Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 326: Dụ hoặc trẻ con. (1) (2)

Chương 326: Dụ hoặc trẻ con. (1) (2)


Tần An cầm chén trà nhấp thử, không có nhiều tư vị như trà ngon, song thanh nhuận dễ uống:

- Trà thơm quá, có phải làm bằng cánh hoa đào không?

- Em thật tinh, trà này làm bằng cánh hoa đào phơi khô, hơn nữa đều là cánh hoa ở trong Đào hoa nguyên, hoa đào nơi khác không so được đâu.

Tiền Nhân tự hào kể:

- Hoa đào này đều do tiểu thư hoa đào hái, nghe nói thời xưa còn cầu kỳ hơn nhiều, chọn thiếu nữ từ mười ba tới mười lăm, dùng miệng hái từng cánh hoa một đấy.

Các cụ thời cổ ăn chơi khiến con cháu sau này khóc thét, tuy vậy chỉ cần nghĩ tới Đào hoa nguyên không mở cửa công khai với bên ngoài, lại còn dùng tiểu thư hoa đào hái lá, đủ thấy đám quan phụ mẫu bây giờ biết hưởng thụ lắm.

Tất nhiên hoa do tiểu thư hoa đào hái hay nông phu thô kệch hái thì tư vị chẳng khác gì nhau, nhưng thêm vị phong lưu vào đó, khiến người ta sinh tơ tưởng, nước trà vào miệng Tần An bất giác cũng ngon hơn vài lần.

- Vậy em phải uống thêm vài chén mới được.

Tần An cố ý ngửa cổ uống một hơi hết luôn, sau đó vờ bị sặc ho khù khụ khiến Tiền Nhân bật cười đi tới giúp y vỗ lưng.

- Em là người Vũ Lăng trẻ nhất những năm gần đây đấy....

Tiền Nhân nói nửa chừng nhìn thấy một nữ nhân xuất hiện ở cửa, vội không nói nữa:

Lý Minh tủm tỉm cười đứng đó, không biết là đã nghe bao lâu rồi, chỉ xua tay một cái để Tiền Nhân đi ra ngoài.

Tần An quay đầu sang nhìn nữ nhân điệu bộ mười phần, y vốn chú ý tới từ lúc đi cùng đoàn người tháp tùng An Thủy rồi, trẻ tuổi, có nhan sắc đứng trong đội ngũ quan viên, nhất định không đơn giản.

Nhờ có suối nước nóng, ở bên trong Đào hoa nguyên ấm áp hơn bên ngoài khá nhiều, Lý Minh vừa mới ngâm mình xong, nghe nói người Vũ Lăng là thiếu niên mới lớn, chẳng trang điểm tỉ mỉ, mái tóc chưa khô hẳn, ăn mặc qua loa tới đây, chiếc áo trong ôm lấy bầu ngực no căng bắt mắt, hiển nhiên là không mặc áo lót bên trong, rất khơi gợi trí tưởng tượng.

- Em trai, chúc mừng em thành người Vũ Lăng, chỉ là đây vốn không phải trò chơi trẻ con nhé, bây giờ tới đây rồi, có phải cảm giác chẳng có gì vui không?

Lý Minh đi tới, cho dù đi đôi dép gỗ, vóc dáng không cao đôi chân vẫn thon dài:

Mùa đông ai cũng quen quấn mình thật chặt, nữ nhân cũng chẳng dám lộ ra mấy da thịt, đôi chân trắng trẻo của Lý Minh trở nên vô cùng cám dỗ, Tần An cười:

- Đúng là chẳng có gì vui, dì tới đây để nói với cháu còn có chuyện gì vui à?

Lý Minh hơi ngờ ngờ, không biết đứa bé này có phải đang trêu ghẹo mình không, người ta gọi mình là dì rồi, không tiện xưng hô là chị nữa:

- Đúng thế, có có chuyện vui lắm, nhưng mà phải hứa với dì một chuyện.

- Chuyện gì ạ?

- Lát nữa khi chọn tiểu thư hoa đào, cháu có thể chọn vài cô bé theo ý dì không, đều rất xinh đẹp, dù dì không nói, cháu cũng chọn họ thôi.

Lý Minh ngồi xuống bất tri bất giác dùng giọng điệu khi quyến rũ người khác, là một thói quen thôi, làm sao lợi dụng vốn liếng của nữ nhân để đạt mục đích đã thành loại bản năng của cô rồi:

- Dì đã nói cháu thế nào cũng chọn trúng họ, vậy chọn thế nào cũng giống nhau phải không? Cháu sẽ làm dì hài lòng.

Tần An lờ mờ hiểu ra rồi, đại khái giống như nhiều cuộc thi người đẹp, đa phần người chiến thắng đều đã lựa chọn trước, chỉ là không ngờ huyện Đào Nguyên cũng làm trò này, nói thật, những cô bé mười sáu tuổi đó còn xinh đẹp hơn khối người tham gia cuộc thi người mẫu người đẹp, loại mỹ cảm thuần tịnh ngây thơ đó không gì bì được:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch