Tối hôm đó Tần An ngủ cùng với Tần Thấm, Lý Thục Nguyệt thì sang ngủ cùng với Tề Mi, Tần Thấm rất hưng phấn đòi Tần An kể hết chuyện này tới chuyện khác, mãi tới khuya bị Lý Thục Nguyệt phát hiện ra mới bắt cả hai chú cháu phải tắt đèn đi ngủ, dù thế Tần An chùm chăn thì thầm kể chuyện khi Tần Thấm rúc vào lòng y ngủ chảy dãi mới thôi.
Tạp chí Họa thần đang ở giai đoạn trọng yếu, Tần An đã lười, Vương Hồng Kỳ làm trợ lý tất nhiên phải bận rộn thay, lần này Tần An đi lên huyện bằng xe bus, sáng hôm sau cũng về bằng xe bus.
Chuyến xe bus từ huyện về thị trấn Thanh Sơn có đặc điểm là rất vắng vẻ, nhất là không phải ngày nghỉ hay ngày lễ, Tần An thoải mái chiếm ghế mà ngồi, vì thoải mái quá nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến khi xe chẳng còn ai tài xế mới để ý thấy một đứa học sinh đầu ngoẹo sang một bên ngủ say tới chảy cả dãi cả dớt, chỗ này không còn trường học nào nữa, tốt bụng vỗ vỗ vai y.
- Chết rồi! Quá giờ rồi.
Lao khỏi xe như cơn gió, mới đi quá ba chặng thôi, chạy nhanh vẫn kịp, nếu bình thường đi học muộn chút cùng lắm bị Tôn Tôn phạt trực nhật thôi, nhưng hôm nay thi thử, nếu lỡ giờ thì nát, vì tuy thi thử vẫn xếp hạng, đánh giá thành tích như thường, Tần An không muốn vì mình kéo thành tích cả lớp xuống.
Thời gian qua học tập căng thẳng, Tôn Tôn càng trở nên khó tính, y không làm bài tập, có trốn tiết trưa đi chơi thì kệ, nhưng đùa nghịch ảnh hưởng tới người khác học tập là thế nào bị nghiêm khắc răn dạy ngay, nói gì tới đi trễ lỡ giờ thi.
- Có... Có mặt ạ...
Phòng học lúc này im phăng phắc, chỉ có tiếng thầy Hoàng phát đề căn dặn quy tắc thi cử thì Tần An xuất hiện, mồ hôi mồ kê nhễ nhại tưởng vừa vớt từ dưới sông lên:
- Tần An...
Giọng của thầy Hoàng vang lên bên tai:
- Dạ.
Dù thầy Hoàng nổi tiếng nghiêm khắc đến cha còn sợ, Tần An càng sợ ánh mắt Tôn Tôn hơn, vì mình sai cúi đầu chờ đợi:
- Còn không vào chỗ nhanh, trước kỳ thi phải chú ý, không nên học quá mệt mỏi, lợi bất cập hại.
Quả nhiên thành tích tốt là cái nhìn của giáo viên cũng thay đổi hẳn, nếu là trước kia có khi bị đuổi ngay lên phòng hiệu trưởng mà không thèm nghe giải thích, Tần An biết phối hợp lí nhí đáp một câu nữa, hết sức biết điều im lặng về chỗ, đi qua Tôn Tôn còn nhe răng cười, cô nàng quay đầu sang một bên.
- Toàn thể học sinh chú ý, còn năm phút nữa tới giờ thi, các em chuẩn bị sẵn sàng.
Học tập nặng nề, thi kiểm tra liên miên, nhưng thứ Tần An chú ý nhất lúc này là tạp chí Họa thần, vì nó là bước đầu quan trọng trong cả kế hoạch dài hơi của y.
Ngày 15 tháng 4 năm 1996, tạp chí Hỏa thần bản cải biên phát hành kỳ đầu tiên, trong mắt truyền thông đại chúng, đây chẳng qua là cuốn tạp chí hết sức bình thường, khi đó tạp chí nửa tháng một kỳ chiếm lĩnh quá nửa giang sơn, còn những tuần san thì chưa tới 10%, Tần An tuy thấy tuần san sẽ thích hợp với câu chuyện kịch tính nhiệt huyết hơn, nhưng tình hình như thế, vì phối hợp với kênh tiêu thụ đành phát hành nửa tháng một kỳ.
Kỳ đầu tiên của Họa Thần tặng miễn phí, không mấy nhà phân phối chịu làm vụ mua bán không lợi nhuận như thế, mà tạp chí không thể dùng phương thức trợ cấp theo số lượng phát hành được, vì đây là phát hành miễn phí, nhận bao nhiêu về cũng không tăng thêm chi phí, ai mà biết đại lý phân phối vì tiết giảm chi phí và công sức đem tạp chí của mình bán cân như giấy vụn hay không.
Bởi thế toàn bộ nhân lực tạp chí được huy động rầm rộ tổ chức đội ngũ phân phát tới các thành phố lớn trên cả nước, phương bắc tới Cáp Nhĩ Tân, tây tới tận Ô Lỗ Mộc Tề, nam tới Nam Hải, đông tới loạt thành thị ven biển, khắp nơi có nhân viên tạp chí Họa thần. Bọn họ tới đương địa mới lâm thời tổ chức nhân viên, tới các trường tiểu học phát tạp chí, ba trăm nghìn cuốn tạp chí, phân phát tới ba mươi trường học, lượng công tác không hề nhỏ.
Hành vi này của Họa thần chưa rõ hiệu quả thị trường ra sao nhưng ở trong giới đã xôn xao, đốt tiền như vậy thực quá sức hoang đường, phải biết rằng tạp chí truyện tranh truyền kỳ như Họa vương cũng chỉ có lượng phát hành hai trăm nghìn cuốn thôi, thời đó một tạp chí truyện tranh phát hành được một trăm nghìn cuốn là rất ghê gớm.