Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 300: Em gái của An Thủy. (2)

Chương 300: Em gái của An Thủy. (2)


An Thủy che miệng cười:

- Em không phải bạn gái nhỏ của cậu ấy, đó là Diệp Trúc Lan, món đồ đẹp nhất cậu ta để dành cho bạn ấy.

Có lẽ cô bé này không tự nhận ra, nhưng An Thủy ở ngoài lại tinh ý thấy được Tôn Tôn mơ hồ có chút thiện cảm với Tần An, trừng mắt với y, tí tuổi đầu đã suốt ngày đi trêu chọc mấy cô bé xinh đẹp, lớn lên còn thế nào nữa? Phải quản thật kỹ mới được, còn Diệp Trúc Lan lại là ai? Không thấy Tần An kể, chắc không kém cô bé này rồi, nếu không xinh đẹp, đại khái thằng nhóc đó không để trong lòng.

Tần An vờ vịt xem chữ không nghe thấy bọn họ nói cái gì.

- Thứ tốt nhất chị đều giữ lại, không tặng Tần An, em muốn đi xem với chị không?

An Thủy rất thích cô bé trước mắt:

Thế là Tần An bị bỏ lại một mình, lòng có chút hoang mang, rõ ràng mình dẫn Tôn Tôn đến đây chơi, sao lại bị An Thủy mang đi mất rồi, lại còn nắm tay nhau, tình cảm giữa các cô gái đúng là phát triển nhanh như tên lửa.

Phòng của An Thủy ở tầng hai một tiểu lâu ở hậu viện, nơi giành cho khuê nữ chưa xuất giá, thế nên hồi xưa gả khuê nữ mới gọi là xuất gác.

Chẳng biết hai cô gái nói gì với nhau, Tần An ngồi viết được mấy chữ lớn mới thấy An Thủy và Tôn Tôn khoác tay nhau đi ra, Tôn Tôn thậm chí cầm món quà nhỏ mà An Thủy tặng, bao gồm một chiếc kẹp tóc thủy tinh và vòng tay, phải biết Tôn Tôn không nhận quà của người lạ, ngay cả y tặng còn không nhận.

Đi xuống thư phòng, An Thủy còn chọn cho Tôn Tôn hai câu đối xuân, đợi Tôn Tôn đi rồi, gõ đầu Tần An một cái:

- Sau này bớt trêu chọc các cô gái xinh đẹp đi.

Nụ cười của An Thủy vẫn rất đẹp, vẫn thân mật với mình như thế, nhưng Tần An thấy giọng cô có chút nghiêm khắc không giống thường ngày nói đùa với mình, không hiểu vì sao.

Ngày cuối cùng của năm 95 âm lịch đã là trung tuần tháng hai dương lịch 96 rồi, người Tần gia tụ tập ở trạch viện ăn cơm tất niên, vợ chồng bác cả, chị dâu cùng Tần Viên và Tần Thấm, bác hai và vợ từ Đài Loan sang là Tương Hân Di, Tần Tiểu Thiên, tất nhiên là cả nhà Tần An và An Thủy, mọi người ngồi chia thành hai bàn ngồi ở đại sảnh.

Cơm do bác gái và mẹ chuẩn bị, chị dâu thì bận rộn chuẩn bị trà cho các vị lão gia lớn nhỏ, huyên náo một hồi, mọi người cùng đợi xem chương trình Xuân vãn của ĐTH TW.

Tần An kéo ghế ngồi cùng với mẹ, mỗi năm vào ba mươi Tết cả nhà cùng nhau xem Xuân vãn đã thành truyền thống của rất nhiều gia đình Trung Quốc, sau khi xem Xuân vãn thì trẻ con đều được nhận tiền mừng tuổi, cả nhà đoàn viên náo nhiệt.

Khung cảnh này Tần An đã lâu lắm rồi không được cảm thụ, vẫn nhớ năm đầu tiên sau khi mẹ mất, hai cha con ngồi trong phòng khách lớn, chiếc TV LCD tới 54 inch chiếu Xuân vãn, nghe Tổ Anh hát, Triệu Bản Sơn biểu diễn tiểu phẩm, Nghê Bình và Triệu Trung Tường dẫn chương trình, nhưng cả hai đều ngồi im lìm, sau đó chẳng biết cha đi ngủ lúc nào, Tần An cũng tắt TV, chẳng đợi chuông đánh mười hai giờ.

Hạnh phúc lúc đó với hai cha con đã xa xôi như câu chuyện cổ tích.

Điện thoại chúc Tết cứ reo vang liên tục, nhà An Thủy cũng có truyền thống đón Tết Xuân, càng là người Hoa ở hải ngoài càng coi trọng ngày này, nó đã thành tiêu chí của một người Trung Quốc, dù đi tới đâu vào ngày này đều muốn đoàn tụ, đốt pháo chúc Tết, giành cho nhau những lời tốt lành.

An Thủy cầm di động ra ngoài nói chuyện với gia đình bên kia đại dương, bờ đông nước Mỹ lúc này là rạng sáng, một lúc sau cô đi vào đưa điện thoại cho Tần An.

- Em á?

Tần An chỉ mũi mình có chút nghi hoặc, ai muốn nói chuyện với mình c hứ:

- Em gái chị muốn nói chuyện với em.

An Thủy nói một câu làm Tần An suýt đứng tim:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch