Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 336: Giấc mơ bình dị. (2)

Chương 336: Giấc mơ bình dị. (2)


- Ừ, chúng ta sẽ càng ngày càng thân, càng ngày càng làm nhiều việc xấu.

Tần An toét miệng cười:

Diệp Trúc Lan che mặt, thẹn thùng nhìn qua khe ngón tay, cô biết, Tần An nói không sai vì cô rất thích làm những chuyện xấu đó.

- Đợi tới một ngày chúng ta làm hết tất cả mọi chuyện xấu, chúng ta sẽ thường xuyên ngủ với nhau, bạn sẽ quen được mình bế đi tắm...

Tần An không xác định bao giờ mới tới lúc đó, dù Diệp Trúc Lan sắp tròn mười bốn, song sắp tới mức nào? Thật là quá lâu đi.

Đúng là càng ngày càng xấu, Diệp Trúc Lan không cả dám nghĩ nữa, nhưng cô thích nghe, má đỏ, kích thích, toàn thân nóng như được Tần An ôm trong lòng, giờ cô biết chuyện xấu nhất mà bọn họ có thể làm là gì rồi, hơi sờ sợ.

- Tất nhiên sau đó chúng ta sống cùng nhau, ngày ngày ôm nhau ngủ, mỗi sáng thức dậy là có thể thấy đối phương, ai dậy trước sẽ phải làm bữa sáng, đó sẽ là vấn đề đấy, rồi hôm nay ai giặt quần áo? Đó cũng là vấn đề. Rồi mình mua về một cái bảng, chúng ta bốc thăm xem ai làm việc gì, viết lên bảng như thời khóa biểu trong tuần.

Diệp Trúc Lan hoàn toàn nhập vai chìm đắm trong ảo tưởng bình đạm, xụ mặt nói:

- Chúng ta thuê giúp việc không được à?

- Không, mình không thích thuê giúp việc, đó là thế giới của hai chúng ta, mình không thích có người không liên quan.

Tần An kiên quyết lắc đầu:

- Ừ được rồi, mình sẽ nhận việc giặt quần áo, ở thành phố có bán máy giặt.

Diệp Trúc Lan gập ngón tay, thấy ngoài giặt quần áo mình không biết làm gì nữa:

- Cậu phải nấu cơm.

- Được, mình nấu cơm, qua một thời gian, đột nhiên bạn nói món trắng rán nhiều mỡ quá, món móng giò bạn thích nhất chỉ buồn nôn, mình vui mừng dẫn bạn đi kiểm tra, phát hiện bạn có thai.... ưm …

Tần An không nói thêm được vì bị Diệp Trúc Lan bịt mồm rồi:

- Không được, chúng ta là trẻ con, làm sao sinh con được.

Diệp Trúc Lan có chút hoảng loạn, đây mới là chuyện xấu xấu xấu nhất, không ngờ Tần An muốn mình sinh con, đề tài này làm cô xấu hổ không chịu nổi:

- Sau này, sau này mới sinh.

Tần An bị tay Diệp Trúc Lan bịt lấy cả mũi không thở nổi, vội gạt tay cô ra, sau đó mắt bất giác nhìn bụng Diệp Trúc Lan:

- Nhìn cái gì, không cho nhìn.

Diệp Trúc Lan đưa tay che mắt Tần An.

- Nhìn một cái không có thai được.

Tần An tranh thủ đưa tay sờ nhanh một cái:

- Sờ cũng không có thai.

Má Diệp Trúc Lan đã nóng tới độ rán trứng trên đó được, lắc đầu liên hồi:

- Tần An, cậu thật xấu, không cho nói nữa, không cho nói nữa, nếu không mình giận đấy.

- Ừ, không nói nữa, nhưng tối nay mình tới nhà bạn nhé.

Tần An nuốt nước bọt, bình thường luôn tự nhủ với bản thân Diệp Trúc Lan còn nhỏ, không được kích động, ở bên cô là vứt hết lý trí qua một bên:

Diệp Trúc Lan cũng muốn lắm, nhưng bây giờ không được, rầu rầu nói:

- Buổi tối mẹ mình ngủ với mình.

- Sao mẹ bạn lại ngủ với bạn.

- Không biết nữa, lần này cha mình cũng về cùng, nhưng mà mẹ mình và cha mình cãi nhau hay sao ấy.

Diệp Trúc Lan khổ não nói:

Trên đời này có một thứ chẳng bao giờ hết, nó tên là phiền toái, vợ chồng xung đột hay cãi nhau là chuyện rất bình thường, cũng không phải việc Tần An có thể can dự được.

Trời mỗi lúc một tối, người đi làm về ngày một đồng, thi thoảng lại có người lớn đi qua nhận ra Diệp Trúc Lan ngồi bên cạnh đứa con trai lạ đều đứng lại hỏi han vài câu, mắt nhìn Tần An như đề phòng trộm, Khuông Vịnh Mai không theo chồng lên thành phố sống sung sướng mà ở lại cái thôn nghèo dạy học nên rất được người thôn Hợp Hưng tôn trọng, bởi thế người trong thôn tất nhiên cũng quan tâm tới Diệp Trúc Lan, hai người vì thế đành chia tay, mong ngóng ngày trôi qua nhanh, mai lại gặp nhau ở lớp.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch