Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 352: Sinh nhật Diệp Trúc Lan. (2)

Chương 352: Sinh nhật Diệp Trúc Lan. (2)
Trúc Lan viết tới đó cầm bút bi gõ lên đầu mình, bây giờ mình viết cái gì cũng bất giác nhắc tới Tần An, đây là nhật ký theo kiểu làm văn sẽ giáp cho giáo viên xem, cô có chút chột dạ, không biết cô giáo Liêu có chút ý tới không, cô nhắc nhở bản thân, hôm nay tuyệt đối không thể nhắc tới Tần An nữa.

"Tần Tiểu Thiên ở lớp 69, cậu ấy là em họ của Tần An" Diệp Trúc Lan dừng bút lần nữa, chỉ biết cười yếu ớt, tránh cũng không được " Cậu ấy cũng tặng quà cho mình, rất keo kiệt, tặng cho mình một cái hộp lớn, bên trong chẳng có cái gì cả, còn nói là để cho mình đựng bánh gato, ít nhất thì cậu ấy bọc gói rất đẹp đẽ, nên mình bỏ qua. Tôn Pháo của lớp 70 cũng tặng quà cho mình, cậu ấy đỡ hơn Tần Tiểu Thiên một chút, nhưng mình cũng không hi vọng nhiều lắm, mở cái hộp bọc túi ny lông, bên trong là bộ thẻ bài Saint Seiya, có thể nhìn ra cậu ấy sưu tập lâu lắm rồi. Nhưng mà có cô gái nào thích cái này à? Chắc là cậu ấy sưu tập từ thời tiểu học, bây giờ không cần nữa, đem tặng mình như quà sinh nhật coi như xử lý."

- Diệp Trúc Lan, cô giáo Liêu gọi bạn lên văn phòng đấy.

Hạ Ngư đi tới nói bên tai cô.

- Ừm mình biết rồi.

Diệp Trúc Lan cho nhật ký vào ngăn bàn, nghi hoặc đi tới văn phòng giáo viên cùng tầng, Liêu Du đang châm đề thi mô phỏng mới nhất, đợi một lúc rụt rè hỏi:

- Cô giáo Liêu, có chuyện gì thế ạ.

Cô giáo Liêu thời gian qua rất bận rộn, Diệp Trúc Lan lúc nào cũng nhìn thấy cô giáo mỗi ngày vội vàng đến trường, tay còn cầm bánh bao và túi sữa đậu nành, đến trưa lại vội vàng rời trường, nói chuyện với cán sự trong lớp ít đi, nhưng chú ý nhiều việc hơn. Diệp Trúc Lan thấy cô giáo Liêu càng ngày càng biết làm giáo viên chủ nhiệm, giải quyết vấn đề rất có hiệu xuất.

- Chúng ta ra ngoài nói chuyện.

Liêu Du bỏ kính xuống mỉm cười, đi ra khỏi văn phòng, tới góc hành lang tương đối im ắng, nắm tay cô bé ngày một trở nên bắt mắt:

- Chúc em sinh nhật vui vẻ.

- Cám ơn cô giáo Liêu.

Diệp Trúc Lan vui lắm, vì chưa bao giờ thấy giáo viên chúc mừng sinh nhật học sinh:

- Cô có quà cho em đây.

Liêu Du lấy trong túi ra một cái hộp nhựa màu đỏ:

- Oa, cái kẹp tóc đẹp quá, em cám ơn cô.

Các cô cái luôn thích những món đồ trang sức nhỏ đẹp đẽ, Diệp Trúc Lan lập tức liệt nó vào danh sách món quà tốt nhất mà mình được nhận hôm nay:

- Kỳ thực cô đã tặng cho em một món quà khác rồi đấy, nhưng chắc là em không biết đâu.

Liêu Du cười tủm tỉm:

- Món quà gì thế ạ?

Diệp Trúc Lan gài ngay kẹp tóc lên đầu, chớp chớp mắt hỏi:

- Tần An tặng cho em hai búp bê gốm phải không? Thế nào cậu ấy cũng phải là người đầu tiên tặng quà cho em.

Diệp Trúc Lan như bị sét bổ "uỳnh" một cái trúng đầu, nước mắt thoáng cái hoen bờ mi, xong rồi, hết rồi, ngày tận thế đến rồi, hai mắt đầy sợ hãi, đứng ngây ra đó không biết phải làm sao, cô giáo Liêu nhất định là biết mình và Tần An yêu sớm rồi, nếu không sao lại gọi mình ra ngoài nói chuyện riêng, tránh những giáo viên khác.

- Em đừng sợ.

Liêu Du càng sợ hơn, vội vội vàng vàng lấy khăn tay lau nước mắt an ủi, cô biết Tần An cưng Diệp Trúc Lan ra sao, nếu làm cô bé này sợ, thằng nhóc đó sẽ không tha cho mình:

- Quần áo của hai búp bê đó là do cô làm đấy.

Diệp Trúc Lan vẫn chưa trấn tĩnh lại, chỉ là ánh mắt sợ hãi biến thành hoang mang.

- Tần An nhờ cô làm quần áo cho hai con búp bê đó, cô biết chuyện của hai em rồi, kỳ thực cô cũng không phản đối.

Liêu Du nói thôi cũng thấy đỏ mặt, làm gì có giáo viên nào như thế, khác gì xúi bậy học sinh yêu sớm, đều tại Tần An hết, cô luôn thấy mình nợ Tần An rất nhiều, nhưng Tần An chẳng cần gì cả, đành đặt chút tâm tư vào cô bé này:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch