Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 302: Đêm 30 Tết. (2)

Chương 302: Đêm 30 Tết. (2)


An Thủy vừa nói vừa nhìn Tần An, xem thằng nhóc này có chút hiếu kỳ nào với em gái mình không:

- Không phiền, không phiền, rảnh rỗi dẫn em cháu tới đây chơi, làm sao mà phiền được chứ.

Lý Cầm nhiệt tình kéo tay An Thủy:

- An Lạc nhất định là cô bé rất ngoan đúng không? Tuồi sàn sàn nhau, vừa vặn làm gương cho Tần An:

- Cháu cũng muốn thế, hai đứa nói tuôi không chênh nhau là bao, làm quen trước, nếu có chút cơ sở tình cảm, nói không chừng lớn lên sẽ tiến thêm một bước.

An Thủy nửa đùa nửa thật nói:

- Thế thì tốt.

Lý Cầm vui vẻ lắm, tuy chuyện này không thể quá coi là thật, nhưng bà thực sự có tâm tư này, nếu con trai mình và những cô bé khác có ái muội gì đó, Lý Cầm còn lo con trai yêu sớm ảnh hưởng tới học tập, nhưng nếu là em gái An Thủy thì nên có tính toán sớm, chỉ cần An Lạc ưu tú bằng một nửa chị mình thôi là bà thỏa mãn rồi:

- Chỉ sợ nó không xứng với An Lạc nhà cháu.

- An Lạc nó cũng tinh quái lắm ạ, lúc nào cũng có suy nghĩ khác người, cháu thấy sẽ rất hợp với Tần An.

An Thủy có tư tưởng rất cởi mở, không nặng nề truyền thống thế gia môn phiệt, huống hồ cô thấy Tần An cũng rất ưu tú:

- Mẹ và chị An Thủy cứ nói chuyện nhé, con ra ngoài cho thoáng.

Tần An lòng phiền muộn nghe Đồng Văn Hoa hát cũng không vào tai nữa, nói một câu ra ngoài sân:

- Thằng bé này làm sao thế, mọi khi trêu chọc gì nó cũng vẫn cười hì hì cơ mà.

Lý Cầm ngạc nhiên lắm:

- Dì để cháu đi xem sao.

An Thủy vội đứng dậy:

Mấy ngày trước ba mươi Tết đều trời quang, ban đêm trời càng thêm sâu thẳm, vầng trăng lớn chẳng bị bất kỳ bóng mây nào che lấp sáng vằng vặc ở chân trời, rải lên tường trắng ngói đen, như tấm lụa, như màu nước.

An Thủy nhìn thấy Tần An ngồi dưới chiếc ghế đu bên rừng trúc, đu đưa để lại cái bóng dài lay động.

- Giận à?

An Thủy có chút ủy khuất, không hiểu vì sao làm Tần An giận:

Tần An lắc đầu, y đã bưng tai trộm chuông sống vui vẻ thời gian dài, y tự lừa mình lừa người nói rằng còn rất lâu, rất lâu nữa mới tới ngày đó, y chỉ muốn tận hưởng hạnh phúc trước mắt, nhưng khi nãy An Thủy nói tới An Lạc, y không thể giả vờ được nữa, y không muốn buông tay, kể cả có là chị An Thủy đi nữa cũng không hiểu được tâm trạng của y lúc này, gượng gạo lắc đầu:

- Chị An Thủy, không phải là nói đợi em lớn lên à, sao bây giờ vội vàng đẩy em đi à?

An Thủy nhẹ người cho rằng Tần An giận dỗi trẻ con, chú nhóc này không ngờ quyến luyến mình như thế, đến gần dịu dàng nói:

- Chị hơn em những năm tuổi mà, cho dù như em nói, đợi tới khi em mười tám tuổi, chị và em trong mắt người ngoài là đôi trai tài gái sắc, nhưng trong mắt cha mẹ em cô bé như An Lạc mới thích hợp.

Tần An bóp trán, cảm giác cái hố càng đào càng sâu, làm sao có thể trách An Thủy hiểu lầm được, đây căn bản là chuyện không thể giải thích, dù là với An Thủy:

- Không biết chị đã nói đợi em năm năm, không thể nói mà không giữ lời.

Nhìn Tần An như đứa trẻ con bị bỏ rơi, ánh mắt đầy cầu khẩn, An Thủy ngồi xuống bên cạnh:

- Ngốc lắm, đừng nghĩ nhiều, chị làm sao nỡ rời bỏ em chứ.

Tần An dựa người vào lòng An Thủy ôm lấy eo cô, không muốn tiếp tục đề tài nữa.

- Buông chị ra, mọi người nhìn thấy bây giờ.

Trong phòng không biết bao nhiêu trưởng bối, ai cũng tin tưởng mình, vậy mà mình lại cùng Tần An thân mật không thích hợp, hoảng loạn đẩy y ra:

- Em kệ, vả lại mọi người đang xem xuân vãn, chị không thấy cười lớn như thế sao?

Cơ hội ôm An Thủy thế này không phải nhiều, ai bảo chị ấy làm hỏng hết tâm tình ngày Tết của mình, Tần An quyết định làm khó cô một phen:

An Thủy vùng vẫy một lúc không thoát được, đành chiều y, đưa tay lên vuốt tóc Tần An cười nhẹ.

Đêm ba mươi, cùng ngăm trăng, dưới ánh trăng bóng triền miên, người thành đôi...







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch