Liêu Du cũng không định vừa về đã nói làm cha mẹ mất vui, ông bà Liêu sao đoán ra được con gái ly hôn rồi, cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói năm nay cá trong suối Hoa Đào rất béo, làm được nhiều cá khô, khi nào về nhớ mang theo, La Ba Phu thích ăn cá khô.
Liêu Du có một cô em gái tên Liêu Phác, nhưng xem ra gen ưu tú của Liêu gia bị cô chị chiếm hết mất rồi, Liêu Phác dung mạo bình thường, chỉ có đôi mắt là giống Liêu Du, cười lên cũng có vài phần hấp dẫn.
Loa phát một cái làm cả thôn đều biết Liêu Du đã về, giáo viên vẫn còn danh giá lắm, hàng xóm tới chơi không ít, Tần An mở ba lô, lấy ra rất nhiều kẹo, thôn dân khách khí không dám cho con nhận, nhìn là biết không phải là thứ ít tiền.
Ông Liêu biết Tần An đi xe trong nhà tới đây, chút bánh kẹo này chẳng đáng gì, giúp Tần An phân chia, đuổi đám trẻ con đi.
Ở nông thôn ăn tối sớm, em gái Liêu Du ở bếp phía sau hâm nóng cơm, làm thêm vài món ăn bê mâm lên, làng xóm thấy thế rời đi, buổi trưa ăn qua loa, Liêu Du và Tần An đi đường xóc nảy đói không còn gì nữa, ngồi lên bàn ăn luôn.
Nhiếp Nhiếp trên xe đã ăn bánh ngọt và uống sữa, không đói lắm, ngồi trong lòng bà ngoại, ăn chơi bời.
Liêu Phác nấu ăn rất ngon, cá khô mới sấy hương vị tuyệt vời, sốt chua chua ngọt ngọt dễ ăn, còn có món trứng rán và canh rau nấu xuông, Tần An mặc dù sống ở trấn Thanh Sơn được ăn thực phẩm xanh thuần túy, nhưng huyện Đào Nguyên này có sông nước tốt, bất kể là cá hay gà vịt đều có phong vị hơn nơi khác vài phần.
Ăn tối xong, cả nhà chia tách lâu ngày tất nhiên là tụ lại một chỗ nói chuyện, Tần An bế Nhiếp Nhiếp xem TV, chẳng mấy chốc Nhiếp Nhiếp ngáp ngắn ngáp dài ngủ mất, Tần An đi hỏi Liêu Du xem tối nay ngủ thế nào.
Liêu Du bế Nhiếp Nhiếp tới phòng sau, thay quần áo đặt lên giường, Nhiếp Nhiếp ngủ rất ngoan, chỉ nửa đêm dậy đái một lần, nên Liêu Du yên tâm. Tần An ngồi xe một ngày, nghe nhà Liêu Du dùng tiếng địa phương nói chuyện, khó nghe khó hiểu lại như ru ngủ, tới gian bên cạnh, leo lên giường, ngáp vài cái liền ngủ rồi.
Trò chuyện với cha mẹ và em gái tới rất khuya, Liêu Du vài lần bóng gió thăm dò cha mẹ, nhưng không tìm được cơ hội, quyết định đợi tới ngày cuối cùng mới xòe bài.
Tắm rửa xong, trước khi chuẩn bị đi ngủ, Liêu Du đi qua phòng Tần an xem y có lạ nhà không, nhìn gò má gày gò có chút vẻ kiên nghị nam tính nhưng khi đôi mắt trầm ổn khép lại, rõ ràng chỉ là một đứa bé mười ba tuổi. Tên tiểu lưu manh thực biết hành hạ người ta, khiến mình không biết phải đối xử thế nào, bày ra uy nghiêm của giáo viên cũng không được, mình nhiều tuổi hơn, vậy mà lần nào cũng là mình ở thế yếu hơn, còn bao lần lâm vào cảnh lúng túng, Liêu Du giơ nắm đấm dứ dứ trước mặt Tần An, nổi hứng trẻ con, chọc chọc vào má Tần An, ấn nhẽ mũi y, thấy y không có phản ứng gì chơi càng say sưa, nếu có bút dạ ở đây đã vẽ mèo lên mặt y rồi.
Ai bảo không biết lớn nhỏ, trêu chọc Tần An một hồi, Liêu Du thỏa mãn không ít, nhìn Tần An thấy đáng yêu hơn nhiều, đột nhiên cúi xuống thơm má y một cái, lúc làm thì trong đầu chẳng nghĩ gì, chỉ là một thoáng nổi hứng trẻ con thôi, đến khi môi chạm vào gò má lạnh lạnh của Tần An mới sực tỉnh, hành vi vô cùng không thích hợp, luống cuống đứng dậy chạy khỏi phòng.
…
Nhà Liêu Du ở nơi gọi là thôn Tị Phong Đường, khác với hương thôn xung quanh trấn Thanh Sơn đã có đường đất liên thôn do chính phủ cùng người dân bỏ tiền làm, thôn Tị Phong Đường vẫn chỉ có những con đường mấp mô do bao năm người dân đi lại mà thành, khiến nơi này đầy phong tình thôn dã cổ xưa.
Khi Tần An dậy thì gà trống đã gáy tới phát chán đi lởn vởn quanh gà mái ve vãn rồi, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ dán giấy chỉ còn lờ mờ không đủ đánh thức con sâu lười đã quen thời gian thoải mái ngày Tết.