An Thủy vì sao giao bản quyền chuyển thể Harry Potter cho công ty mẹ của Ái Đạt, vì cô biết được hùng tâm của họ ngay từ đầu, mục tiêu của Ái Đạt là vươn tới đỉnh cao của kim tự tháp chứ không phải chỉ muốn kiếm tiền trong nước, trở thành gã khổng lồ mà thế chế trong nước không trói buộc được mới là mục tiêu của nó, mỗi một bước đi của Ái Đạt đều trong kế hoạch tính toán cụ thể, chuyện này giới hạn trong ít cổ đông được biết, chỉ nói một câu mà Tần An có thể nhìn ra được, khiến An Thủy muốn y tham dự sâu hơn vào kế hoạch lớn này chứ không chỉ làm người đứng ngoài:
- Sao chị cảm giác em không có cảm hứng tham gia vào đó.
- Em chẳng biết.
Tần An giang tay:
- Ái Đạt có thể kiếm được tiền cho em là tốt rồi, đó là sự nghiệp của họ, lý tưởng của họ, không phải của em. Nếu không có chị, em và Ái Đạt đã chẳng có chút liên hệ nào, không được chia miếng bánh lớn như vậy.
- Thế thì phải tốt với chị An Thủy đấy nhé.
An Thủy làm động tác nghiêng người muốn dựa vào vai Tần An, sắp tới gần ngồi thẳng dậy:
- Thôi, cái vai này còn nhỏ lắm, dựa vào không có cảm giác gì hết.
Rồi chẳng để ý tới bộ dạng bị đả kích nặng nề của Tần An, chống tay nhìn phong cảnh trôi qua ngoài cửa sổ, khóe miệng mang nụ cười khẽ.
Về tới trấn Thanh Sơn, An Thủy cùng Tần An đi hỏi thăm ông nội trước tiên, cô là người chú trộng lễ tiết, còn nghiêm túc hơn cả rất nhiều gia đình truyền thống trong nước.
Trò chuyện với ông nội một lúc, An Thủy mệt đi nghỉ trước, Tần An lúc này mới chạy về nhà.
Những món đồ trang trí ngày Tết vẫn còn đó, nhưng không khí không còn rồi, vì mọi người không mặc áo mới nữa, không gặp nhau là tươi cười chúc nhau những lời tốt lành, nhịp điệu cuộc sống dần trở lại, người lớn lại bận rộn, chỉ có trẻ con mặt bần thần luyến tiếc dư vị kỳ nghỉ dài.
Lý Cầm nhận được điện thoại đã đợi con về từ trước, vừa thấy Tần An qua cửa là hỏi:
- Không gây phiền toái cho cô giáo Liêu chứ? Con đi rồi, mẹ thấy suy nghĩ không chu đáo, may mà biết An Thủy vừa vặn có công việc tới đó nên mới yên tâm, nếu không cô giáo Liêu nhìn con gây họa cũng chẳng cách nào ngăn nổi.
- Mẹ, chẳng phải gặp ai mẹ cũng khen con ngoan, hiểu chuyện à, sao ở nhà toàn toàn nói con không hay thế?
Tần An làm bộ giận dỗi:
- Con còn nhớ mua quà cho mẹ đây này, đâu tệ như mẹ nói.
- Cái gì đây?
Lý Cầm mở cái túi nhỏ ra, tựa hồ là cánh hoa nửa khô nửa tươi, trông chẳng đẹp chút nào, song ngửi rất thơm.
- Cánh hoa đào hái từ Đào hoa nguyên đấy mẹ, hiếm lắm.
Tần An mang về khá nhiều, tất nhiên Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều có, nhưng để mẹ lấy phần lớn trước:
- Có gì mà hiếm, qua một thời gian nữa trong Đại Thanh Sơn đào sẽ nỏ đỏ rực luôn.
Lý Cầm chỉ lấy làm lạ:
- Mà sao giờ đã có hoa đào rồi?
- Cho nên con mới nói là hiếm, trong Đào hoa nguyên một năm bốn mùa như xuân, có suối nước nóng nên hoa nở sởm, hoa này cũng rất đặc biệt, mẹ đoán xem.
Tần An ôm tay mẹ ngồi xuống ghế sô pha:
- Con trai hiếu thảo vất vả mang về cho mẹ đấy.
- Hiếu thảo tới mức tặng cho mẹ ít cánh hoa khô à? Thôi để dành tặng cho vợ con đi, xem nó có thích không?
Lý Cầm đùa, con trai hiếu thảo là đủ, tặng hoa khô hay tặng củi mục đều thích:
- Mẹ không biết ở đó có Tiết hoa đào, mỗi năm chọn những cô gái xinh đẹp nhất vào Đào hoa nguyên tăm rửa, truyền thuyết nói ngâm mình trong đó sẽ được chồng yêu thương cả đời, kỳ thực là nhờ công hiệu của những cánh hoa này đấy.
Tần An lấy một cánh hoa đưa lên mũi mẹ:
- Mẹ ngửi đi, có phải thơm lắm không, dùng nó ngâm nước tắm, tắm vào toàn thân thơm phưng phức, mẹ mà tắm xong, chắc chắn cha thích lắm.
- Dám nói những lời đó với mẹ à, xem mẹ đánh con không.
Lý Cầm xấu hổ lắm, thằng bé này to gan quá rồi, đưa thay đánh đầu Tần An vài cái:
- Vừa về đã ăn nói linh tinh rồi, thà con đi ra ngoài cho mẹ bớt đau đầu.
Tần An cười hì hì để túi hoa đào đó, khẳng định thế nào mẹ cũng dùng.