Nhìn Tần An ở trong bếp bận rộn chuẩn bị bữa sáng cho mình, Liêu Du vui vẻ hát nho nhỏ, đi lấy đũa thìa đặt lên bàn rồi ngồi đợi.
- Làm gì có ai như cô, người nấu ăn còn chưa ngồi xuống, bản thân đã ngồi đợi rồi.
Tần An bê mỳ lên, cởi tạp dề xuống bỏ qua một bên, hít sâu, xoa xoa tay tự khen mình:
- Ngon ngon.
- Ngon hay không phải thử mới biết.
Liêu Du ngửi mùi thơm đã thấy bụng cồn cào, lấy đũa chấm chút canh mút một cái:
Tần An chỉ nhìn cái lưỡi hé ra liễm đũa một cái mà hồn đã bay vèo đi nơi khác, sức cám dỗ của nữ nhân này thực sự không tầm thường, sáng ngày ra đã hại người rồi, đành cúi đầu xuống ăn.
Liêu Du thử canh xong rất hài lòng, gắp mỳ cho vào mồm mút chùn chụt.
- Cô đâu phải trẻ con, tối thì muốn nghe kể chuyện, ăn thì thì lại mút, chỉ trẻ ba tuổi nó mới làm thế.
Tần An nhắc nhở Liêu Du, mỗi ngày ăn mặc đoan trang thục nữ, vậy mà ăn uống tùy ý không khác gì Diệp Trúc Lan, nếu như bị ông nội y mà thấy thế nào cũng ném cái gậy vào người mắng thiếu giáo dưỡng:
- Không phải đang ở nhà sao? Ai bảo em nấu ăn ngon như thế?
Liêu Du đáp hết sức hiển nhiên:
Tần An chỉ biết lắc đầu, mình đúng là không được coi là người ngoài nữa rồi.
Liêu Du ăn không nhiều, ăn non nửa bát mỳ, quả trứng trần và vài miếng thịt rồi thôi, nhìn Tần An ăn ngon lành, trong lòng cũng ấm áp, mỗi sáng đi làm có người ở trong bếp bận rộn, có người bê cho bữa sáng, cùng nhau ngồi ăn, cuộc sống bình đạm đơn giản là thứ Liêu Du thích nhất.
- Em ăn thêm nữa đi.
Ánh mắt Liêu Du dần nhu hòa, dùng đũa gắp mỳ mình chưa ăn hết chuyển qua bát Tần An:
Tần An ngớ ra, thầm nghĩ hành động này của Liêu Du cũng quá thân mật rồi, nam nữ nếu không phải người thân hoặc có quan hệ ái muội, ai đi ăn đồ thừa của người khác.
Mình và Liêu Du là gì chứ? Tần An không tin mình là đĩnh bạc hình người ai nấy đều yêu, giả trẻ đều yêu, trải qua chuyện tối qua, Liêu Du có thiện cảm với mình là bình thường, nói tới thứ tình cảm khác thì không hiện thực không lý trí.
Tần An không lý do gì đồ ăn có sẵn lại bỏ qua, ăn no căng bụng còn húp hết nước canh, đứng lên:
- Em thi ở Nhị Trung, còn cô coi thi ở đâu?
- Ồ, cô cũng ở Nhị Trung đấy.
Kỳ thi bảy môn do giáo ủy học khu tổ chức toàn bộ học sinh các trường trung học trong cả trấn tham gia, trường thi trưng dục cả tiểu học, sơ trung lẫn cao trung trong cả thị trấn. Toàn bộ quá trình thi đều rất nghiêm ngặt, có thể coi là mô phỏng kỳ thi lên cao trung một cách chân thật nhất.
- Vậy chúng ta đi thôi, Vương Hồng Kỳ cũng sắp tới rồi.
Tần An nhờ Vương Hồng Kỳ đi mượn xe của chị dâu, nếu không từ đây tới trạm xe bus rồi đợi xe bus đi về thị trấn e lỡ thời gian.
Ngõ quá nhỏ xe không vào được, bọn họ phải ra ngoài ngõ đón.
Vương Hồng Kỳ chẳng mấy chốc lái xe tới nơi, trên đường đi còn hỏi Tần An liệu có cần chuẩn bị một chiếc xe để sau này tiện đi lại hay không, Tần An chẳng rõ tình hình tài vụ của công ty thế nào, bảo hắn tự thương lượng với Laura Lý mà làm.
Đường vắng vẻ, không gặp sự cố gì, chỉ mất gần ba mươi phút là xe tới nơi, Tần An đi tới gặp giáo viên chịu trách nhiệm để nhận giấy dự thi và tìm chỗ ngồi, còn Liêu Du tới phòng nghỉ của giáo viên.
Đây mới là lần đầu tiên Liêu Du tham gia một kỳ thi toàn trấn Thanh Sơn, cô không quen biết nhiều giáo viên trường khác, nên đi về phía bàn của giáo viên trường mình.
Lưu Trường Khanh, Dương Họa cùng với một một giáo viên khác là Từ Quang Minh đang đi lấy nước ngồi ở trước đó.
Liêu Du đi tới chào hỏi mọi người:
- Trường chúng ta chỉ có vài người thôi sao?
- Đúng vậy.
Lưu Trường Khanh mắt sáng lên, hôm nay Liêu Du không mang vẻ u oán như khó như không, càng thêm tươi tắn trẻ trung, thầm ghen tỵ cho rằng cô hôm qua về huyện cùng chồng ân ái, được tưới tắm một phen: