Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 348: Mùa hè năm đó. (2)

Chương 348: Mùa hè năm đó. (2)


Nhưng không phải ai cũng vui, vốn định lấy hoa hồng từ Ái Đạt, thi triển quyền cước một phen ở mảnh đất khắp nơi là thời cơ này, nhưng giờ vì cái động không đáy của Tần An, Laura Lý đành cắn răng tiếp tục đốt tiền cho Họa Thần, khiến ngay cả số tiền vốn theo kế hoạch đầu tư vài Giáo dục Tiểu Tần cũng phải giảm bớt vài phần.

Tần An không biết rằng mình bị Laura Lý nguyền rủa không biết bao nhiêu lần, y thì ngậm một cọng cỏ đuôi chó, ngồi trên cột đá sót lại của trường học cũ ngắm chiều tà.

Năm đó, Diệp Trúc Lan sinh nhật mười bốn tuổi, khi đó trên mặt cô không suốt ngày mang nụ cười ngọt ngào hạnh phúc như ngâm trong mật như bây giờ, năm đó cô còn mặc chiếc áo sơ mi lụa có dính mực do nghịch ngợm với Tần An để lại, trong mắt mang vẻ hoạt bạt và tâm sự khó dò của thiếu nữ.

Năm đó, trái tim ngô nghê của Tần An đã hiểu tình cảm của mình với Diệp Trúc Lan, có những chuyện chẳng thể nói ra khỏi miệng, sợ nói ra, vẫn còn mơ hồ với thế giới, y còn non nớt, còn nhút nhát, chỉ biết ở bên Diệp Trúc Lan vô cùng vui vẻ.

Khi đó Tần An đau đầu không biết tặng gì cho sinh nhật của Diệp Trúc Lan, mọi người đều chuẩn bị quà rồi, Tần An còn nhìn hai cái tượng khó coi hơn cả tượng bồ tát đất trong miếu, tâm tình rất kém.

Diệp Trúc Lan chỉ muốn y tặng cho cái gì đó, bất kể là cái gì, chỉ cần là y bỏ công sức là được, Tần An lại muốn thứ mình tặng phải là tốt nhất, không có chút tỳ vết nào.

- Xin lỗi, mình lại thất bại rồi, nung mãi không ra được bức tượng.

Tần An ủ rũ ném hai bức tượng đất vào trong rừng trúc:

- Không sao, sau này làm cho đẹp rồi tặng mình cũng được.

Đôi mắt vốn sáng như sao của Diệp Trúc Lan trở nên ảm đạm, thấy Tần An có vẻ rất buồn, dù lòng thất vọng lắm vẫn gượng cười đẩy vai y một cái cổ vũ:

- Đã bảo không sao mà, chẳng qua chỉ nhận quà muộn thêm một chút thôi, phải rồi còn một tháng nữa thôi là thi lên cao trung, cậu chuẩn bị ra sao.

- Vẫn tốt, bạn thì thế nào?

Diệp Trúc Lan ỉu xì xìu:

- Vào lớp thì điểm của Nhị Trung thì không thành vấn đề, không thể vào Nhất Trung cùng cậu rồi.

- Mình báo danh Nhị Trung.

- Cái gì? Đừng lừa mình nhé..

Diệp Trúc Lan đứng lên đôi mắt lấp lánh niềm vui:

- Lừa bạn mình là chó con.

Năm đó trước kỳ thi Tần An đã lựa chọn báo danh thi vào Nhị Trung, cho dù sau này điểm thi của y vượt xa điểm chuẩn của Nhị Trung, Chu Văn Lương gọi lên văn phòng hiệu trưởng nói có thể giúp y thay đổi nguyện vọng, Tần An vẫn không đổi.

Mùa hè năm đó, Tần An theo An Thủy học tiếng Anh, được cô cho biết thế giới bao la ở bên ngoài, y say mê tìm hiểu phong tục Âu Mỹ, làm thử đề thi TOEFL. Ba năm cao trung, An Thủy dẫn dắt Tần An tìm thấy hướng đi tương lai, y không còn chơi đùa chẳng nghĩ ngợi gì như ở sơ trung, cũng quên mất nặn tượng cho Diệp Trúc Lan.

Mặt trời dần dần lặn xuống, đỉnh Đại Thanh Sơn nhuốm một màu vàng rực, Tần An nhỏ cọng cỏ đuôi chó ra, lấy di động gọi về nhà:

- Mẹ, tối nay con ôn bài ở quán Gà Rừng nhé.

- Ừ, sáng mai mẹ mang đồ ăn tới cho.

Lý Cầm cũng biết bây giờ là thời điểm quan trọng chuẩn bị cho kỳ thi lên cao trung, bà cũng tới quán Gà Rừng rồi, cô Tề không biết đi đâu, để quán cho em trai trông, người em trai bận việc ở nhà máy bỏ không, Tần An mượn làm chỗ ôn bài, nơi đó cách xa khu dân cư rất yên ắng thích hợp cho việc học tập, chứ bây giờ ở nhà gần như ngày nào cũng có khách tới, rời đi cũng muộn, ảnh hưởng chuyện học tập của con trai nên bà hoàn toàn ủng hộ:

- Không cần đâu mẹ, buổi trưa con tới trường mẹ, hai mẹ con ta ăn cơm với nhau.

Tần An cúp điện thoại, thường ngày đúng là y ở đây ôn bài, học tập tri thức thương nghiệp, hôm nay thì y muốn đi tìm Diệp Trúc Lan.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch