Trong Hoài Ngọc sức khỏe yếu, sinh ra Tôn Tôn trải qua một phen thập tử nhất sinh, sau đó lại không mang thai được nữa, đối với nơi mang tư tưởng con trai kế thừa gia nghiệp ăn sâu vào lối suy nghĩ, đây là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời của Tôn Ngạn Thanh, dù rất yêu thương con gái, nhưng là chuyện khác, cứ nghĩ tới mình tích góp cơ nghiệp không nhỏ, sau này giao cho con rể là khó chịu.
- Dạ, thế thì sau này cháu chạy tới đây ăn chực, đợi cho cháu không ở nhà nữa, mẹ cháu mới biết quý đứa con trai này.
Tần An cười hì hì, ngồi xuống nhìn thấy tờ Nhật báo Phong Dụ trong tay Tôn Ngạn Thanh:
Cái huyện nhỏ thì làm gì có mấy tin tức, Nhật báo Phong Dụ cũng toàn đưa những tin lặt vặt, nếu không thì là lời phát biểu như sách giáo khoa của lãnh đạo.
Tôn Ngạn Thanh bỏ tờ báo xuống, cảm khái:
- Con người bây giờ không còn lương tâm nữa rồi, Nhất Trung năm ngoái xảy ra chuyện học sinh ngộ độc, bị người ta dìm xuống, giờ lại thêm vụ hôm qua học sinh năm thứ bao cao trung học thêm lại ngộ độc, không cách nào che dấu được nữa mới bị đưa lên báo.
- Đám người đó quá tham, nhìn nhà ăn trong trường kiếm như thế, lại không chui vào túi mình, thế là khi mua sắm bất chấp chất lượng, rau nát thịt thối đều mang về, xảy ra chuyện là sớm muộn.
Tần An lắc đầu, chưa nói tới cao trung trọng điểm như Nhất Trung, ngay cả Nhị Trung, riêng nhà ăn cũng mang về cho trường thu nhập tài vụ mấy trăm nghìn, cha y khi đọc mấy con số này cũng phải bất ngờ.
- Thế này làm sao yên tâm cho con đi học, quán ăn bên ngoài cũng không vệ sinh.
Trọng Hoài Ngọc vốn không mấy quan tâm chuyện thời sự, nhưng mà vấn đề này liên quan tới con mình, với thành tích học tập của Tôn Tôn, vào Nhất Trung là chuyện đương nhiên:
Đây là điểm khác nhau lớn nhất giữa trường tư và trường công, kiến thiết nhà ăn chính là cơ sở quan trọng nhất đánh giá chất lượng hạ tầng của trường học, giống như Nhị Trung, sau khi Tần Hoài lên làm hiệu trưởng, đầu tiên là thay người mua sắm cho nhà ăn, mỗi ngày đích thân kiểm tra rau củ rồi mới cho nhập sổ, chuyện khác không mấy quản lý, bị giáo viên Nhị Trung nói sau lưng là hiệu trưởng nhà bếp.
Tần An không khỏi bội phục cha, vừa lên nắm trường thấy ngay trọng điểm.
Trừ học phí, nhà ăn chính là thu nhập lớn nhất của trường học, nếu không quản lý tốt sẽ biến thành công cụ vơ vét tiền bạc của một số kẻ, loại chuyện này ở các trường công lập chỉ cần lo lót trên dưới chút là được mắt nhắm mắt mở cho qua, dù sao chẳng sập được. Nhưng với trường tư thì không thể, không đơn giản là vấn đề kiếm tiền, xảy ra chuyện gì là sẽ bị người ta coi là bằng chứng rõ ràng của cải cách thất bại, chuyện bao thầu rất có khả năng chết yểu, mất tiền đầu tư, mà ngay cả tiền đảm bảo cũng không thu lại được.
- Anh xem, nó đang suy nghĩ kìa, cứ như đang nghĩ cách giải quyết ấy.
Trọng Hoài Ngọc khẽ dùng vai huých vai chồng một cái, cảm thấy dáng vẻ nhíu mày đăm chiêu của Tần An thú vị lắm:
- Cậu ấy à, biện pháp giải quyết thì nghĩ cả ngày không ra, nhưng cách nghịch ngợm chớp mắt là có.
Tôn Tôn đã pha trà xong bê lên:
- Cha mẹ thử đi, trà hoa đào Tần An mang tới đấy.
Tần An ngẩng đầu cười, vừa rồi là thói quen nghề nghiệp, nhắc tới vấn đề trường học là bất giác nhập tâm suy nghĩ rồi.
- Đừng nói Tần An như thế.
Trọng Hoài Ngọc khẽ trách con gái, cầm chén trà lên uống thử, gật đầu ngay:
- Ngạn Thanh, anh thử đi, không tệ.
Tần An cũng uống, phải cố lắm mới không nhăn mặt, thứ này đâu phải gọi là pha trà, là đổ nước sôi vào trà mới đúng, nhưng là Tôn Tôn pha nên y nhịn, dù sao cái mồm uống trà của y bị ông nội làm điêu lắm rồi, người bình thường không thỏa mãn nổi, đành thường tự ám thị mình, đây là uống nước lá, không phải uống trà.
Sau hôm đó, Tần An thường xuyên tới nhà Tôn Tôn chép bài tập, còn ở lại ăn chực, thoải mái như ở nhà đôi khi trò chuyện với vợ chồng Tôn Ngạn Thanh vui vẻ tới mức khiến Tôn Tôn ghen tỵ vì bị ra rìa, suýt đuổi y ra khỏi nhà, không cho tới nữa.