Sau cái lần báo động nhầm đó, hôm sau Tần An dẫn Hồng Kỳ đi tìm Ngô Bảo Long, muốn dằn mặt hắn, không ngờ hôm đó thuần túy là trùng hợp, Ngô Bảo Long tất nhiên là hận Tần An thấu xương, nhưng hắn chỉ dám nói mồm chứ căn bản không dám làm gì, vì Tề Quân đã tìm hắn trước, đánh một trận thừa sống thiếu chết, cảnh cáo dám giở trò sẽ cho hắn hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời. Tần An lần này không tới tìm Ngô Bảo Long sẽ chẳng bao giờ biết Tề Quân đã ngầm giúp mình một việc lớn.
Tề Quân từng lăn lộn trong giới giang hồ, tính cảnh giác cao hơn hẳn Tần An, biết đối phó với loại như Ngô Bảo Long thế nào. Ngô Bảo Long trước kia ỷ cha mình làm trưởng đồn công an không sợ Tề Quân, nhưng giờ cha hắn thất thế rồi, mất đi chỗ dựa, lá gan hắn còn bé hơn chuột.
Cho dù bị Vương Hồng Kỳ đánh cho khóc gọi cha gọi mẹ, Ngô Bảo Long vẫn một mực giữ lời khai, thề thốt không dám nói dối, Tần An vẫn không yên tâm, cho hắn mười nghìn, bắt hắn cút ra vùng khác sinh sống, trong vòng năm năm không được về trấn Thanh Sơn. Ngô Bảo Long thậm chí còn mừng rỡ, ở lại trấn Thanh Sơn hắn cũng nhiều kẻ thù, khó sống, giờ có tiền đi nơi khác làm lại cũng tốt, lên đường luôn.
Vì thế bây giờ Tần An làm hộ hoa sứ giả cho Tôn Tôn thoải mái hơn nhiều, không cần cảnh giác như trước.
- Lại chẳng phải là sinh ly tử biệt, cậu buồn bã cái gì? Từ trấn Thanh Sơn tới Hành Thủy chỉ năm tiếng đi xe, sáng đi sớm, còn kịp ăn cơm trưa, buổi chiều về, tối ngủ ở nhà.
Tôn Tôn nhìn Tần An vừa bực mình vừa thương hại:
- Hay là trước Tết bọn mình cùng đi Hành Thủy một chuyến?
Tần An đề nghị:
- Mình đi làm gì, làm bóng đèn à? Tới khi đó hai người anh anh em em, mình ở bên sởn gai ốc chắc.
Tôn Tôn xoa xoa hai cánh tay, làm bộ không chịu nổi, trước kia Diệp Trúc Lan còn không dám thể hiện tình cảm với Tần An trước mặt cổ, bây giờ thì công khai trắng trợn rồi:
- Thành phố Hành Thủy còn được gọi là Nhạn thành, chim nhạn từ phương bắc bay về phương nam tránh rét, điểm dừng chân đầu tiên là Hành Thủy, nơi đó vào mùa đông có địa điểm trứ danh nhất là hồ Nhạn Quy. Cả hồ hòn đảo nhỏ giữa hồ và rừng rậm xưng quanh đều toàn là nhạn, cảnh tượng vô cùng tráng lệ, bạn không muốn chứng kiến một lần à?
Tần An bây giờ hoàn toàn cảm nhận được đặc quyền của trẻ ngoan thành tích tốt, bây giờ xin đi đâu, chỉ cần trong vòng một hai ngày sẽ không thành vấn đề. Tôn Tôn cũng thế, hình tượng cô con gái ngoan ưu tú đã ăn sâu vào lòng người, nếu hạ quyết tâm làm gì, dù cha mẹ có lo, cũng tin con gái mình có thể xử lý:
Tôn Tôn hơi động lòng, kỳ nghỉ khá dài, còn một thời gian nữa mới tới Tết, cô lại chẳng có kế hoạch gì, xưa nay luôn tranh thủ thời gian sớm nhất làm hết bài tập, thoải mái chìm đắm trong thế giới âm nhạc, tới Tết đến nhà ông ngoại, nhận phong bì đỏ nặng trĩu, trước khai học đi mua sách ngoại khóa, tới Hành Thủy cũng tốt, đó là thành phố lớn, nhiều sách vở mình cần...
Bao năm qua luôn đều đặn như vậy, Tôn Tôn chưa từng nghĩ tới thay đổi cho đến khi lời Tần An len lỏi vào đầu.
- Để mình suy nghĩ đã.
Tôn Tôn không trả lời ngay:
Tần An gật đầu, không theo Tôn Tôn vào ngõ, ngày hôm đó làm hỏng cửa nhà Tôn Tôn, sau đó thành thực đem nguyên nhân nói với cha mẹ cô, nhìn Tần An vì con gái mình là thương tích như thế vợ chồng Tôn Ngạn Thanh còn an ủi một phen, Tần An tất nhiên chủ động tìm người sửa lại cửa, bây giờ nhà Tôn Tôn lắp hai lớp cửa chống trộm.
- Cháu giúp nhà dì phòng trộm hay là giúp bản thân thế?
Trọng Hoài Ngọc trêu Tần An, thấy tình cảm trẻ con thật thú vị, không hề trách Tần An, cũng không ngăn cấm, làm cha mẹ chỉ cần cẩn thận trông chừng là được, can thiệp qua mức vào chuyện con cái sẽ làm ảnh hưởng tới tình cảm gia đình, gia đình mình chính là minh chứng. Quan trọng nhất là bà đủ lòng tin vào con gái mình.
Bị Trọng Hoài Ngọc trêu chọc mấy lần, Tần An cũng xấu hổ, nên mỗi lần chỉ đưa Tôn Tôn tới ngõ, không vào nhà.
Tần An về nhà, lên kế hoạch nghỉ đông, thời gian qua y không chỉ biết học tập hay quanh quẩn bên Diệp Trúc Lan mà còn làm rất nhiều việc rồi, đặc biệt chuyện lập công ty đã có bước tiến lớn, cần lên tỉnh thành một chuyến, đang không biết xin phép cha mẹ thế nào thì có điện thoại gọi tới.