Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 294: Thế nào là nam nhân. (2)

Chương 294: Thế nào là nam nhân. (2)


Đến khi lật bàn lên là có từng cái bánh dày rồi, cứ sáu bảy cái chất lên nhau đặt ở một cánh cửa rửa sạch, đó là toàn bộ quá trình làm bánh dày.

Tần An không nhớ từ khi nào mà chuyện nhà nhà tập trung lại cùng làm bánh dày đã không còn nữa, máy làm bánh dày xuất hiện ở cửa hiệu, chỉ cần trả ít tiền gia công, chẳng bao lâu liền có bánh dày, cái nào cũng giống cái nào, mỏng như nhau, to như nhau, đẹp hơn người làm bao nhiêu.

Bánh dày đẹp hơn rồi, đỡ tốn công hơn rồi, nhưng thiếu thiếu cái gì đó, chẳng còn muốn ăn nữa.

Thế nên Tần An không bỏ qua cơ hội này, chạy tới xin giã bánh dày.

Chú Vương cười ha hả đưa chày gỗ cho y:

- Xem xem An Tử có phải nam nhân chưa nào?

Giã bánh dày đều là thanh trán niên cao lớn vạm vỡ, không có sức khỏe thì không làm được, cho nên chú Vương mới nói như thế.

Tần An giơ chày gỗ lên đập mạnh xuống, đập một phát thôi mà chấn động ê tay, đau lưng, chú Vương ở bên chỉ huy:

- Chày gỗ đủ nặng rồi, cháu không cần dùng lực đâu, chỉ cần giơ lên cao rồi hạ xuống là được, cần thân không là bị thương cổ tay.

- Cháu hiểu rồi.

Lần này Tần An không dùng lực nữa, nhưng lại không phối hợp được với người đối diện, hoặc là hai cái chày cùng hạ xuống chạm vào nhau, hoặc là giơ qua cao đụng vào nhóm khác.

Cho dù thế không ai trách mắng Tần An cả, tất nhiên trêu chọc vài câu, ai nấy đều vui vẻ, Tần An dù rất nhiệt tình, nhưng giã được chục cái liền bị chú Vương đuổi đi, nếu để cơm nếp trong máng mà nguội, bánh làm ra không ngon.

An Thủy chun mũi trêu Tần An:

- Vậy mà lúc giới thiệu cho chị phong tục ăn Tết ở đây em nói hay lắm, quả nhiên đừng nên nghe quảng cáo mà.

Tần An rất ít khi thấy An Thủy luôn chú ý hình tượng làm động tác đáng yêu này, đưa tay ra sờ mũi cô, hớn hở nói:

- Chị làm lại cho em xem đi.

- Cố ý không làm được.

An Thủy cười khúc khích không làm:

- Rõ ràng chị An Thủy trước kia tốt với em nhất, luôn mua món ăn ngon cho em, mua đồ chơi cho em, vậy sao bây giờ quên em rồi, lần này tới đây ngay cả máy chơi game mới cũng không có.

Tần Tiểu Thiên lục hành lý An Thủy xong đi ra, nhìn Tần An và An Thủy thân mật với nhau thì ghen tỵ lắm:

- Hì hì, không phải chị bay vội quá nên quên sao, lần sau tới nhất định mang cho em, còn có rất nhiều game nữa, được không?

An Thủy dỗ dành thằng béo:

- Chị An Thủy chỉ thích nam nhân, mày còn non lắm.

Tần An dương dương đắc ý nói:

- Gì, anh mà cũng coi là nam nhân à?

Tần Tiểu Thiên gọi Tôn Pháo tới:

- Tôn Pháo, mày nói cho anh ấy biết thế nào mới là nam nhân.

Kỳ nghỉ đông bắt đầu một cái là Tần An chạy lên tỉnh thành rồi, ngay cả báo tin một câu cũng không có, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo suốt ngày chơi với nhau, hôm nay làm bánh dày, Tần Tiểu Thiên gọi Tôn Pháo tới, chẳng cần kết nghĩa thì hai đứa này cũng thành cùng hội cùng thuyền rồi. Tần Hướng Sơn chẳng hi vọng gì vào việc học tập của con trai, vậy mà Tần Tiểu Thiên thi được 419 điểm hợp cách. Tôn Đại Duy đặt mục tiêu cho Tôn Pháo là đỗ vào Nhị Trung, bây giờ Tôn Pháo còn thiếu gần trăm điểm, thành tích chẳng hơn được Tần Tiểu Thiên là bao.

Nói chung là thành tích xưa nay vẫn thế rồi, chỉ vì chơi với Tần An lại biến thành đối tượng bị người lớn trọng điểm đả kích, thế nên đồng bệnh tương lân tự nhiên ngày càng thân thiết.

Tôn Pháo kéo Tần An sang một bên, cái vẻ mặt phỡn lắm, hình như đã làm việc gì cực kỳ ghê gớm, thì thầm bên tai Tần An một hồi.

Tần An há hốc mồm đúng như mong đợi của hai thằng kia:

- Sao thế?

An Thủy đợi hai đứa kia nghênh ngang bỏ đi mới tò mò hỏi nhỏ:

- Hai đứa chúng nó đều đã sờ ngực con gái rồi, cho nên cho rằng mình là nam nhân.

Tần An dở khóc dở cười, bán đứng luôn cả hai đứa:

- Chị đừng thở phào vội, hai đứa chúng nó sờ cùng một cô gái.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch