Xe bus tuy đông người nhưng không quá mức ồn ào chen lấn, khi đó đi được máy bay là người có điều kiện tốt, đa phần thuộc tầng lớp tinh anh, văn hóa cao.
Tần An thấy An Thủy chống cằm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không biết cô có giận chuyện ở san bay không, nhe răng cười chút động hỏi:
- Chị An Thủy, lần n ày chị định ở lại bao lâu?
- Không gọi An Thủy, An Thủy nữa à?
An Thủy quay đầu lại chế nhạo:
- Sao, chưa gì mà đã muốn đuổi chị đi rồi?
- Làm gì có, nếu chị cả đời không đi mới là tốt nhất.
- Chỉ giỏi ngọt miệng.
An Thủy không cười nữa:
- Vừa rồi ở sân bay làm gì vậy hả? Chị không quen Đại Lục, không nhờ anh Tạ giúp đỡ, đi đường không được thuận lợi thế này đâu.
- Em cũng không phải nhắm vào anh ấy, lâu lắm rồi không gặp chị, em rất nhớ, chỉ muốn được ở riêng bên chị thôi, ngay cả chú Vương mà em còn không thích ở bên cạnh nói gì tới người khác.
An Thủy vỗ trán làm điệu bộ không dám tin hơi khoa trương
- Nếu mà hiện giờ em mười tám thì chị nhất định bị em bắt đi rồi, em học đâu ra bản lĩnh tán tỉnh con gái như thế? Lớn lên một chút còn biết bao nhiêu cô gái bị em họa hại đây.
- Đâu phải bản lĩnh gì chứ ạ, toàn là lời thật lòng của em đấy.
Tần An kêu oan:
Xe bus đi đường vòng vào thành phố nên hơi xa, hai người về tới khách sạn rồi mà không ngờ Vương Hồng Kỳ còn chưa về, không biết nhà Tạ Kiếm Nam ở tận chỗ nào, Tần An gọi điện cho hắn, không ngờ gọi mãi mà không được, sóng di động còn chưa phủ khắp tỉnh thành, thẻ nhận phòng của An Thủy còn ở chỗ Vương Hồng Kỳ, nên cô đành nghỉ tạm trong phòng Tần An.
Là khách sạn năm sao duy nhất có liên quan tới nước ngoài ở tỉnh thành, điều kiện phòng rất tốt, cung cấp hơi ấm 24 giờ, phòng ấm áp dễ chịu, An Thủy cởi áo ngoài cuộn mình trên ghế sô pha, ôm đệm ghế, hai mí mắt đánh nhau:
- Bay thẳng từ Anh sang, sau đó chẳng nghỉ ngơi gì đã chuyển chuyến bay tới đây, mệt chết đi được, Vương Hồng Kỳ về thì gọi chị, lát nữa chị phải tắm, tối nói chuyện với em sau.
Tần An lấy chăn đắp lên người An Thủy, nhìn khuôn mặt mỹ lệ, tinh tế như đồ sứ Thanh Hoa, lại được vẽ hoa văn Nguyên Thanh, quý giá làm người ta không nỡ chạm vào, hàng mi đó, đôi mắt đó, cánh môi đó, không đâu không đẹp, làm y dằn lòng lắm mới không hôn trộm một cái.
Điện thoại của Vương Hồng Kỳ cuối cùng cũng thông, Vương Hồng Kỳ biết An Thủy đã ngủ, buổi tối không có hoạt động gì khác, cũng không vội về:
- Chàng trai Tạ Kiếm Nam xem chừng có chút ý với cô chủ, dọc đường tìm đủ mọi cách nghe ngóng tin tức, lại hỏi thân phận của boss nữa, tôi chỉ nói không biết. Nhà hắn là nhà số ba khu tập thể thành ủy, hắn cũng không phải là loài hoàn khố vô tích sự, cũng biết ăn nói ứng xử, không khiến người ta phản cảm.
Ngần ngừ một lúc bổ xung:
- Loại con cháu quan viên này ở Oxford hay Cambridge không có gì đáng kể, về tới địa bàn của hắn thì tiếng nói không nhỏ, công ty chúng ta mở ở đây, boss, nếu có thể không đắc tội thì đừng đắc tội.
Với hoàn cảnh trong nước, tư tưởng quyền lớn hơn tiền ăn sâu bén rễ, cho dù là sau khi kinh tế phát triển mạnh mẽ, rất nhiều người cầm quyền của cơ cấu kinh tế lớn, đối diện với quyền lực cũng không có mấy sức phản kháng, đụng chạm vào nhân vật không nên, đế quốc kinh tế gây dựng mười năm thậm chí mấy chục trong chớp mắt sụp đổ như lâu đài cát hay thậm chí trực tiếp đổi chủ không phải là chuyện quá hiếm.
Vương Hồng Kỳ không phải người đầu óc đơn giản, An Hứa Đồng bồi dưỡng ra cô con gái có thiên phú thương nghiệp kiệt xuất như An Thủy, người đi theo ông ta cũng mưa dầm thấm đất tăng tiến không ít kiến thức, không muốn Tần An vì chuyện không cần thiết mà đắc tội với người ta.
Tần An không dây dưa ở chuyện Tạ Kiếm Nam, lúc đó y không có ý gì đơn thuần vì muốn ở riêng bên An Thủy, tới Vương Hồng Kỳ còn thấy chướng mắt nữa là người khác.