Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 250: Nữ nhân như áo. (2)

Chương 250: Nữ nhân như áo. (2)


- Muốn ly hôn cũng được, thứ nhất, lần trước cô làm hỏng chuyện của tôi, Đinh Á Bưu mất mũ rồi, bây giờ suốt ngày gây phiền phức với tôi, chuyện này cô gây ra, cô phải bồi thường tôi. Mười nghìn, tôi cần ít kinh phí hoạt động giải quyết chuyện kia.

La Ba Phu phì phèo thuốc lá, nhìn căn nhà:

- Không có tiền thì bán căn nhà này đi, nhà cũ thế này, chẳng đáng mấy đồng.

- La Ba Phu, chuyện lần trước anh còn dám nhắc tới với tôi à, anh có còn là nam nhan không vậy?

Liêu Du nghĩ tới chuyện hôm đó là ức muốn khóc, cô không ngờ hắn vô sỉ tới độ này:

- Ha ha ha, cô cũng chẳng phải là hoàng hoa khuê nữ gì nữa, chẳng qua là lên giường một lần sao, có gì to tát đâu, người xưa có câu, anh em như tay chân, vợ như quần áo.

La Ba Phu nhìn hai thằng lưu manh:

- Quần áo thì có thể thay nhau mặc.

- Đúng thế.

Mặt Xẹo nhìn Liêu Du xuống dưới, vô cùng xuồng xã:

Mặc dù toàn bộ gia sản của Liêu Du bây giờ không đủ mười nghìn, nhưng vì thoát khỏi La Ba Phu, không còn cách nào khác:

- Được, mười nghìn thì mười nghìn.

- Thế có phải ngoan không, điều kiện thứ hai, tôi nghe nói cô đang hoạt động điều đi nơi khác, tôi không quan tâm cô đi đâu, nhưng không được tới Nhất Trung, nếu cô và tôi cùng trường, rồi lại anh anh em em ve vãn nam nhân khác trước mặt tôi, thế thì mặt mũi tôi để vào đâu? Cô muốn đi đâu thì đi, không được tới Nhất Trung.

La Ba Phu tư duy gia trưởng cực nặng, thấy mình đem vợ tặng cho người khác chẳng sao, nhưng vợ mình dù là vợ củ chủ động thân thiết với nam nhân khác là cắm sừng mình, hắn không chịu nổi:

Liêu Du biết một khi tin mình ly hôn truyền ra, thế nào có nhiều thị phi, cho nên cô cũng tính điều đi nơi khác dạy, điều đi đâu thì bản thân cô khó mà tự quyết được, song cô cũng không hề có ý điều tới Nhất Trung, cô ghê tởm cái mặt hắn tới không thèm nói hay giải thích gì thêm, chỉ gật đầu.

La Ba Phu thấy Liêu Du đồng ý dễ dàng như thế lại thấy hơi khó chịu, song y còn con bài cuối:

- Được, điều kiện thứ ba, con gái là của tôi, không thể cho cô được, dù sao Nhiếp Nhiếp trước giờ do cha mẹ tôi nuôi.

- Đừng hòng.

Liêu Du đứng bật dậy hét lên, đây không đơn giản vấn đề ai nuôi con, cô biết nếu giao con vào tay La Ba Phu là cô mất hẳn đứa con này, thời gian qua cô muốn gặp con đã vô cùng khó khăn, có tuần ngày nào cũng lên huyện một lần mà không gặp được, nếu quyền nuôi con vào tay La Ba Phu, cô càng không còn hi vọng gì:

La Ba Phu nhìn Mặt Xẹo và Xăm Mình, hai thằng lưu manh xoa tay đứng dậy:

- Tôi cũng là nghĩ cho cô, cô một thân một mình nuôi con nhỏ không phải dễ dàng, lương dạy sơ trung thì được bao nhiêu chứ, sau này muốn quyến rũ nam nhân khác cũng vướng víu, cô lại không biết điều.

Liêu Du không muốn đôi có với hắn, lao xuống bếp, xách hai ấm nước nóng lên:

- La Ba Phu, trừ khi tôi chết, nếu không không có chuyện tôi để Nhiếp Nhiếp cho loại như anh nuôi.

Ba nam nhân đồng loạt hoảng hồn nhảy lùi ra phía sau, vội vàng lấy tấm đệm sô pha che người, nếu bị nước sôi dội lên, không chết cũng lột hết da.

- Cô, cô bình tĩnh.. Có gì chúng ta thương lượng với nhau.

La Ba Phu cho rằng chỉ mang theo vài người là dọa được Liêu Du, không ngờ ngược lại khiến cô cho rằng bị dồn vào đường cùng sinh làm liều:

Mặt Xẹo và Xăm Mình nhìn nhau ra hiệu, cười giả lả:

- Chị dâu, có gì thông thả nói, chị xem hai người chúng tôi và chị không oán không thù, tới đây cũng có nói gì đâu...

Liêu Du không tin bọn chúng, dựa lưng vào bếp đề phòng:

- Vậy thì các ngươi cút đi, nói cho các người biết, trong bếp còn một ấm nữa, đừng tưởng tôi không dám.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch