Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 271: Chuyện cổ tích. (1)

Chương 271: Chuyện cổ tích. (1)



Cực kỳ khuyến khích các bác nên xem hết [MEDIA=youtube] Q-VZnsLM9vs [/MEDIA] rồi mới đọc truyện.

.....

Cửa đột nhiên mở ra, Tôn Tôn kinh hãi nhìn Tần An mặt máu me, bộ dạng điên cuồng:

- Tần An, cậu làm cái gì đó?

Tần An buông tay, viên gạch rơi trúng chân, nhưng y chẳng biết đau nữa, đẩy cửa, ôm lấy Tôn Tôn, ôm rất chặt, sợ cô biến mất, sợ cô bị người ta chà đạp, không bao giờ thấy nữa, mồm lảm nhảm:

- Bạn không sao, bạn không sao... Thế là tốt rồi.

- Tần An, buông mình ra, mình mách Diệp Tử bây giờ.

Tôn Tôn bị Tần An ôm chặt tới mức không thở nổi, hoảng hốt đẩy Tàn An ra, nhưng không sao đẩy được, lòng vừa thẹn vừa giận, nhưng nhìn ánh mắt Tần An như đang sợ hãi tốt độ, lòng thắt lại, Tôn Tôn buông lỏng cơ thể, đưa tay vuốt tóc y dỗ dành:

- Mình không sao cả, không sao cả, vẫn ổn.

- Vừa rồi mình gọi, bạn không đáp, bạn không trả lời mình.

Giọng Tần An còn chưa hết run, người cũng cũng run lên từng cơn:

- Tại sao không trả lời mình?

- Mình...

- Này nhà họ Tôn, làm cái gì ầm ầm thế hả? Phá nhà à?

Bà cụ ở nhà bên thò đầu ra:

- Á...

Tôn Tôn bị người ta nhìn thấy ôm Tần An, không biết sức lực từ đâu ra, đẩy mạnh thoát khỏi tay Tần An, lại kéo tay y vào phòng khách, lần này thì thật sự đóng cửa "sầm" một cái.

Tần An bị tiếng đóng cửa làm giật mình lần nữa, tâm trạng lên xuống kịch liệt, thêm vào vừa rồi húc cửa ê ẩm tay, đầu bị thương, tay bị rách, ngón chân bị gạch rơi trúng, tất cả cơn đau dâng lên một lượt, làm y lảo đảo ngã phịch xuống ghế sô pha.

- Cậu lên cơn gì thế hả, làm mình sợ chết khiếp, cửa cũng bị phá hỏng rồi, mai cha mẹ mình về, mình giải thích thế nào đây?

Tôn Tôn nhanh nhẹn mở tủ thuốc lấy bông băng thuốc đỏ, ngồi bên cạnh Tần An, lấy khăn lông cẩn thận lau vết thương dính đất bẩn trên trán y, miệng oán trách:

- Úi da...

Tần An kêu một tiếng, toàn thân đau đớn:

- Ngồi im.

Tôn Tôn giữ lấy vai Tần An:

- Lớn tướng rồi còn làm bản thân bị thương, giờ thì nói đi, vừa rồi cậu làm cái gì thế?

- Bạn nói trước, vì sao đóng cửa mạnh như thế?

Tần An lúc này buồn bực không thôi, nếu không phải Tôn Tôn đóng sầm cửa trước, làm sao y nghĩ linh tinh được:

- Khóa hỏng rồi, mình không đóng mạnh không khóa được.

- Thế tại sao mình ở bên ngoài đập cửa lại gọi lớn như thế mà bạn không trả lời?

Cho dù Tôn Tôn đã rất nhẹ nhàng, nhưng khi thuốc sát trùng đổ lên vết thương, Tần An vẫn đau méo mó mặt mày, là do khóa hỏng? Tần An thấy mình bị thương quá oan ức, cảm giác càng đau:

- Mình đeo tai nghe nghe hát trong phòng, làm sao mà nghe thấy, nếu không phải là lấy nước uống thì không biết cậu nổi điên phá cửa nhà mình.

Tôn Tôn tức giận đánh tay Tần An một cái:

- Đưa tay ra đây.

Tần An ngoan ngoãn đưa tay ra, mình đúng là quan tâm quá sinh loạn, nhưng Ngô Bảo Long nói cho cùng vẫn là ẩn họa, phải giải quyết dứt điểm, nếu không y không bao giờ yên tâm được.

- Bây giờ nói cho mình biết, vừa rồi cậu lên cơn gì thế?

Tôn Tôn xử lý vết thương cho Tần An xong, dùng thái độ thẩm vấn phạm nhân hỏi:

- Tên Ngô Bảo Long đó, hắn bị mình lừa người đánh, tuyên bố không tha cho mình, mình sợ hắn không làm gì được mình, chuyển qua hại bạn. Bạn vào nhà đóng cửa mạnh như thế, mình còn tưởng hắn trốn trong nhà hại bạn rồi, gọi cửa lại không thấy bạn đáp, mình không lo được sao?

- Cậu xem...

Tôn Tôn có chút tức giận:

- Nghịch ngợm đã đành, giờ còn dính líu tới loại người gì rồi, sao cậu không chú tâm vào học tập thôi, cậu xem cả trường có ai như cậu không? Giờ thì hay rồi, ai thân thiết với cậu một chút, người ta đều thấy chỉ cần gây tổn thương là báo thù được cậu. Cậu có bao giờ nghĩ hành vi của mình gây ảnh hưởng tới người bên cạnh chưa? Sau này đừng gây thị phi nữa, chẳng may...

- Không có chẳng may, loại chuyện đó sẽ không xảy ra, mình sẽ giải quyết.

Tần An nói dứt khoát:

- Không còn biết nói cậu ra sao đây.

Tôn Tôn có chút bất lực, nhớ lại sự kích động, sợ hãi cùng điên cuồng của Tần An khi nãy, chứng tỏ sức nặng của mình trong lòng Tần An, dù giận cũng không nỡ nói y quá nặng lời, giúp y cẩn thận cởi tất ra, lộ ngón chân xưng vù, nhìn cũng thấy đau.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch