nấu cơm à?
Tần An thấy mình nên chủ động chút, câu này có dinh dưỡng hơn chủ đề thời tiết:
- À, cô còn chưa mua thức ăn, tối nay ăn gì đây?
Liêu Du chợt nhớ ra, mời người ta tới nhà, không thể để khách đói được:
Tần An nhìn thái độ này là đoán ngay ra Liêu Du và La Ba Phu kết hôn chưa lâu, đại khái còn chưa quen với cuộc sống đều đặn ngày ngay lo toan cơm ba bữa, sau khi ly thân thì càng tạm bợ, không hi vọng Liêu Du có thể làm cơm ra gì, đề nghị:
- Hay là em với cô ra ngoài ăn?
- Thôi, để cô đi mua thức ăn.
Liêu Du chưa cởi áo khoác, cầm túi đi ra ngoài, nhưng tới cửa nhớ ra điều gì:
- Em đi cùng với cô.
- Cô sợ em lục đồ của cô à?
Tần An cũng không muốn buồn tẻ ngồi đây một mình, đứng dậy đi theo:
- Còn không phải sao? Hôm đó em xem băng ở nhà cô đã làm gì? Không định chối chứ?
Liêu Du thấy vài việc cần phải cảnh cáo Tần An:
- Em chỉ vô tình chạm phải thôi.
Tần An không ngờ Liêu Du tinh ý như vậy, hôm đó y không hề đụng chạm vào cái gì, hai người không dễ dàng có quan hệ hôm nay, không muốn để lại ấn tượng xấu:
Liêu Du không nghe y giải thích, ra đầu ngõ có mấy sạp hàng tạo thành cái chợ tạm phục vụ trong khu, không có nhiều thứ để lựa chọn, song cũng đủ rau cá thịt thà. Mua thức ăn rồi Liêu Du sắn tay áo rửa rau thái thịt, Tần An đứng bên nhìn, người biết nấu ăn đại đa số không tin tưởng tay nghề người khác, y cũng như thế.
Nhà bếp cũ kỹ chật hẹp, Tần An cứ thò đầu nhìn chỉ cái này, bảo cái kia, Liêu Du mất kiên nhẫn chỉ thẳng ra ngoài:
- Em ra xem TV đợi ăn đi.
- Không được, cô đang lãng phí đồ ăn, số này em cũng bỏ tiền ra mua.
Khi nãy Liêu Du không đủ tiền, Tần An phải trả giúp: