Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 278: Phong phạm danh gia. (1) (2)

Chương 278: Phong phạm danh gia. (1) (2)


Đẩy cửa viện tử treo biển "Túy Đào Cư", Tần An bước vào sân, dưới ánh đèn màu trắng, một nam tử tuổi chừng năm mươi hơi béo đang chỉ huy mấy học sinh làm gốm, ông ta tên Dương Niệm Cổ, truyền nhân cuối cùng thực sự của gốm quan Lĩnh Nam, đồng thời là giáo sư học viện nghệ thuật thuộc đại học sư phạm Tương Nam.

Danh hiệu giáo sư này tới từ địa vị của ông trong giới gốm sứ chứ không phải là do làm bao nhiêu luận văn chuyên nghiệp, giống như tuyệt đại đa số nghệ nhân xưa, chuyên tâm vào tay nghề chứ không đi theo đuổi danh lợi.

Dương Niệm Cổ có rất nhiều học sinh, nhưng chỉ vài ba người được ông truyền cho tinh túy, hơn nữa chưa có ai tài nghệ tinh xảo tới mức được ông đem toàn bộ bí quyết truyền thụ, kể cả Tần An cũng chưa đủ, vì thế Đồng Quan Diêu từ đó không còn truyền nhân nữa.

Ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, Dương Niệm Cổ quay đầu lại, chỉ thấy trong sân có một thiếu niên cao gầy, một nam nhân trung niên véc tây thẳng tắp, mặt không biểu cảm gì, thiếu mỗi cái kính đen là giống hệt vệ sĩ trong phim.

- Hai vị là... ?

- Thầy Dương, cháu ngưỡng mộ tên tuổi thầy đã lâu, hôm nay chuyên môn tới thăm thầy, đây là quà ra mắt.

Tần An cung kính đưa gói đậu hũ tới:

- Tặng thứ khác thầy không nhận, có ít đậu hũ thối, coi như quà nhẹ tình nặng.

- Cái thằng bé này hay thật, ai lại nói thứ mình tặng là quà nhẹ tình nặng.

Dương Niệm Cổ bật cười, đưa gói đậu hũ lên mũi ngửi, bộ dạng ngây ngất:

- Hai vị có việc gì?

Thường xuyên có người quyền cao chức trọng tới nhờ ông làm tượng bồ tát để thờ, tác phẩm của ông rất ít khi lưu truyền trên thị trường, bởi vì chỉ người được bạn bè thân thiết giới thiệu thì ông mới làm, đoán chừng thằng bé này cũng thuộc gia đình giàu có nào đó, nhìn cách ăn mặc là biết.

- Cháu muốn tới đây để giao lưu tâm đắc làm gốm với thầy Dương.

Nghe thấy Tần An nói câu này, mấy học sinh đang chuyên tâm làm gốm kinh ngạc quay đầu lại nhìn, thấy nhìn thấy một đứa bé mười mấy tuổi thì bật cười, đúng là lời trẻ con, dù cả nhân vật có tiếng trong giới tới đây cũng chỉ dám nói "thỉnh giáo" thôi.

Dương Niệm Cổ ngồi xuống cái ghế đá, vừa ăn đậu hũ thối vừa nói:

- Làm đồ gốm không phải là nặn đất đâu.

Đám học sinh cười trộm, dù có là nặn đất cũng không so được với đôi tay khéo léo của thầy Dương.

- Dùng thủ pháo nghệ thuật nhào đất, dùng nghệ thuật nung đất, dùng ánh mắt nghệ thuật làm mọi thứ, cho dù nặn bùn cũng là nghệ thuật, chỉ thiếu một bước cho vào lò nung thôi.

Tần An khi theo Dương Niệm Cổ học tập, ông thường nói làm bất kỳ chuyện gì tới mức cao nhất cũng chính là nghệ thuật:

- Chú bé này không đơn giản nhỉ.

Dương Niệm Cổ chỉ tác phẩm của mấy đứa học sinh:

- Vậy cháu thử chỉ điểm tác phẩm của bọn chúng xem nào.

- Chẳng đáng xem, như trẻ con nặn đất.

Tần An liếc một cái, nhận xét chẳng nể nang gì:

Dương Niệm Cổ chưa nói, mấy đứa học sinh đã khó chịu, bọn họ đều là sinh viên thuộc hệ mỹ thuật của ĐH Tương Nam, dù mới học làm gốm, nhưng không tới mức bị một đứa bé mỉa mai.

Một nam sinh đội mũ làm việc đứng dậy:

- Được, vậy cậu nặn đất cho chúng tôi xem, để chúng tôi được chứng kiến tác phẩm đáng xem nào.

Tần An không có chút thiện cảm nào với đám học sinh này, bọn chúng tới Túy Đào Cư một thời gian, chẳng học được bản lĩnh, nhưng thường xuyên lấy danh truyền nhân Dương Niệm Cổ đi lừa người, khiến danh tiếng của ông ảnh hưởng không ít. Phương pháp giáo dục hiện tại không phát huy được tinh túy của nghệ thuật truyền thống, đám học sinh này cũng chẳng phải thực lòng tới học làm gốm, Tần An từ lúc đi vào nhìn ánh mắt lơ đễnh, thái độ qua quít của chúng là nhìn ra rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch